"“Hừ!" Lôi Long điều khiển chiến xa tiến vào trước điện, thấy hai đầu Ác Giao liền lạnh lùng hừ một tiếng. Long khí khủng khiếp hòa lẫn lôi uy, tạo thành áp lực lớn đối với hai con giao. Bất quá, hai đầu giao này huyết mạch thuần khiết, cảnh giới lại cao thâm, trấn thủ nơi này lâu ngày, hấp thu các loại linh khí từ Lâm Lang Các, thực lực phi thường cường đại. Chúng hếc nhìn Lôi Long, rồi không để ý nữa, uy nghiêm trấn nhiếp những
Một tòa cung điện hình thuyền lướt ngang bầu trời mà đến, ánh sáng chói lòa, dừng trước điện, hiện ra năm vị nam nữ. Bọn họ khí tức cường thịnh, quần áo lộng lẫy, khí vũ phi phàm.
"Là người của Tiên Linh Đế Quốc."
"Tiên Linh Đế Quốc đất rộng của nhiều, khống chế hai đại thương hội nổi danh ngang hàng với Lâm Lang Các. Bọn họ sẽ không tùy tiện đến Thiên Không Chi Thành, nhưng mỗi lần đến, nhất định là có chuyện quan trọng!"
Một thiếu nữ xinh đẹp bước xuống từ một cỗ xe đồng thau, eo thon, chân dài, hoạt bát hiếu động. Mái tóc dài đỏ rực vô cùng bắt mắt, da thịt trắng như tuyết, mắt to linh động. Bên cạnh nàng là một phụ nhân, phía sau là một cường giả khí tức hùng hồn, mắt dọc của Yêu Thú, khí tức dọa người.
“Tiểu cô nương kia là ai?"
"Nói nhỏ thôi, là người của Dong Nham Cổ Mộ."
"Tiểu nha đầu này hình như là cháu gái của Dong Nham Thiên Quân? Nghe nói là một kẻ kiêu căng, không nên chọc vào!"
Mấy vị lão giả mặc áo vải thô sơ, mỉm cười từ xa tiến đến. Bọn họ trông không có gì thu hút, nhưng đã có cường giả của Lâm Lang Các tự mình nghênh đón. Mọi người xôn xao bàn tán, đoán thân phận của mấy người này, kinh ngạc vì họ được đối đãi như vậy.
Một nam tử siêu trần thoát tục đạp không mà tới, tóc đen nhánh, da trắng nõn như ngọc. Có người thấy hắn liền kinh hô: "Lại là Thiên Hoang? Sao hắn lại tới!"
"Thiên Hoang? Cái tên nghe quen... Trời ạ, là hắn?"
"Hắn chính là người từng bị Kiếp Thiên Giáo trục xuất?"
"Nghe nói nếu Thiên Hoang còn ở Kiếp Thiên Giáo, tuyệt đối có tư cách tranh vị giáo chủ tương lai với Đế Anh, Nhiếp Viễn, Bách Lý Kim Ngọc."
"Đáng tiếc, nếu không phải sự kiện năm đó..."
"Những năm này hắn không phải vẫn luôn lịch luyện ở đại lục sao? Sao giờ lại về Cổ Hải?"
"Sao hắn dám trở về! Không sợ Kiếp Thiên Giáo..."
Đám người xôn xao, hiển nhiên đều biết uy danh của người này, không ngờ thịnh hội bán đấu giá còn chưa bắt đầu, đã có một nhân vật đặc biệt xuất hiện.
Các cường giả trấn thủ bên ngoài Lâm Lang Các đều khẽ biến sắc, ngưng trọng nhìn người đàn ông đang tiến đến.
Đây chính là người từng tranh hùng với Đế Anh, cũng là người được Bàn Vũ Tiên Tôn đích thân ban tên.
Nhớ năm đó, "một ngày một đế" chính là ngôi sao mới chói mắt nhất của Kiếp Thiên Giáo, thậm chí của Nhân Tộc.
Mười năm, bộ dáng không đổi, khí tức không đổi, tất cả vẫn như năm đó, vẫn là Thiên Hoang đáng sợ, chỉ là ánh mắt bớt cuồng ngạo, thêm thâm thúy.
Nhưng, sao hắn trở về? Còn xuất hiện ở Thiên Không Chi Thành. Lẽ nào, hắn muốn thứ đó?
Nhiếp Viễn dẫn đầu đội ngũ Kiếp Thiên Giáo vừa đến nơi, từ xa đã thấy bóng lưng đi vào Lâm Lang Các. "Thiên Hoang? Ta không nhìn lầm chứ, sao hắn lại ở đây!"
Các cường giả Kiếp Thiên Giáo đều biến sắc, trao đổi ánh mắt nhưng không dám nói lung tung. Về Thiên Hoang, đó là một cấm kỵ của tầng lớp cao Kiếp Thiên Giáo. Từ khi bị trục xuất, họ đã hạ lệnh không được nhắc lại tên người này.
Nhiếp Viễn nhíu mày, đứng im hồi lâu, mới dẫn người Kiếp Thiên Giáo đến Lâm Lang Các. Về sự kiện năm đó, người biết không nhiều, hắn là một trong số đó, tưởng đời này không gặp lại người này, không ngờ lại gặp.
Thiên Hoang, Kiếp Thiên Giáo không còn chỗ cho ngươi, ngươi về đây làm gì?
"Thiên Hoang nào?" Tần Mệnh vừa tới, đã nghe thấy tiếng ồn ào bàn tán cái tên này.
"Thiên Hoang trở về?" Dương Đỉnh Phong vểnh tai nghe, đúng là hắn trở về. "Một người bị nguyền rủa, một người được Kiếp Thiên Giáo kỳ vọng rồi bị vô tình trục xuất. Hắn đã hơn mười năm không xuất hiện ở Cổ Hải, vậy mà lại đến Thiên Không Chi Thành này, chắc hẳn nơi này có thứ gì đó hấp dẫn hắn."
"Triệu Yên Nhiên, khẩu vị thay đổi à, không nuôi Ma Thú, nuôi người chó?" Hiên Hoàng dẫn Dạ Ma tộc Ma Tướng đến, từ xa thấy Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong bên cạnh Triệu Yên Nhiên. Khí tức của hai người rõ ràng là Nhân Tộc. Với kẻ tôn trọng huyết thống thuần khiết của Ma Tộc như hắn, việc thấy Nhân Tộc lẫn lộn với Ma Tộc luôn khiến hắn ghê tởm, hận không thể tự tay dọn dẹp sạch sẽ.
"Nghe... Nghe này... Có tiếng chó sủa!" Dương Đỉnh Phong bỗng nhíu mày nghiêng đầu, lắng nghe cẩn thận, rồi quay đầu lại, nói: "To thật!"
“Muốn chết!" Hiên Hoàng thịnh nộ.
"Thử xem!" Dương Đỉnh Phong hét lớn, toàn thân bùng nổ khí thế cuồng bạo, bất ngờ khiến Triệu Yên Nhiên và những người khác bị chấn động khí huyết sôi trào, lộ vẻ kinh sợ.
Quảng trường náo nhiệt nhanh chóng im lặng, mọi người nhìn quanh, kinh ngạc rồi mang theo vài phần chờ mong. Ai là mãnh nhân không chờ được đấu giá hội kết thúc đã muốn khai chiến?
Hiên Hoàng như hóa thành lỗ đen, khí tức kinh khủng, căm tức nhìn Dương Đỉnh Phong.
Dương Đỉnh Phong nắm chặt nắm đấm, tóc dài múa tung, cũng nhìn chằm chằm Hiên Hoàng.
Hai đầu Ác Giao chậm rãi đứng dậy, sát khí âm lãnh phun trào, khóa chặt Hiên Hoàng và Dương Đỉnh Phong, nói tiếng người, ẩn chứa sát khí: "Tự các ngươi dừng lại, hay muốn. chúng ta giúp?"
"Đấu giá hội kết thúc, ta sẽ hái đầu ngươi." Hiên Hoàng thu khí thế, nhưng ánh mắt băng lãnh vẫn rơi trên người Dương Đỉnh Phong.
Dương Đỉnh Phong quay người làm lơ, nhưng cương khí kim ngân mãnh liệt vẫn quấn quanh hắn, cuồn cuộn rung chuyển, ngưng tụ thành một quả đấm lớn, rồi chậm rãi dựng lên một ngón giữa năng lượng trước sự trợn mắt há mồm của mọi người.
"Ta..." Hiên Hoàng suýt chút nữa đã bùng nổ xông lên.
Triệu Yên Nhiên yêu kiều cười, người này thật thú vị.
Tiếng sáo du dương, khiến người say mê, khắp nơi ánh sáng óng ánh bay tán loạn, hương thơm ngào ngạt xộc vào mũi, xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Một cỗ liễn xa lướt trên không trung, được vài con thụy điểu kéo, hiển nhiên người đến thân phận không đơn giản. Chữ "Nho” treo cao trước xe cho thấy rõ bối cảnh của nó - Thánh Nho Điện!
Một thế lực có lực ảnh hưởng và thực lực ngang với Yêu Hỏa Tông, nhưng xưa nay không quá can thiệp vào các cuộc tranh chấp, thuộc thế lực trung lập.
Khấu Vô Nhai không ngại ngần theo đuổi Ngọc Linh Lung, tự mình dìu nàng xuống liễn xa, mỉm cười dẫn đường phía trước.
"Thằng oắt con không biết xấu hổ, làm mất mặt đàn ông. Còn dìu? Sao không ôm luôn đi! Con đàn bà kia cũng chẳng tốt đẹp gì, rõ là đang đùa bỡn hắn, mà hắn cứ hớn hở như chó." Dương Đỉnh Phong không chịu nổi bộ dạng khúm núm của gã đàn ông kia.
"Ngươi lo cái gì? Bọn họ còn nói gì tình cảm, nếu Thánh Nho Điện không muốn tiếp tục trung lập, Ngọc Linh Lung gả cũng phải gả, không gả cũng phải gả! Nếu Thánh Nho Điện không muốn có quan hệ mật thiết với Vô Hồi Cảnh Thiên, Khấu Vô Nhai dù quỳ liếm, đời này cũng đừng hòng có được Ngọc Linh Lung."
Triệu Yên Nhiên nói: "Vô Hồi Cảnh Thiên những năm gần đây đã đầu tư không ít vào Thánh Nho Điện. Việc Khấu Võ Nhai khí thế ngất trời theo đuổi Ngọc Linh Lung chắc chắn là có người bày mưu tính kế. Thánh Nho Điện rốt cuộc thật sự trung lập hay giả trung lập, phải xem Ngọc Linh Lung cuối cùng có đến với Khấu Võ Nhai hay không."
Nàng đã chú ý chuyện này từ lâu. Không chỉ nàng, rất nhiều thế lực ở Ma Vực đều dồn sự chú ý vào Khấu Vô Nhai và Ngọc Linh Lung. Chuyện giữa bọn họ tuy là chuyện nam nữ, nhưng sau lưng lại là một ván cờ lớn, hơn nữa Thánh Nho Điện dù là thực lực hay lực ảnh hưởng đều vô cùng cường thịnh, một khi đầu nhập Vô Hồi Cảnh Thiên, Vô Hồi Cảnh Thiên sẽ như hổ thêm cánh, gầm thét trước quần hùng Nhân Tộc!
Khấu Vô Nhai dường như không để ý đến những ánh mắt dị nghị, nhiệt tình đỡ Ngọc Linh Lung đi về phía Lâm Lang Các. Chỉ khi liếc về phía Tần Mệnh, đôi mắt sáng của hắn mới lóe lên tia lạnh lẽo, hiển nhiên... không có ý tốt!