Các thế lực lục tục kéo đến. Sau khi Tần Mệnh xuất trình chứng cứ cho thấy Tinh Tệ vượt quá một vạn, các thị nữ lần lượt dẫn họ vào Lâm Lang Các.
Buổi đấu giá được tổ chức trong một đình viện lộ thiên bên trong Lâm Lang Các. Tiếng nước róc rách trong veo, cây cối xanh tốt tỏa bóng mát, hoa cỏ đua nhau khoe sắc, linh thảo ngát hương. Khung cảnh tú mỹ, không giống một buổi đấu giá mà như một buổi trà chiều tao nhã. Tuy nhiên, vị trí sâu bên trong Lâm Lang Các cũng đồng nghĩa với việc được vô số cường giả Vô Hồi Cảnh Thiên bao vây.
Đình viện rất rộng, xung quanh có ba mươi ba sương phòng được ngăn cách bằng cấm chế, tránh cho các thế lực tấn công lẫn nhau, phá hoại không khí đấu giá.
Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong vào một sương phòng, Triệu Yên Nhiên và những người khác vào một sương phòng khác. Các thế lực và cường giả lần lượt tiến vào các sương phòng khác nhau. Ba mươi trên tổng số ba mươi ba sương phòng đã có người, còn lại ba phòng trống. Dù sao, để đến được đây, ít nhất phải đổi một vạn Tinh Tệ. Một vạn Tinh Tệ không phải là một con số nhỏ, tương đương với một vạn cây linh thảo cực phẩm. Không phải bá chủ đỉnh cấp hoặc siêu cấp thế lực thì khó có thể chi ra. Mà một khi đã đến, chắc chắn phải cạnh tranh. Vì vậy, một vạn Tinh Tệ thực chất là mức tối thiểu; muốn tham gia, trong tay phải có ít nhất hai vạn. Con số này lại khiến vô số người chùn bước, bởi vì nếu không đấu giá được gì, coi như đổ hết tiền xuống sông xuống biển.
Do đó, bình thường có thể lấp đầy hai mươi phòng đã là tốt, hôm nay lấp đầy ba mươi phòng là điều hiếm thấy.
"Sắp bắt đầu rồi" Dương Đinh Phong nhún vai, văn cổ, đáy mắt lóe lên tia sáng.
"Sắp bắt đầu, hy vọng chúng ta thành công." Tần Mệnh thoải mái ngồi trên ghế mây, ngắm nhìn cách bài trí tinh tế, sang trọng của sương phòng, không hề phô trương, khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Bức tường phía trước để trống, khi kéo bức tranh xuống, sẽ thông với đình viện bên ngoài, có thể nhìn rõ mọi thứ, thuận tiện cho khách cạnh tranh. Tuy nhiên, từ bên ngoài không thể nhìn vào bên trong, vì có một lớp sương mù mỏng che phủ bằng cấm chế.
Giữa đình viện đặt một tảng Hắc Thạch hình mãnh hổ, phù văn lưu chuyển, ánh sáng đen lấp lánh, toát ra khí thế như núi cao, lại có vẻ uy nghiêm của loài hổ. Đó chính là bàn đấu giá, nơi đã từng trưng bày vô số linh bảo.
"Phong Thiên Tà Long Trụ, ta nhất định phải có!"
"Tiên Vũ Thần Huyết chắc sẽ được đấu giá sau cùng. Vật này đã được các thế lực truyền tay nhau cả trăm năm, nhiều người có được nó, nhưng chưa ai thành công. Hoặc là không dám, hoặc là bị nó hóa thành huyết thủy."
"Tiên Võ Thần Huyết trân quý, nhưng không đùng được thì có giá trị gì? Một trăm năm không ai thành công, một trăm năm sau cũng chưa chắc. Ta thấy Tiên Vũ Thần Huyết sẽ không ai tranh giành, cuối cùng vẫn phải ế lại trong tay Lâm Lang Các."
"Huyết Ma Chiến Vực, nhất định phải trở về tay Huyết Ma tộc chúng ta!"
"Nhiếp Viễn chắc chắn sẽ tranh đoạt Phong Thiên Tà Long Trụ, và sẽ không tiếc bất cứ giá nào. Ngay cả khi bị người khác đoạt được trên sàn đấu giá, hắn cũng sẽ cướp lại sau khi buổi đấu giá kết thúc."
"Huyết Ma Chiến Vực, ha ha, đến lúc đó tam đại Ma Hoàng tộc nhất định sẽ có một trận tranh đoạt kịch liệt."
"Đúng rồi, không phải nghe nói Hình Thiên Chiến Tộc sẽ đến sao? Sao đến giờ vẫn chưa thấy đâu?"
“Nếu Hình Thiên Chiến Tộc muốn đến, họ đã xuất hiện rồi. Sở đĩ họ không xuất hiện, hoặc là họ căn bản không rời khỏi Ma Vực, hoặc là đã bố trí xong sát cục bên ngoài Thiên Không Chi Thành, chuẩn bị cướp đoạt."
"Lâm Lang Các lần này làm lớn chuyện quá, hy vọng linh bảo mang ra phải đủ chất lượng, đừng làm ta thất vọng."
Trong sương phòng, mọi người bàn tán xôn xao, đều đang xắn tay áo chờ đợi buổi đấu giá bắt đầu.
Một vị lão giả tóc hoa râm bước đến trước Hắc Thạch, lần lượt ra hiệu với từng sương phòng. Bầu không khí ồn ào dần lắng xuống, mọi sự chú ý đổ dồn vào ông ta. Lão nhân này tuy trông già nua nhưng là một trong năm đại quản sự của Lâm Lang Các, hơn một trăm năm mươi tuổi, cảnh giới vô cùng cao thâm, dù ở Vô Hồi Cảnh Thiên cũng có địa vị rất cao.
"Cảm tạ các vị bằng hữu không quản đường xá xa xôi đến tham gia buổi đấu giá long trọng này. Ta, Mộ Dung Hoán, thay mặt Lâm Lang Các gửi lời cảm ơn đến các vị."
"Buổi đấu giá hôm nay sẽ có sáu trọng bảo, đều thuộc cấp Thánh Khí!"
Mọi người trong các sương phòng đều lộ vẻ hài lòng. Dù sáu món hơi ít, nhưng nếu tất cả đều là Thánh Khí, đủ thấy thành ý của Lâm Lang Các lần này. Trước đây, họ thường bắt đầu bằng vài món Chuẩn Thánh khí, và dùng vài món Thánh Khí để áp trục.
"Sáu Thánh Khí! Quyết đoán đấy!" Tần Mệnh đứng dậy, đứng trước cửa sổ. Bởi vì thời đại loạn lạc cuối kỷ nguyên các tộc xưng bá, quần hùng chém giết, vũ khí hung hãn đến đâu cũng bị hủy diệt hoặc chôn vùi vì nhiều lý do khác nhau. Do đó, đến thời đại Thiên Đình, cái gọi là Thánh Khí Thần Khí đến một mức độ nào đó đều yếu hơn vài phần so với Thánh Khí thần kỳ thực sự của thời đại loạn lạc. Vì vậy, Thánh Khí thời đại này chắc chắn có năng lượng và uy lực rất lớn.
"Thánh Khí đầu tiên, Tang Chung!" Mộ Dung Hoán chạm nhẹ vào Hắc Thạch, giữa ngón tay phát ra cường quang chói mắt, hiển hóa ra hình dáng một chiếc chuông đồng cổ bị hư hại.
Vì năng lượng của Thánh Khí quá mạnh, lại ẩn chứa uy lực đặc biệt, nên buổi đấu giá không trưng bày vật thật, mà chỉ thể hiện hình ảnh hư ảnh của nó.
Chiếc chuông cổ ri sét loang lổ, trên bề mặt có nhiều chỗ hư hại, nhưng vẫn có uy năng to lớn, xung quanh quấn quanh tử khí âm trầm, đúng là có vô số vong linh đang cuồn cuộn, có đủ loại oán niệm phiêu đãng. Dù đây chỉ là hư ảnh, vẫn khiến nhiều người rùng mình.
Mộ Dung Hoán không giới thiệu nhiều, trực tiếp hô giá: "Tám ngàn Tinh Tệ! Mỗi lần tăng giá không được ít hơn một ngàn Tinh Tệ!"
"Lâm Lang Các giỏi thật, lại tìm được cả thứ quỷ quái này."
"Tang Chung, chúng sinh Tang Chung, thiên địa Tang Chung, chuông nguyền rủa. Nó đã biến mất hơn năm nghìn năm rồi, bọn họ móc nó ra từ đâu vậy?"
"Nghe nói người sở hữu nó cuối cùng không ai có kết cục tốt đẹp. Dù uy lực to lớn, nhưng chưa ai khống chế được nó, mà biến thành con rối bị nó điều khiển, cõng nó đi thu thập linh hồn khắp nơi, cho đến khi hao hết tinh khí thần, biến thành một sợi oan hồn trong Tang Chung."
“Năm đó hình như nó bị Kim Nguyên Tiên Tôn tự tay hủy, trấn áp ở một nơi vô danh, sao giờ lại xuất hiện?"
"Lâm Lang Các dùng Tang Chung mở đầu buổi đấu giá, ngụ ý này... không hay lắm đâu."
Trong sương phòng vang lên đủ loại tiếng bàn tán, ai cũng từng nghe qua Tang Chung, cũng rõ uy lực của nó, nhưng những truyền thuyết đen tối đằng sau Tang Chung lại khiến nhiều người e dè. Hơn nữa, thứ này quá xui xẻo, ai nguyện ý mỗi ngày cõng một cái Tang Chung, các loại vận rủi giáng xuống, chẳng phải là chê mình sống lâu sao.
Dương Đỉnh Phong giới thiệu cho Tần Mệnh: "Truyền thuyết sớm nhất về Tang Chung đến từ Thượng Cổ Thời Đại, là thần khí vô thượng sinh ra vào thời khắc khai thiên lập địa. Nghe nói lúc đó nó có linh trí, từ Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn, một trong chín tòa Thần Sơn, đi xuống. Thậm chí có người truyền thuyết, Tang Chung khai phá U Minh Tử Linh giới, có thể tụ tập vong linh của thiên địa. Nhưng Tang Chung uy lực to lớn, lại ngụ ý tử vong, nên đã bị hủy vào Thượng Cổ Thời Đại. Từ đó về sau, dù vài lần xuất hiện, nhưng uy lực đã không bằng một phần vạn so với năm xưa, mà mỗi lần đều bị thương nặng vì nhiều nguyên nhân khác nhau, người sở hữu nó cũng không có kết cục tốt đẹp.
Ngươi nhìn xem bộ dáng của nó, giống như một đống sắt vụn, nói là Thánh Khí, kỳ thực chỉ còn lại hư danh, có lẽ vẫn còn chút uy lực, nhưng quá xui xẻo. Hơn nữa, mỗi lần Tang Chung xuất thế, đều sẽ bị những người tự xưng là chính nghĩa vây quét, không hy vọng để loại vật âm u này du tẩu trên thế gian."
Sắc mặt Tần Mệnh bình tĩnh, trong lòng lại như bị thứ gì đó chạm vào. Từ Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn đi xuống, còn khai phá U Minh Tử Linh giới, chẳng lẽ chính là Tử Linh Chi Địa mà lão gia tử đã nói sao?
Không khí trong sương phòng ngột ngạt, ai cũng đang do dự có nên cạnh tranh hay không. Tám ngàn Tinh Tệ, nói cao không cao, nói thấp tuyệt đối không thấp, nếu bắt đầu đã bỏ ra số tiền này, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến những món sau.
Lúc này, Tiên Linh Đế Quốc ra giá: "Chín ngàn Tinh Tệ!"
Họ có một đế quốc hùng mạnh, đất rộng người đông, lại có áo nghĩa Thiên Đạo trấn thủ, không sợ các phe khiêu chiến. Hơn nữa, lần này họ đến là vì Tang Chung, theo lệnh của một vị Tiểu Thiên Tử, mang Tang Chung về để nghiên cứu bí thuật tử vong, và thử chữa trị Tang Chung, tái hiện uy lực thực sự năm xưa.
Đầu ngón tay Tần Mệnh khẽ gõ lên bệ cửa sổ: "Tăng giá, ta ra một vạn Tinh Tệ!"