Trong đình viện, mọi người trong các sương phòng đều đã thức giấc. Đa số ánh mắt đổ đồn về sương phòng số bảy. Sáu món Thánh Khí, độc chiếm đến ba, cuối cùng còn hét giá mười vạn Tỉnh Tệ, dù lời lẽ có cuồng ngạo, nhưng có khả năng chỉ ra số tiền lớn như vậy, lại đám lớn tiếng như thế, chắc chắn không phải hạng người đơn giản.
Bàn Cổ Khai Thiên Môn? Thiên Vũ Cảnh? Hay là Ma Vực Hình Thiên Chiến Tộc?
Hoặc là một thế lực bí mật nào đó đang âm thầm liên kết?
"Dù phải trả giá đắt, cũng phải có được Phong Thiên Tà Long Trụ!" Trong đáy mắt sâu thẳm của Nhiếp Viễn ánh lên sát ý. Bên ngoài Thiên Không Chi Thành đã bố trí một lượng lớn cường giả của Kiếp Thiên Giáo để bảo vệ hắn mang Phong Thiên Tà Long Trụ rời đi, nhưng xem ra đã có người muốn nhúng tay vào chuyện này, hắn cũng không ngại có một trận hỗn chiến. Bất kể là ai, đừng hòng ngăn cản hắn đoạt được Phong Thiên Tà Long Trụ!
Vốn còn định chặn đánh Thiên Hoang, xem ra phải đem Phong Thiên Tà Long Trụ về tay trước đã.
"Nhìn chằm chằm vào sương phòng số bảy, tuyệt đối không thể để bọn chúng đễ dàng rời đi." Phía Sí Thiên Giới cũng đưa ra quyết định tương tự.
"Hoàng Kim Thú muốn mang Ngũ Phượng Chiến Thuyền rời đi? Phải hỏi xem chúng ta có đồng ý hay không đã." Bách Luyện Thú Vực, Bát Hoang Thú Vực đều lộ vẻ hung tợn.
Hắc Ma Tộc và Huyết Ma Tộc thì tiếp cận sương phòng của Huyết Ma Tộc, muốn cướp đoạt Huyết Ma Chiến Vực!
Buổi đấu giá vừa kết thúc, một trận gió tanh mưa máu giữa các Hoàng tộc đã bắt đầu nhen nhóm. Không chỉ có vậy, Yêu Hỏa Tông, Tiên Linh Đế Quốc, cùng một số cường giả đặc thù khác cũng đang nóng lòng hành động, bọn họ đều bố trí lực lượng hùng hậu, muốn thừa cơ cướp đoạt Linh Bảo. Thậm chí đã có người bí mật liên kết, mưu đồ Thánh Khí.
Mộ Dung Hoán cất cao giọng: "Đem Thánh Khí giao đến từng sương phòng! Các vị đã có được Thánh Khí, hãy chuẩn bị đầy đủ Tinh Tệ để hối đoái! Sau khi giao dịch hoàn tất, chúng tôi sẽ hộ tống các vị rời khỏi Thiên Không Chi Thành an toàn. Nếu có vị nào có phương thức rời đi riêng, xin báo sớm, chúng tôi sẽ không can thiệp."
` lê. + z F4 h ... ^ - . > Trong lời nói vừa có cảnh cáo, vừa có nhắc nhở, lại vô hình châm ngòi chiến hỏa.
Các cường giả của Lâm Lang Các lần lượt mang 'Tang Chung', 'Bất Tử Minh Kính', 'Tiên Vũ Thần Huyết', 'Ngũ Phượng Chiến Thuyền', 'Huyết Ma Chiến Vực', 'Phong Thiên Tà Long Trụ' ra. Hai cường giả hộ tống một kiện, chia nhau mang chúng đến phòng của Thiên Hoang, Triệu Yên Nhiên, và Tần Mệnh.
"Thánh Khí, Tang Chung!" Hai cường giả đi vào phòng Tần Mệnh trước tiên, tò mò đánh giá Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong.
Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong đã thay đổi dung mạo, khoác thêm áo lông cừu dày cộm, sắc mặt lạnh lùng, khí thế phi phàm lại bá đạo, trông chẳng khác gì nhân vật xuất thân từ đại thế lực nào đó.
"Cần mở ra kiểm tra không?" Hai cường giả kéo theo một Tiểu Tháp, đây là bảo bối chuyên dùng để phong ấn Thánh Khí, có thể giam cầm khí tức bên trong, ngăn cách sự dò xét từ bên ngoài. Chúng được chính tay Vô Hồi Cảnh Thiên rèn đúc, năng lượng có thể duy trì khoảng ba tháng, hiện tại đã được hai tháng.
“Không cần, Võ Hồi Cảnh Thiên đáng tin." Tần Mệnh trực tiếp nhắc đến Vô Hồi Cảnh Thiên, cho người ta cảm giác hắn không coi Lâm Lang Các ra gì, mà trực tiếp nhìn vào mặt mũi Hoàng tộc. Hắn lấy ra một túi gấm, đưa cho hai cường giả: "Một vạn ba ngàn Tỉnh Tệ, xin kiểm tra.”
Hai cường giả cẩn thận kiểm tra, mỉm cười gật đầu rồi rời phòng.
Cường giả chờ bên ngoài dùng ánh mắt hỏi thăm, lai lịch của hai người kia thế nào?
Hai người lắc đầu, tỏ vẻ không biết.
"Tiên Vũ Thần Huyết, mời kiểm tra." Tổ cường giả thứ hai kéo theo Tiểu Tháp màu vàng kim đi tới, cũng cố gắng nhận diện Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong, nhưng quả thực không có ấn tượng gì, càng không tra ra được điều gì đặc biệt.
"Tin được Vô Hồi Cảnh Thiên, đây là một vạn Tỉnh Tệ.” Tần Mệnh nhận lấy Tiểu Tháp, thu vào Vĩnh Hằng Vương Quốc, tiện tay đưa cho hai người một túi gấm.
Hai người cẩn thận kiểm tra xong, cầm túi gấm rời đi, trước khi khép cửa còn nhìn thêm Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong một lượt, cảm thấy có gì đó kỳ quái, nhưng lại không nghĩ ra được.
Lúc này, Thiên Hoang và Triệu Yên Nhiên đều đã nhận Bất Tử Minh Kính và Huyết Ma Chiến Vực, thu vào Không Gian Dung Khí đặc biệt, giao nộp Tinh Tệ.
"Ta là quản sự của Lâm Lang Các, Vương Kiên!" Một lão nhân uy nghiêm bước vào phòng Tần Mệnh, theo sau là hai người đàn ông lão luyện.
"Xin ra mắt tiền bối!" Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong chắp tay, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, có chút khí thế.
“Hai vị khách khí.” Vương Kiên gật đầu đáp lại, thầm nghĩ thái độ không tệ, không quá ngạo mạn. Nhưng sau khi dò xét một lượt, chỉ thấy cảnh giới Thiên Vũ Cảnh năm tầng, lại là loài người, còn lại không có bất kỳ ấn tượng nào.
Rốt cuộc là người của Thiên Vũ Giới, hay là Bàn Cổ Khai Thiên Môn? Người có cảnh giới cao thâm như vậy hẳn phải là nhân vật thuộc hàng hạch tâm, hắn phải biết chứ, sao chưa từng gặp qua hai người này.
Vô Hồi Cảnh Thiên đã nói rõ ý tứ, hy vọng giao Phong Thiên Tà Long Trụ cho Nhiếp Viễn, để hắn mang về Kiếp Thiên Giáo, tranh đoạt vị trí giáo chủ với Đế Anh, kiềm chế tinh lực của Kiếp Thiên Giáo. Nhưng nửa đường lại đột nhiên xuất hiện hai nhân vật không rõ thân phận này, khiến hắn khó ăn nói với Vô Hồi Cảnh Thiên. Chỉ mong Nhiếp Viễn đã chuẩn bị sẵn sàng, có thể đoạt lại Phong Thiên Tà Long Trụ sau khi ra khỏi đây.
"Đây là Phong Thiên Tà Long Trụ." Vương Kiên lấy ra một Tiểu Tháp màu tử kim, đây cũng là vật chứa đặc chế của Vô Hồi Cảnh Thiên, có thể phong ấn uy năng của Phong Thiên Tà Long Trụ, hạn chế thân hình khổng lồ như Thiên Trụ của nó.
"Trên này không có tiêu ký của Vô Hồi Cảnh Thiên chứ? Ta không muốn bị người truy tung." Tần Mệnh cười nhạt nhận lấy Tiểu Tháp Tử Kim.
"Lâm Lang Các chúng ta tín dự đã trải qua ngàn năm vạn năm khảo nghiệm. Phong Thiên Tà Long Trụ tuy trân quý, nhưng chúng ta còn phải làm ăn lâu đài mà.” Vương Kiên hờ hững đáp, đánh giá Tần Mệnh và Dương Đình Phong, lo lắng tìm cách hỏi đò vài câu, ít nhất xác định bối cảnh thân phận của hai người.
"Ta tin các ngươi." Tần Mệnh bắt lấy Tiểu Tháp Tử Kim, thu vào Vĩnh Hằng Văn Giới.
"Hai vị, Tinh Tệ tất cả..." Vương Kiên vừa định mở miệng đòi Tinh Tệ, thì hai người trước mặt đột nhiên bạo khởi, đụng nát nóc nhà, năng lượng kinh khủng sôi trào, bay thẳng lên trời... Chạy trốn...
Vương Kiên vẫn còn giữ tư thế đưa tay, đầu óc vẫn còn đang nghĩ xem nên nói lời khách sáo thế nào, hai người phía sau hắn cũng đang âm thầm dò xét Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong, kết quả màn đột ngột và hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi này khiến bọn họ đều giật mình.
Bọn họ trấn thủ Lâm Lang Các mấy chục năm, tham gia đấu giá cũng mười mấy hai mươi lần, hoàn toàn chưa từng gặp phải chuyện ngoài ý muốn như vậy.
Mọi người trong các sương phòng khác còn đang bàn tán về việc giao dịch Phong Thiên Tà Long Trụ sắp bắt đầu, người ở đó là ai, mười vạn Tỉnh Tệ sẽ thanh toán như thế nào, thì đều bị tiếng ầm ầm đột ngột làm kinh động, nhao nhao thăm đò, nhìn qua sương phòng số bảy từ cửa sổ.
"Nóc nhà sập?"
"Hình như có người lao ra."
"Không thể nào, chắc có sự cố nhỏ nào đó thôi."
"Hình như đúng là có người lao ra, nhìn khí thế to lớn trên bầu trời kìa."
Tiếng xì xào bàn tán tiếp tục một hồi, bỗng nhiên im bặt, tất cả mọi người đưa mất nhìn nhau, sắc mặt kịch biến.
"Ngọa tào!" Bất luận nam nữ, bất luận già trẻ, trong thời khắc đặc biệt này, đều đồng loạt thốt ra một câu chửi bậy, đều trừng to mắt, mặt mũi tràn đầy kinh hãi.
Cướp bóc?
Mẹ kiếp!
Hội đấu giá cao quý như vậy, quần hùng tụ tập, lại có cướp bóc?
Quá đột ngột, quá đã man, quá vô liêm sỉ.
Ai thất đức đến vậy?
Ở đâu ra kẻ điên vậy?
Đùa kiểu du côn à!
Triệu Yên Nhiên cũng kinh ngạc, nhìn Triệu Lệ: "Cướp trắng trợn à?!"
Khóe mắt Triệu Lệ giật giật: "Ta đáng lẽ phải đoán ra từ sớm."
"Hỗn trướng!!" Vương Kiên giận tím mặt, mặt mày tím tái, thân thể già nua run rẩy kịch liệt, suýt chút nữa làm rung ra nội thương: "Phong tỏa Thiên Không Chi Thành, bắt chúng lại cho ta!"
Quá đáng giận, không thể nhẫn nhục!
Ăn cướp? Ta sống hơn một trăm tuổi, vậy mà lại gặp phải ăn cướp? Còn ăn cướp ngay trên đầu Lâm Lang Các?
Thiếu thông minh à, chạy ra khỏi Lâm Lang Các, chạy thoát được Thiên Không Chi Thành sao?
"Đuối theo, đuổi theo, đuổi theo, tất cả đuối theo cho tal!”