Một hài nhi gầy guộc, trụi lủi đón lấy thi thể và đầu của La Tất Đạt rơi xuống giữa không trung, nhếch miệng cười, để lộ hàm răng nanh sắc nhọn. Hắn hít sâu huyết khí từ thi thể, vẻ mặt tham lam, say mê — đúng là cái hương vị này, lâu lắm rồi!
Linh hồn La Tất Đạt phát ra tiếng gào the thé, xé tan không gian, thoát ra khỏi thi thể, căm hận nhìn đứa bé.
Hài nhi vồ tới, cái miệng đầy răng nanh bộc phát lực thôn phệ kinh khủng, xé nát linh hồn La Tất Đạt.
Một Nham Thạch cự nhân đổ ập xuống mặt biển, ầm ầm rung chuyển không gian. Sương trắng hóa đá lan tỏa khắp thân thể, thu hút ngày càng nhiều nham thạch tụ lại, tiếng va đập chát chúa vang lên liên hồi, cự nhân không ngừng lớn lên, từ một trăm mét, hai trăm mét, ba trăm mét, sừng sững trong màn đêm hắc ám. Hắn ngửa mặt lên trời gầm rú, âm thanh như sấm rền, như lũ quét, vang vọng giữa biển khơi hỗn loạn.
Một nữ nhân đầy máu me xông ra từ trận mưa đá, tay xách hai bộ thi thể, đều là thủ vệ cấp Thánh Vũ của Tru Thiên Điện. Ả the thé gào thét, đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy oán hận và sát khí.
"A11!" Một con kim hầu đứng trên mặt biển, hứng chịu cơn mưa đá đội xuống, nó rít lên khàn đặc, nửa thân là huyết nhục, nửa bên trơ xương. Huyết khí và quang mang trắng xóa bùng nổ, hòa lẫn tạo thành sa mạc tử vong, quét ngang trời cao, nghiền nát vô số đá vụn và xoắn nát những thị vệ rơi xuống.
Một người đàn ông hùng tráng va chạm với một thủ vệ cấp Thánh Vũ trên không trung, tựa như hai ngọn núi lớn đụng nhau, tiếng nổ long trời lở đất, năng lượng cuồn cuộn như biển. Hai người giao chiến hừng hực khí thế, cuồng dã kích tình. Thủ vệ Thánh Vũ vung tay múa chân, thế công mạnh mẽ, nhưng không thể áp chế người đàn ông hùng tráng, liên tục lùi lại, thổ huyết không ngừng.
"Oa a a..." Người đàn ông cuồng loạn gào thét, chớp thời cơ tung một quyền đánh nát thân thể thủ vệ, máu tươi bắn tung tóe khắp người hắn.
Mười bảy tù đồ đáng sợ nhất phát tiết cơn giận dữ trên trời dưới biển, điên cuồng truy sát thủ vệ Tinh Tuyệt Cổ Đảo. Những tù đồ cường đại và hung thú còn lại cũng bạo tẩu, trút giận, gấp bội trả lại những khổ cực bị tra tấn.
Kim quang của Hỗn Thế Chiến Vương rực rỡ như mặt trời chói chang, rung động ầm ầm, không thấy rõ chân dung, chỉ có thể thấy hai con mắt, sáng hơn cả kim quang, sâu thẳm như tinh không, ẩn chứa ngày tàn tháng lụi, sao trời tái sinh, còn có Hỗn Độn Khí tràn ngập. Rõ ràng chỉ là đôi mắt, nhưng dường như thai nghén cả ngân hà, thai nghén sự hủy diệt. Hắn như một pho tượng chiến thần, quan sát chúng sinh, uy năng kinh khủng khiến cho biển trời tràn ngập sát khí.
Đại đương mênh mông trong phạm vi hơn mười đặm gầm thét không ngừng, gần như sôi trào dưới vô tận đá lớn va chạm. Tất cả thị vệ đều bỏ chạy, nhưng không một ai thoát được, đối mặt với lũ từ phạm hưng tàn, bọn chúng bị tàn sát không thương tiếc. Lũ tù phạm đường như trút hết oán hận nhiều năm vào khoảnh khắc này, tất cả thị vệ bị giết gần như không còn ai toàn thây, máu tươi nhuộm đỏ mặt biển, tiếng tru tréo và gào thét vang vọng liên hồi.
Trong khi Tinh Tuyệt Cổ Đảo bị hủy diệt, ở Tru Thiên Điện, cách đó trăm dặm, bàn la bàn tương ứng vỡ tan thành bụi.
Lão nhân canh giữ la bàn mặt xám như tro tàn. Táng Thần Đảo vừa xảy ra chuyện chưa đầy nửa ngày, Tinh Tuyệt Cổ Đảo lại xảy ra chuyện gì? Tru Thiên Điện cách Tinh Tuyệt Cổ Đảo chỉ trăm dặm, khoảng cách gần như vậy, ai dám làm càn ở đó!
"Mau đi thông tri trưởng lão chủ sự!" Lão nhân kinh hoảng hô lớn. Tinh Tuyệt Cổ Đảo, Táng Thần Đảo, hai trọng địa của Tru Thiên Điện, đều là nơi không cho phép xảy ra sơ suất, nhất là Tinh Tuyệt Cổ Đảo.
Táng Thần Đảo tuy quý giá, nhưng Tinh Tuyệt Cổ Đảo trấn áp hàng ngàn tù đồ, còn có một số kẻ cực kỳ nguy hiểm. Nếu cổ đảo bị hủy, bọn chúng thừa cơ trốn thoát, hậu quả khôn lường.
Đại trưởng lão nhận được tin tức, giận đữ ra lệnh sáu vị trưởng lão chủ sự đích thân đến Tỉnh Tuyệt Cổ Đảo, bằng mọợi giá bảo đảm nơi đó, nếu cục điện mất kiểm soát, phải đồ sát tất cả tù đồ, quyết không cho phép bọn chúng đào thoát.
Nhưng...
Khi cường giả Tru Thiên Điện đến Tinh Tuyệt Cổ Đảo, nơi đó đã hoàn toàn biến thành phế tích, tàn tích hòn đảo chìm xuống đáy biển, tất cả thủ vệ đều tử chiến, bao gồm cả Thiên Vệ La Tất Đạt! Hải triều vẫn đang cuộn trào mãnh liệt, nhưng chém giết đã kết thúc, mùi máu tanh nồng nặc bao trùm biển trời.
Hơn ngàn tù đồ, trên đầu đều khắc dấu 'Nô', ngước nhìn người đàn ông đáng sợ như thần linh trên không trung.
"Trong vòng ba năm, dùng mạng các ngươi, trả ân ta!"
"Ba năm sau, Nô Ấn tự động giải trừ."
"Ai ân chưa trả, ta tự mình đi lấy!"
"Nhớ kỹ thân phận ta, Thiên Vương Điện – Hỗn Thế Chiến Vương!"
Thanh âm uy nghiêm như tiếng rồng ngâm, vang vọng giữa biển trời, vọng vào tâm trí mỗi người, khiến linh hồn họ run rẩy.
"Ba năm, lấy mạng trả ân!"
"Ba năm! Ân này, nhất định trải"
"Chờ ta xử lý xong việc của mình, ta nhất định đi theo."
"Cái mạng này, không đáng tiền, cái ân này, nặng như núi!"
"Tiền bối! Đa tạ đại ân!"
Giữa hải triều mãnh liệt, đám người hô to, khí thế hùng hồn. Tra tấn tàn khốc ở Tinh Tuyệt Cổ Đảo đã khiến họ tuyệt vọng, sống dở chết dở, như chó hoang bị chà đạp không thương tiếc. Nhất là những tra tấn tàn khốc gần đây, khiến họ bi phẫn muốn điên, nhưng lại tuyệt vọng đến vô lực. Rất nhiều người đã bi thương quyết định chờ chết, nhưng không ngờ sau những tra tấn và tuyệt vọng tột cùng, lại chờ đợi được tự do và trọng sinh. Không ai hiểu được tâm trạng họ lúc này, dù là đại ác nhân, cũng xúc động mãnh liệt.
"Cáo từ! !” Lũ tù phạm liên tiếp quay người, chui vào khí hải. Họ cảm nhận được năng lượng lưu chuyển trong cơ thể đang suy yếu, phải nhanh chóng tìm nơi an toàn ẩn náu, điều dưỡng khôi phục, tĩnh dưỡng thương thế.
Mười bảy tù đồ đặc biệt, cả người lẫn yêu, đứng giữa không trung, nhìn chăm chú Hỗn Thế Chiến Vương.
Ở nơi xa, một số tù đồ có thực lực cường đại cũng không vội rời đi.
Họ đang quan sát người đàn ông mạnh mẽ này, và nghi ngờ mục đích của hắn. Tại sao phải cứu vớt họ, không tiếc hủy diệt Tru Thiên Điện. Phải biết rằng ở Đông Hải này, Tru Thiên Điện chính là trời, chống lại nó là đối đầu với cả bầu trời. Cái điện, cái vương gì đó hẳn phải biết rõ hậu quả của việc hủy diệt Tinh Tuyệt Cổ Đảo.
Họ muốn một lời giải thích, người đàn ông này rốt cuộc cần họ làm gì. Nếu đó là những việc cực đoan, họ thực sự phải suy nghĩ.
Hỗn Thế Chiến Vương đảo mắt nhìn từng người tù đồ, uy thế lăng lệ và kinh khủng ép họ run rẩy trong lòng, từng người cúi đầu xuống. "Thiên Vương Điện tuyên chiến Tru Thiên Điện, trong vòng ba năm, nhiệm vụ của các ngươi là quấy đảo Đông Hải!"
"Tru Thiên Điện? Ha ha, ta nghĩa bất dung từ, kiếp sau cũng phải tiêu hao với nó."
"Cái này ngươi không nói, ta cũng định làm."
"Tuyên chiến Tru Thiên Điện à, ha ha, có quyết đoán, ta thích."
Lũ tù phạm liên tiếp quay người rời đi, cái này đâu phải yêu cầu, đây là chuyện tốt mà. Không biết Thiên Vương Điện này là cái quái gì, lại xuất hiện từ lúc nào, nhưng dám tuyên chiến Tru Thiên Điện, chắc chắn không phải hạng yếu. Ha ha, sảng khoái, lại có thể đối kháng Tru Thiên Điện, họ tuyệt không chịu thua kém. Đông Hải, náo nhiệt rồi!
Tù đồ lữ lượt rời đi, nhưng vẫn còn sáu người ở lại. Đã tuyên chiến Tru Thiên Điện, thì đừng chờ đợi thêm, bắt đầu từ bây giời Bọn họ từng là những nhân vật cường đại, lại bị trấn áp vô tình, đều đã hơn mười năm. Trong máu họ chảy xuôi hận thù với Tru Thiên Điện. Nếu muốn báo thù, tự mình làm không bằng đi theo người đàn ông mạnh mẽ này, tạo thành phá hoại càng lớn.
Họ càng cần tài nguyên để khôi phục thực lực, cần nơi an toàn để hoạt động. Tạm thời đi theo người đàn ông này, dù sao cũng tốt hơn là mù quáng chạy trốn tứ phía trong hải dương.