Tần Mệnh, linh hồn không ngừng hấp thụ Tang Chung, nguồn gốc từ Thiên Mệnh Chúng Sinh Sơn, được khí vận rèn luyện. Nguồn năng lượng này liên tục truyền về chân thân, mang đến sự thay đổi hoàn toàn mới, đồng thời khơi gợi trong hắn những tư tưởng sâu xa, huyền diệu khó giải thích, kỳ điệu khó lường.
Còn về Tiên Vũ Thần Huyết, Tần Mệnh đã sớm nghiên cứu qua, quả thực có phản ứng với Vĩnh Hằng Vương Đạo. Thế nhưng năng lượng ẩn chứa bên trong quá kinh khủng, hắn thử nhiều lần, cuối cùng vẫn không dám luyện hóa, sợ cỗ năng lượng kia biến hắn thành huyết thủy. Tốt hơn là chờ đến khi cảnh giới cao hơn trong tương lai, hoặc đạt đến đỉnh phong Thiên Vũ Cảnh, khi xông vào Hoàng Vũ Cảnh, thử lại cũng không muộn.
Tuy nhiên, sau khi Tiên Vũ Thần Huyết được đưa vào Vĩnh Hằng Vương Cung, nó chủ động rơi xuống vị trí pho tượng đời thứ mười tám vương, phát ra huyết quang yêu dị, vẩy xuống huyết khí mù mịt, tư dưỡng pho tượng.
Pho tượng đời thứ mười tám vương vốn đã tà khí, giờ lại bị huyết quang bao phủ, giống như khoác thêm một lớp hồng y yêu dị, cặp mắt đẫm máu càng thêm đáng sợ. Nhưng Tần Mệnh cảm nhận rõ ràng khí tức của đời thứ mười tám vương đang thức tỉnh, trở nên ngày càng cường thịnh, phát ra khí thế khiến Bạch Hổ cũng cảm thấy kiềm chế.
Một con Cự Kình đang hoành hành dưới đáy biển, quét về phía vực sâu này, trên lưng chở trọn vẹn trăm người, tất cả đều cảnh giác, cẩn thận tìm kiếm thứ gì. Nhưng nhờ Hải Linh khéo léo che giấu, Cự Kình không phát hiện ra dị thường, chỉ cuốn lên những đợt sóng ngầm rung chuyển rồi đi qua.
Hải Linh dõi mắt nhìn chúng rời đi, xác nhận đây là lần thứ mười hai, mười ba trong vòng năm ngày mà không ai phát hiện ra vấn đề. Nó lắc lắc đầu, như một con Linh Tỗn Ngư bình thường, vưi vẻ bơi lượn giữa các đợt sóng, không ngừng gia cố kết giới bảo vệ đáy biển, che đậy khí tức cho Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong. Khoảng thời gian này nó chơi rất vui vẻ và kích thích. Trước kia, ở Tỉnh Linh Hải Vực, ba năm năm không có gì xảy ra, buồn bực muốn chết. Lần này bị Dương Đỉnh Phong "lôi kéo" đi thực sự quá đã, nó đã bắt đầu tính toán sau khi trở về sẽ kể cho những Hải Linh khác nghe về chuyến mạo hiểm này.
Đột nhiên...
Một cỗ năng lượng kinh khủng từ phía sau lưng đánh tới, cưỡng ép giam cầm nó.
Hải Linh kinh hoảng, vô ý thức muốn giãy giụa, nhìn lại, là Tần Mệnh.
Tần Mệnh sắc mặt ngưng trọng, ra hiệu nó đừng lộn xộn.
Hải Linh kinh ngạc nhìn hắn, chuyện gì xảy ra? Không cảm thấy có gì bất thường cả.
"Rút lui! Trở về tìm Dương Đỉnh Phong!" Tần Mệnh ra hiệu nó đi nhanh, hai mắt lóe lên kim quang, xuyên thấu bóng tối, ngắm nhìn đáy biển sâu thẳm vô biên. Hắn cảm nhận được một cỗ áo nghĩa lực lượng, phi thường cường đại, dường như đang di chuyển về phía này.
Kinh nghiệm đào tẩu của hắn phong phú, cảnh giới cũng tương đối cao thâm, lại có Ngân Sắc Mị Ảnh, không sợ những cuộc truy lùng quy mô lớn bên ngoài. Dù sao, để ngăn chặn hắn, tối thiểu phải là Thiên Vũ Cảnh lục trọng thiên trở lên. Tán tu và các thế lực bình thường căn bản không thể, mà những thế lực đỉnh cấp chỉ có vài cái, muốn tìm được hai người giỏi ẩn núp trong Hải Vực kéo dài mấy vạn dặm, đừng nói ba mươi ngày, thêm ba mươi ngày nữa cũng chưa chắc, trừ phi bọn chúng nguyện ý xuất động nhiều Thiên Vũ cao giai hơn, hoặc đỉnh phong Thiên Vũ.
Tuy nhiên, điều duy nhất Tần Mệnh không hề lơ là là cảnh giác với áo nghĩa. Loại lực lượng có thể cộng hưởng với Thiên Đạo này luôn quỷ dị và cường đại, thần bí khó dò.
Trước đó, hắn đã cảm nhận được áo nghĩa tới gần một lần, lần đó hắn mang theo Dương Đỉnh Phong ngày đêm đi nhanh, vượt qua hơn hai trăm dặm Hải Vực mới dừng lại. Lần này lại phát giác được áo nghĩa tới gần, khác với lần trước, và cường đại hơn nhiều.
"Có gì đị thường?” Dương Đỉnh Phong thức tỉnh từ bế quan, mang theo Hải Linh đi ra, đồng thời triệt tiêu cấm chế vực sâu đáy biển.
"Phía trước có áo nghĩa lực lượng, mạnh hơn chúng ta, chuẩn bị rút lui." Tần Mệnh không dám dừng lại, ra hiệu Dương Đỉnh Phong lấy Ngân Sắc Mị Ảnh rồi đi mau.
Dương Đỉnh Phong dù bá đạo cường thế, nhưng tuyệt không liều lĩnh, mày rậm hơi nhíu lại, triệu hồi Ngân Sắc Mị Ảnh.
Ngoài mấy chục dặm, thải vân giăng ngang, nâng đỡ tầng mây rộng lớn, năm con Bích Ngọc Long tượng hùng tráng to lớn bước nhanh lao nhanh, kéo theo một tòa xa liễn xa hoa. Xa liễn giống như một tòa bạch ngọc cung điện, tinh tế tỉ mỉ, lộng lẫy, lại tràn ngập uy nghiêm của Đế Vương.
Một người đàn ông anh tuấn, uy nghiêm đứng trước xa liễn, khí chất phi phàm, áo nghĩa lực lượng cường thịnh tràn ngập thiên hải, như hàng vạn mưa ánh sáng vẩy xuống đại dương mênh mông, cộng hưởng với thiên hải.
Tiên Linh Đế Quốc, Cổ Thiên Thần!
"Bên trái phía trước, ngoài năm mươi dặm." Hai con ngươi Cổ Thiên Thần tinh mang trong vắt, như có Sơn Hà biến dời, Nhật Nguyệt chập trùng, diễn hóa Vạn Vật thương sinh, khiến khí chất toàn thân hắn cao thâm khó đoán, lại cuồn cuộn đại khí. Thân thể hắn thẳng tắp, tráng kiện cường ngạnh, mái tóc dài đến eo đón gió múa tung, như một tôn Thần Linh cao quý, khiến bất kỳ ai đứng trước mặt cũng không khỏi muốn thần phục.
Năm con Bích Ngọc Long tượng ngẩng đầu tê minh, âm thanh động trời chuyển biển, chạy vọt về phía trước, đạp lên cầu vồng, ứng thanh lộn vòng, quăng về phía bên trái phía trước, như một dòng sông Thất Thải lao nhanh, vọt tới mặt biển ngoài năm mươi dặm. Nơi đó lập tức hào quang vạn trượng, thủy triều ba động, nước biển trở nên rực rỡ màu sắc.
Bích Ngọc Long tượng lôi kéo liễn xa cuồng chạy tới, dậm chân trên cầu vồng, phảng phất đi nhanh trong hư không, tốc độ nhanh kinh người.
Trong liễn xe, phía trước, hai bên trái phải đứng hai vị lão nhân uy nghiêm, chân đạp cực quang ảnh, khí tức phi thường khủng bố. Theo Bích Ngọc Long tượng đột ngột chuyển hướng, hai người liên tiếp ngẩng đầu, khóa chặt vùng Hải Vực phía trước. Bọn họ rời Tiên Linh Đế Quốc mười ngày, rốt cục có phát hiện!
Cổ Thiên Thần nâng tay phải lên, cổ tay đeo năm viên ngọc thạch kỳ quang, im ẳng xoay tròn, tràn ngập ba động kỳ dị. Chuẩn bị xuất thủ.
Thế nhưng...
Khi Bích Ngọc Long tượng vọt tới cuối cầu vồng, chuẩn bị chạm mặt biển, Cổ Thiên Thần từ từ hạ tay trái xuống, ngưng thần dò xét. "Dừng lại."
Cổ Thiên Thần cảnh giới cao thâm, Nguyên Linh Áo Nghĩa lĩnh hội hơn hai mươi năm, gần như không cần tận lực phóng thích liền có thể giao hòa với năng lượng thiên địa. Vừa rồi, hắn xác thực phát giác phía trước có dòng năng lượng dị thường di chuyển, nhưng bây giờ chạy tới lại khôi phục bình tĩnh.
"Cổ Thiên Thần? Một tên mao tặc mà thôi, lại khiến ngươi, vị Tiểu Thiên Tử này, phải ra mặt."
Nơi xa, hải triều cuồn cuộn, một con Chiến Tranh Cự Ngạc hơn năm mươi mét đang đạp trên hải triều đi tới, trên lưng đứng hơn mười vị nam nữ cường đại, một trong số đó, chính là Khấu Vô Nhai, truyền nhân của Võ Hồi Cảnh Thiên "Thanh Hoàng!
Thân thể cực đại của Chiến Tranh Cự Ngạc nặng nề, cứng rắn, mỗi bước chân xuống, phảng phất đều muốn đạp nát thủy triều, chấn động đại dương mênh mông, khiến nó ù ù vang động. Đôi mắt màu xanh lục lóe lên lãnh quang độc ác, nhìn chằm chằm Bích Ngọc Long tượng trên cầu vồng, tham lam hé miệng, lộ ra những chiếc răng nanh cưa sắt đáng sợ.
Cổ Thiên Thần không hề để ý tới, yên lặng dò xét một lát, ánh mắt thâm thúy nhìn về phương xa. Vừa rồi có dị thường, chắc chắn không phải ảo giác, thế giới của hắn chưa từng có hai chữ này. Bây giờ lại biến mất, chỉ có thể nói là có thứ gì đó hoảng sợ bỏ chạy.
Ai có thể phát giác được hắn tới gần?
Hắn dùng Nguyên Linh lực lượng bao phủ cung điện, che giấu khí tức của cả Long Tượng, trừ phi nhìn thấy bằng mắt thường, nếu không, ngoài mấy chục dặm, chỉ dựa vào khí thế căn bản không thể phát hiện ra bọn hắn. Mà nếu tiến vào phạm vi mắt thường... Hắn đã sớm ra tay tiêu diệt!
Sẽ là ai?
Là Tần Mệnh sao?
Hắn có thể phát giác ra Nguyên Linh Áo Nghĩa của ta?
"Cổ Thiên Thần, ta đang nói chuyện với ngươi!" Khấu Vô Nhai hét lớn, từ trước đến nay không quen nhìn cái tên tự cho mình là đúng này, cũng khó tưởng tượng loại áo nghĩa hiếm thấy từ xưa đến nay như Nguyên Linh Áo Nghĩa lại được truyền thừa cho một kẻ cuồng ngạo như vậy.
"Rống!!" Chiến Tranh Cự Ngạc phát ra tiếng gầm điếc tai, cuồng bạo đạp tan hải triều, sóng lớn ngập trời, oanh minh thiên hải, uy hiếp Cổ Thiên Thần.
Cổ Thiên Thần yên lặng nhìn về phương xa, trong đôi mắt Linh Vụ bao phủ, hắn khôn khéo cay độc, không bỏ qua tình huống đị thường này, mà là suy nghĩ nhanh chóng, hồi tưởng đến tình huống phát hiện cấm đảo dưới đáy biển trước đó. Lúc đó, sự cộng minh Áo nghĩa của người phụ nữ áo đỏ đột nhiên biến mất, đường như cũng liên quan đến Tần Mệnh.
"Cuồng ngạo, ngươi bây giờ còn chưa phải thiên tử!" Khấu Vô Nhai bực bội. Hắn đường đường là truyền nhân Thanh Hoàng, tương đương với người cạnh tranh Tứ Hoàng tương lai, trong Cổ Hải, ai không kính sợ. Nhưng tên hỗn đản này mỗi lần ở trước mặt hắn đều tỏ ra rất cao ngạo.
"Công tử, đừng tức giận, hắn dường như đã phát giác ra điều gì." Lão giả bên cạnh Khấu Vô Nhai nhẹ giọng nhắc nhở, công tử nhà mình cái gì cũng tốt, chỉ là không chịu được kích thích, không dung được người khác xem nhẹ hắn.
"Ngang nhiên xông qua." Khấu Vô Nhai ra lệnh cho Chiến Tranh Cự Ngạc tiến lên.
"Dừng lại!" Cổ Thiên Thần quay đầu nhìn qua, tay trái giơ ngang, hướng về phía bọn chúng, năm viên ngọc châu vẫn quấn quanh cổ tay, phát ra kỳ quang.
"Quả nhiên..." Khấu Võ Nhai thất kinh, sắc mặt đột nhiên kịch biến: "Cổ Thiên Thần, ngươi đám!”
"Cổ Thiên Thần, dừng tay." Các cường giả trên Chiến Tranh Cự Ngạc giận tím mặt, năm viên ngọc châu kia chẳng phải Tù Thiên Châu sao? Cổ Thiên Thần lại mang cả Thánh Khí của Tiên Linh Đế Quốc ra đây.