Ngân Sắc Mi Ảnh xé gió đưới đáy biển, rẽ sóng mà đi, để lại những tàn ảnh mờ ảo như quỷ mị, vô thanh vô tức, nhưng tốc độ lại nhanh đến kinh người.
Dương Đỉnh Phong hiên ngang đứng mũi thuyền, mái tóc bạc phơ như điện xẹt, hòa vào cùng ánh sáng của Ngân Sắc Mị Ảnh. Dù vẻ ngoài có phần ngông cuồng, ánh mắt hắn vẫn sáng quắc, chăm chú cảnh giác bóng tối đáy biển, vững vàng kiểm soát tốc độ và hướng đi của Ngân Sắc Mị Ảnh, cố gắng tránh né mọi hiểm nguy.
Tần Mệnh ngồi yên trên thuyền, nhắm mắt ngưng thần, điều khiển Linh Hồn hấp thụ khí vận lực lượng từ Tang Chung trong Tu La Sát Giới, đồng thời thúc giục Tu La Đao dung hợp với Tang Chung. Với một người như Dương Đỉnh Phong, dù đôi khi thấy bất đắc dĩ, hắn vẫn hoàn toàn tin tưởng. Có Dương Đỉnh Phong lái thuyền, an toàn cứ việc yên tâm. Hơn nữa, Dương Đỉnh Phong sinh ra và trưởng thành trong thời loạn võ, am hiểu các loại bí thuật và hiểm nguy nơi này. Hắn chỉ cần thỉnh thoảng để ý đến Vĩnh Hằng Vương Đạo, tránh bị những áo nghĩa quỷ dị khó lường kia khóa chặt lần nữa.
"Hả?" Dương Đỉnh Phong khẽ nhướn mày, liếc nhìn phía xa.
"Sao vậy?" Tần Mệnh vẫn nhắm mắt tiếp tục tu luyện, thản nhiên hỏi. "Ngươi 'hả' một tiếng làm ta bất an."
"Không có gì." Dương Định Phong không nói thêm, tiếp tục điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh lặn sâu, cảnh giác những khí tức cường hãn và mãnh thú nguy hiểm, cố gắng chọn những khu vực yên tĩnh, ít Hải Thú.
"Đừng có 'không có gì', bất kỳ dấu hiệu khác thường nào cũng đừng bỏ qua. Chúng ta đang đối mặt với sự truy đuổi của Hoàng tộc, bí thuật của chúng còn thần bí hơn chúng ta."
"Dương tổ tông ta hơn ngươi một vạn một ngàn tuổi đấy, kinh nghiệm phong phú hơn nhiều, cứ ngủ ngon giấc đi." Dương Đỉnh Phong tiếp tục tiến về phía trước, nhưng ánh mắt sắc bén hơn, linh lực hội tụ nơi hai mắt, xuyên thấu bóng tối, quét khắp đáy biển.
Mười mấy phút sau, Dương Đỉnh Phong đột nhiên khẽ quát, điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh lao thẳng vào vách núi dưới đáy biển. Với tốc độ cực hạn, tàn ảnh quỷ mị, trong nháy mắt, đỉnh núi vỡ tan, đá vụn bay lên hóa thành bụi, nước biển đục ngầu.
Dương Đỉnh Phong chộp lấy một con Cự Trùng đang cố gắng trốn chạy, kéo lên chiến thuyền.
Con Độc Phong to bằng bàn tay, mắt cực lớn, phủ đầy những đường vân tím tinh xảo, cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Đỉnh Phong, rồi lại nhìn Tần Mệnh trên thuyền. Đôi cánh rộng giơ cao, sẵn sàng võ cánh bay đi.
"Có vấn đề gì?" Tần Mệnh đứng dậy, quan sát con Độc Phong. Chỉ có Địa Vũ Cảnh, sao có thể khiến Dương Đỉnh Phong cảnh giác?
"Ngọc La Phong!" Dương Đỉnh Phong tung cương khí, nghiền nát con Độc Phong, điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh vội vã lao về phía trước. Mười mấy phút trước, hắn đã thấy vài con Độc Phong tương tự, nhưng không để ý lắm. Dù sao, đáy biển Linh Yêu quá nhiều, cá và trùng vô số kể, hắn không thể tránh né tất cả, lại càng không để ý đến Địa Vũ Cảnh. Nhưng sau khi thấy liên tục nhiều lần, hắn bắt đầu cảnh giác cao độ.
"Ngọc La Phong là gì?" Tần Mệnh cảnh giác, có thể khiến Dương Đỉnh Phong lo lắng không phải chuyện đơn giản.
"Một loại yêu phong dùng để giám thị, giờ rất hiếm gặp. Nơi này đột nhiên xuất hiện chắc chắn không bình thường."
Dương Định Phong điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh đi nhanh đưới đáy biển mười mấy phút, liên tiếp bắt được hai mươi con yêu phong, cuối cùng xác nhận phán đoán của mình: có người giăng lưới giám sát ở vùng biển này.
Vùng biển này có gì đặc biệt? Tại sao lại ở đây?
"Rút lui! Ở đây đã có hai mươi con, nơi khác có lẽ có hàng trăm con. Thế lực có thể nuôi ra Ngọc La Phong chắc chắn không phải tầm thường!" Dương Đỉnh Phong lập tức triệu hồi Phong Thiên Tà Long Trụ, điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh quay đầu.
"Đợi đã, khoan đã!" Tần Mệnh đột nhiên gọi Dương Đỉnh Phong lại, kinh ngạc nhìn về phía xa.
"Lại phát hiện gì?" Dương Đỉnh Phong điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh tạm dừng, chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến.
Tần Mệnh nhìn về phía xa, chậm rãi giơ tay phải lên. Một Kim Văn yếu ớt đang lúc sáng lúc tối lóe lên, đúng là một... Vương ấn
"Cái gì vậy? Nói gì đi chứ! Ngọc La Phong đang theo dõi chúng ta, chủ nhân của chúng chắc chắn cũng đã phát hiện ra chúng ta, không có thời gian chậm trễ."
"Vương!" Tần Mệnh không thể tin được cảm nhận Vương ấn đang nhấp nháy. Hắn vậy mà từ phương xa cảm nhận được phản ứng của Vương ấn, hơn nữa còn là Nguyệt Tình Thanh Liên Vương ấn! Nguyệt Tình? Sao nàng lại ở thời loạn võ này?
"Vương gì?"
Khi Tần Mệnh cố gắng cảm nhận lần nữa, Vương ấn dần biến mất, vượt khỏi phạm vi cảm nhận của hắn. "Hướng đông bắc, nhanh lên!"
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Nói rõ ràng đi, hướng đông bắc có khi lại rơi vào vòng vây của địch."
"Nữ nhân của ta đến!" Tần Mệnh không thể tin được, lại càng không kìm nén được sự phấn chấn và kích động. Nguyệt Tình vậy mà vượt qua thời không, đuổi tới thời loạn võ. Trước kia, dù suy đoán Nguyệt Tình không gặp nguy hiểm, nhưng dù sao cách nhau vạn năm thời không, ở hai thế giới khác biệt, trong lòng luôn có chút bất an. Không ngờ nàng lại đến thời loạn võ, tìm hắn.
"Nữ nhân gì? Mơ ngủ à?"
"Hướng đông bắc! Nhanh theo ta, nàng sắp đi xa rồi!" Tần Mệnh đã lâu không kích động như vậy.
"Tự đi đi, ta lát nữa giúp ngươi nhặt xác. Cứ yên tâm mà đi, ta nghe nói nữ nhân của ngươi rất xinh đẹp, sẽ sớm tìm được người tốt hơn thôi. Còn tổ tông ta thì càng không cần lo lắng, ta sẽ sống thật tốt, ba trăm năm năm trăm năm không chết, năm nào cũng mang nữ nhân của ta đi tảo mộ cho ngươi."
Tần Mệnh bị ba câu nói của hắn làm nghẹn họng nửa ngày.
"Đi không? Không đi ta đi đấy." Dương Đỉnh Phong điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh quay đầu, muốn rời khỏi vùng biển này. Tìm nữ nhân lúc nào mà không được, rõ ràng nguy hiểm ngay trước mắt, thằng nhóc này lại có những lúc bốc đồng không đáng tin. Không được, phải suy nghĩ kỹ về việc hợp tác với hắn, lỡ ngày nào đó hắn đột nhiên cho mình một nhát thì chẳng phải toi mạng à.
"Không cần vội về Tinh Linh đảo, cứ quanh quẩn ở Hải Vực phụ cận." Tần Mệnh vẫn còn rất kích động. Nguyệt Tình đã đến, Yêu Nhi đâu? Những Vương Hầu còn lại có phải cũng đi theo không? Nếu họ đang tản ra tìm kiếm hắn, hắn có thể đi lại xung quanh, cảm nhận phản ứng của Vương ấn.
Thiên Vương Điện! Thiên Vương Điện! Cuối cùng cũng có thể có một đám huynh đệ đáng tin cậy!
Dương Đỉnh Phong quay lại nhìn Tần Mệnh. "Nữ nhân nào của ngươi đến? Thời Thiên Đình?"
"Có lẽ Thiên Vương Điện cũng đến." Tần Mệnh đang mong đợi, nhưng sau sự kích động lại có chút lo lắng. Vượt qua Trường Hà Thời Không chắc chắn vô cùng nguy hiểm, nếu Thiên Vương Điện xuyên qua với quy mô lớn, rất có thể sẽ gặp bất trắc. Hắn thật không hy vọng vừa gặp mặt đã nghe tin đữ.
"Những vết nứt hắc ám kia thật sự có thể xâu chuỗi hai thời không?" Dương Đỉnh Phong cũng có chút mong chờ, có thể từng nhóm từng nhóm đến sao? Vậy chẳng phải Dương gia ta có thể trực tiếp vượt đến thời Thiên Đình, quậy tung một phen, sau đó tha hồ hưởng thụ các mỹ nữ sau vạn năm? Không được, không thể quậy, phải tưới tẩm! Vượt qua vạn năm truyền thừa, ha ha!
"Còn nghi ngờ?"
"Chữ 'còn' này dùng không hay lắm. Ta vẫn luôn coi ngươi là Thần Côn."
Dương Đỉnh Phong điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh nhanh chóng lặn xuống, nhưng chưa kịp chạy xa, cả hai đều giật mình khi cảm nhận một cỗ khí tức cường hoành đang từ phía trước lao tới.
"Quả nhiên bị phát hiện, đến nhanh thật." Dương Định Phong lập tức đổi hướng, điều khiển Ngân Sắc Mị Ảnh cắt đuôi, sau đó lao ra khỏi vùng biển đễ bị khóa định, xông lên mặt nước, hướng thẳng lên bầu trời.
Trên tầng mây, tốc độ của Ngân Sắc Mị Ảnh lại nhanh hơn một bậc. Trước kia, họ đã từng cắt đuôi không biết bao nhiêu kẻ địch mạnh.
Thế nhưng...
"Tần Mệnh, lão hữu Vạn Tuế Sơn của ngươi đến, không dám gặp mặt một lần sao?"
"Vạn Tuế Sơn! Cùng Kỳ! Thời Không Tinh Thạch!"
"Còn nhớ ta sao?”
"Ngươi ta hẹn nhau, tất cả trở về chỗ!"
"Tần Mệnh, lão hữu Vạn Tuế Sơn của ngươi đến..."
Một giọng nói lúc có lúc không, hòa lẫn năng lượng băng lãnh, từ cuối chân trời xa xôi vọng lại, vẫn lặp đi lặp lại, đứt quãng nhưng rất rõ ràng.
Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong phóng đi một đoạn dài mới nhận ra, cả hai quay lại nhìn về phía xa. Vạn Tuế Sơn? Lão hữu? Một cái tên đột nhiên hiện lên trong đầu – Bất Tử Tà Vương!