Lâm Lang Các rung chuyển tận gốc, các Trấn Thủ tức giận không kềm chế được, vừa xấu hổ vừa phẫn uất. Danh tiếng "tường đồng vách sắt" của Lâm Lang Các, lại bị người từ bên trong cướp đi Thánh Khí. Danh xưng hội đấu giá an toàn và cao quý nhất, lại bị kẻ ngang ngược càn rỡ ăn cướp. Bọn hắn đề phòng cường giả bên ngoài xâm nhập, ngăn ngừa đấu đá nội bộ, nhưng ngàn tính vạn tính cũng không ngờ tới lại có người công nhiên, ngang
Các quản sự vốn luôn điềm tĩnh cũng phải nổi trận lôi đình: "Thổ phỉ! Dã man! Hoang đường!"
Vô số cường giả bạo nộ, cuồn cuộn Nộ Diễm ngập trời, đuổi theo hai kẻ cuồng nhân đang đào tẩu. Bọn hắn thực sự không thể hiểu nổi, lại có người dám cướp đồ của Hoàng tộc, dám tát vào mặt Hoàng tộc. Dù cho ngươi đến từ các Hoàng tộc khác, đây cũng sẽ khơi mào một trận chiến lớn, phải ăn tươi nuốt sống chúng mới thôi. Hơn nữa, Thiên Không Chi Thành trải dài ba trăm dặm, có vô số cường giả trấn giữ, lại có Cấm Chế cường hãn bảo vệ, dù là đỉnh phong Thiên Vũ cũng chưa chắc có thể trốn thoát.
"Ầm ầm ầm!"
Từ bốn phương tám hướng của Thiên Không Chi Thành bùng nổ hàng trăm đạo cường quang, trong thành ngoài thành đồng loạt kích hoạt ánh sáng mãnh liệt. Chúng như sông lớn cuồn cuộn, như lôi điện xé gió, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã hòa lẫn thành một lớp bình chướng dày đặc, bao phủ toàn bộ Thiên Không Chi Thành. Đây mới chỉ là bắt đầu, sau lớp bình chướng thứ nhất, lớp thứ hai, thứ ba liên tiếp hình thành ở bên ngoài.
Phản ứng kịch liệt của Lâm Lang Các kinh động vô số người, sự việc xảy ra bên trong cũng nhanh chóng lan truyền khắp thành, ai nghe được cũng đều kinh ngạc tột độ.
Cướp bóc Lâm Lang Các?
Ngay tại buổi đấu giá long trọng, công nhiên cướp đi Phong Thiên Tà Long Trụ?
Từ đâu xuất hiện hai tên thổ phỉ này vậy, quả thực là dựng nên một cột mốc mới cho giới thổ phỉ!
Ăn cướp dám động đến Vô Hồi Cảnh Thiên, đúng là tìm đường chết đạt đến một tầm cao mới!
Nếu chuyện này không có thế lực nào đứng sau, thật là nghịch thiên!
"Tên điên kia làm sao ra ngoài được?" Triệu Yên Nhiên xông ra khỏi Lâm Lang Các, vừa kinh ngạc vừa lo lắng nhìn về phía hướng Tần Mệnh đào tẩu. Cô chưa từng khâm phục ai, hôm nay coi như được mở mang tầm mắt.
"Hắn dám làm vậy, chắc chắn có biện pháp." Triệu Lệ hít sâu một hơi. Đây chính là Lâm Lang Các, sau lưng là Vô Hồi Cảnh Thiên. Chuyện mà người khác nghĩ cũng không dám nghĩ, hắn lại dám làm một cách táo bạo như vậy.
"Phòng số bảy là ai?" Nhiếp Viễn, Lôi Long, Hoàng Kim Thú, Hiên Hoàng... tất cả đều lao ra. Với kinh nghiệm chiến đấu dày dặn của họ, lúc này vẫn còn có chút ngơ ngác.
"Bắt sống! Ta muốn sống!" Khấu Vô Nhai giận dữ gầm lên, không kịp quan tâm đến Ngọc Linh Lung, đi theo các cường giả của Lâm Lang Các đuổi theo. Lâm Lang Các thành lập mấy ngàn năm, xưa nay chưa từng xảy ra sự kiện ác liệt như vậy, lại còn bị cướp Thánh Khí công khai ngay tại buổi đấu giá, gan lớn đến mức tột cùng.
Sau khi Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong đoạt được Phong Thiên Tà Long Trụ, họ lăng không bay hơn ba mươi đặm, xuất hiện tại một căn phòng bình thường không thể bình thường hơn trong khu dân cư. Đó là nơi họ đã thuê với giá cao sau khi tiến vào Thiên Không Chi Thành. Chỉ có điều từ ngày hôm sau, họ không hề lui tới nơi này, mà dùng sức mạnh của cả hai để bố trí Cấm Chế.
"Mau kiểm tra!" Tần Mệnh khẽ quát một tiếng, một mình đứng trong sân nhỏ, nhìn về phía Lâm Lang Các đang bạo động.
Dương Đỉnh Phong xông vào phòng. Nhìn từ bên ngoài thì vô cùng sơ sài, nhưng bên trong lại được hắn khắc đầy Phù Văn quỷ bí, lơ lửng các loại Tinh Thạch kỳ diệu. Trong phòng trống rỗng, không có gì cả, nhưng không gian dường như mặt hồ gợn sóng kỳ lạ.
Dương Đỉnh Phong vừa xông tới đã bị gợn sóng nuốt chửng, biến mất không tăm tích.
Đây là cửa vào không gian mà họ đã bố trí. Thông qua nơi này có thể bước vào một đường hầm không gian, xông phá Cấm Chế bảo vệ Thiên Không Chi Thành, trốn ra bên ngoài. Nhưng nó không sử dụng loại cột đá hư không như khi trốn thoát khỏi Cổ Thiên Thần ở Thất Nhạc Cấm Đảo, mà là mời từ Tinh Linh Đảo một loại Hư Không Nhuyễn Trùng. Nó có thể phun ra nuốt vào các sợi tơ hư không tinh mịn, tạo thành một đường hầm kéo dài.
Lực phòng ngự của Thiên Không Chi Thành vô cùng mạnh mẽ, có thể giam cầm toàn bộ không gian. Tất cả các loại quyến trục không gian, Bảo Khí dùng để đào thoát đều thường mất tác dụng ở nơi này. Ngay cả loại cột đá hư không cũng có thể bị ngăn chặn. Nhưng Hư Không Nhuyễn Trùng lại khác, lực lượng không gian của nó vô cùng mềm mại, lại vô thanh vô tức từng bước xâm chiếm không gian, không dễ bị phát giác. Chỉ có một khuyết điểm đuy nhất là tốc độ quá chậm. Vì vậy, Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong đã đến đây trước mười ngày, tạo ra cửa vào này để Hư Không Nhuyễn Trùng từ từ hoạt động.
"Ở đây! Tìm thấy rồi!"
Một gã đàn ông lão luyện đuổi tới đầu tiên, rơi xuống ầm ầm trước sân, khí thế mạnh mẽ hòa lẫn sát khí ngút trời, chấn động đến các tòa nhà trên đường cũng rung chuyển.
"Ở phía trước, nhanh lên!"
"Vây quanh!"
"Vậy quanh căn nhà đói”
"Phong tỏa toàn bộ quảng trường!"
"Không được manh động, phong tỏa nơi đó, dọn dẹp đường đi!"
"Ai dám để bọn chúng chạy thoát, ta sẽ không bỏ qua đâu."
Vô số cường giả Lâm Lang Các đuổi theo, từ bốn phương tám hướng bao vây toàn bộ quảng trường, khí thế hùng hổ, nộ khí cuồn cuộn. Họ vừa bố trí Cấm Chế, vừa hướng vào bên trong tụ tập.
Nhiếp Viễn, Hiên Hoàng, Khấu Vô Nhai, cùng Triệu Yên Nhiên, Lôi Long... tất cả đều chạy tới. Họ thậm chí quên cả đối đầu lẫn nhau, quên cả việc cướp đoạt Linh bảo, đều vô cùng tò mò muốn biết kẻ nào đám cướp bóc Lâm Lang Các, lại còn đoạt Phong Thiên Tà Long Trụ.
Họ vừa tụ tập lại, rất nhiều cường giả từ các quảng trường khác cũng ầm ầm xông tới. Dù không thể chạy lên phía trước nhất, nhưng vẫn cố gắng chiếm lấy vị trí thuận lợi, hoặc trực tiếp bay lên không trung quan sát.
Bầu không khí vô cùng náo nhiệt!
Vừa rồi còn có song châu quyết đấu, hôm nay lại có cướp bóc. Buổi đấu giá này thật sự là đặc sắc.
"Xong!" Dương Đỉnh Phong mở cửa bước ra, gật đầu với Tần Mệnh: "Vẫn theo kế hoạch."
"Ta đi trước, ngươi đoạn hậu." Tần Mệnh tươi cười trên mặt, trong ngực có ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, đã lâu lắm zồi mới hưng phấn như vậy.
"Đồ ngu xuẩn, trốn thoát khỏi Lâm Lang Các, có trốn thoát được khỏi Thiên Không Chi Thành không?" Khấu Vô Nhai hét lớn, giọng nói như chuông đồng, đinh tai nhức óc, vang vọng khắp phố dài, hắn bước nhanh lên phía trước, căm hận nhìn hai người trong sân.
"Ai phái các ngươi đến! Nói ra chủ mưu, ta sẽ cho các ngươi toàn thây!" Quản sự Mộ Dung Hoán của Lâm Lang Các đã lớn tuổi, nhưng vẫn cầm Kim Hoàn đại đao trong tay, sát khí đằng đằng. Dám cướp bóc Lâm Lang Các, nếu không trừng trị nghiêm khắc, Lâm Lang Các sau này không cần tổ chức đấu giá nữa.
"Nói! Nói ra chủ mưu!" Vô số cường giả Lâm Lang Các gầm thét, như sấm rền, như thác đổ, ầm ầm vang dội, chấn động thiên địa, uy thế ngập trời. Bọn hắn thực sự tức giận. Chuyện này mấy ngàn năm chưa từng xảy ra một lần, lại để bọn hắn gặp phải. Ngay cả Kiếp Thiên Giáo và các Hoàng tộc khác cũng không dám, hai người này lấy đâu ra lá gan, ai cho bọn hắn chỗ dựa?
"Là hắn?" Long Kiều của Yêu Hỏa Tông chạy tới, liếc mắt đã nhận ra Tần Mệnh. Dù đã thay đổi hình dạng, nhưng sự cộng hưởng của Hỏa Nguyên Châu không thể sai được.
"Hắn là ai?" Vô số ánh mắt đổ đồn về phía Long Kiều.
"Lôi Nguyên Châu!"
"Lôi Nguyên Châu?" Mọi người nhìn kỹ, hình dáng thay đổi, nhưng hình thể và khí chất dường như không khác biệt mấy.
"Triệu Yên Nhiên, hóa ra là các ngươi giở trò sau lưng? Vây lại cho ta!" Khấu Vô Nhai quát lớn.
"Nếu ta thực sự muốn Phong Thiên Tà Long Trụ, đừng nói mười vạn Tinh Tệ, hai mươi vạn Tinh Tệ Dạ Ma Tộc chúng ta cũng có thể trả được, ngu gì mà phải cướp?" Triệu Yên Nhiên lạnh lùng nói, mang theo một loại uy thế ngạo nghễ: "Nếu ai cố ý gây hiểu lầm cho ta, ta tuyệt đối không tha!"
"Vô Hồi Cảnh Thiên sợ Dạ Ma Tộc các ngươi sao?”
"Vậy thì cứ thử xem, chúng ta sẽ theo đến cùng!"
"Con ma nữ phách lối, cướp đồ còn mạnh miệng, vây lại cho ta!"
"Dừng tay!" Vương Kiên và các quản sự khác liên tiếp đuổi tới. Tôn chỉ trước mắt của Vô Hồi Cảnh Thiên là khuấy động Loạn Ma Vực và Yêu Vực, tuyệt đối không thể trở mặt với Dạ Ma Tộc trước khi làm rõ tình hình.
"Dừng tay, không được manh động." Mộ Dung Hoán và những người khác tuy phẫn nộ, nhưng không mất lý trí. Dạ Ma Tộc thực sự không cần thiết phải làm vậy. Cho dù có làm, Triệu Yên Nhiên càng không thể đi theo 'xem náo nhiệt', chắc chắn có vấn đề gì đó ở đây.
Vương Kiên gầm thét: "Các ngươi rốt cuộc là ai, khai báo thân phận, có thể cân nhắc tha cho các ngươi một mạng.”
Tần Mệnh nở một nụ cười tà mị: "Ta là ai? Các ngươi chẳng phải đã đuổi theo ta ba tháng rồi sao? Ta đứng ngay trước mặt các ngươi đây, không nhận ra sao?"
Rất nhiều người nhìn nhau, có ý gì đây, không hiểu.
"Vô Hồi Cảnh Thiên truy sát người không có một ngàn, cũng có tám trăm, không biết các ngươi thuộc loại nào."
"Nghĩ kỹ lại xem? Cháu dâu Bạch Hoàng vẫn còn trên tay ta đấy."
Bạch Hoàng? Cháu dâu? Đám người Vô Hồi Cảnh Thiên tỉ mi suy nghĩ lại, sắc mặt đột nhiên biến đối.
Nhiếp Viễn và những người khác dường như đột nhiên nghĩ ra điều gì, nhưng lại có chút mơ hồ.
"Nhớ ra rồi?"
"Là ngươi?"
"Ta! Tần Mệnh, xin chào tất cả, ha ha..." Một tiếng cuồng tiếu ngông cuồng vang vọng khắp quảng trường, chấn động thiên địa, như sét đánh ngang tai, vọng lại bên tai mỗi người.