Tần Mệnh cười lớn: "Thật hay, các ngươi phải cung kính đưa ta đến Xích Phượng Luyện Vực thì mới phải lẽ phải chứ.”
"Ngươi nghĩ mình có tư cách mặc cả?"
"Để các ngươi mất mặt thì ta có!"
"Nhìn rõ tình hình rồi hẵng làm càn. Hủy Táng Thần Đảo là một tội, xông Tinh Tuyệt Cổ Đảo là một tội, những tội này còn có thể bàn cách giải quyết. Nhưng nếu ngươi dám tàn sát đệ tử Tru Thiên Điện, Tru Thiên Điện tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi, càng không tha cho Thiên Vương Điện và Tử Viêm Tộc. Ngươi dám giết sáu mươi người, Tru Thiên Điện sẽ bắt bọn hắn chôn cùng! Ngươi không sợ chết, nhưng những người sau lưng ngươi thì sao? Bọn họ sẽ chết vì ngươi. Tần Mệnh, ngươi điên đấy, nhưng cũng thông minh, ngươi hiểu rõ hậu quả. Ta nhắc lại lần nữa, thả người ra! Ta không làm hại ngươi, chỉ đưa ngươi về Tru Thiên Điện, chờ người của Thiên Vương Điện đến, ngồi xuống mà đàm phán."
"Tỉnh lại đi, kỹ năng đàm phán của ngươi còn non lắm. Để Thiên Vương Điện và Tử Viêm Tộc chôn cùng? Ha ha, đừng có mà vung mồm. Tử Viêm Tộc từng là một trong Tam Cự Đầu của Hải Tộc Liên Minh, nếu dễ diệt vậy thì Hải Tộc Liên Minh đã động thủ từ lâu, còn đến lượt Tru Thiên Điện các ngươi? Đừng lôi Dạ Ma Tộc vào, chọc giận chúng, Dạ Ma Tộc mà xuất hiện thì Tử Viêm Tộc sẽ chủ động liên minh ngay, ta xem Hải Tộc Liên Minh chống đỡ nổi không." Tần Mệnh hôm nay chơi trò du côn, uy hiếp à? Ta sợ nhất là cái này đấy, nói lung tung ai mà chả làm được.
Liên hợp Dạ Ma Tộc? Diêu Văn Vũ không hề nao núng, nhưng đám Thánh Vũ trên lưng Táng Hải Phạm Tỉnh Tích đều khẽ nhíu mày. Tần Mệnh chỉ nói bừa thôi sao? Hay Tử Viêm Tộc thật sự có ý định đó?
Hải Tộc Liên Minh trấn áp Dạ Ma Tộc mấy ngàn năm, thù hận đã ăn sâu vào máu, một khi Dạ Ma Tộc thoát khốn, chắc chắn sẽ phản kích toàn diện. Tử Viêm Tộc mà tách khỏi liên minh thì sẽ là mục tiêu trút giận đầu tiên của Dạ Ma Tộc, Tử Viêm Tộc không thể không biết điều đó, vậy tại sao vẫn muốn hợp tác với Thiên Vương Điện? Lúc đó tình hình đặc biệt thật, do các Hải Tộc khác ức hiếp Tử Viêm Tộc quá đáng, mà Tử Viêm Tộc lại là tộc cương liệt nhất trong Hải Tộc. Nhưng trước nguy cơ sinh tồn của tộc, Tử Viêm Tộc trừ phi có lực lượng chống đỡ, nếu không tuyệt đối sẽ không dễ dàng bộc lộ cái gọi là huyết tính.
Lẽ nào, Tử Viêm Tộc nổi giận với Hải Tộc nên quyết định liên hợp Dạ Ma Tộc?
Bọn họ nhìn chằm chằm Tần Mệnh giữa không trung, muốn nhìn thấu điều gì đó từ mắt hắn.
Có hiệu quả? Thêm vài câu nữa! Tần Mệnh bỗng nhếch miệng cười: "Biết vì sao hai Thánh Khí ở Ma Vực Bí Cảnh biến mất không? Biết vì sao ta có Hoang Thần Tam Xoa Kích? Biết vì sao Thiên Vương Điện đột nhiên quấy rối ở Tây Bộ? Biết vì sao Tử Viêm Tộc chấp nhận hợp tác với Thiên Vương Điện, rời khỏi Hải Tộc Liên Minh? Biết vì sao Viễn Cổ Cự Kình lại cường công Bá Vương Đảo? À, lạc đề rồi, cái này để sau bàn, giờ nói chuyện con tin. Thả một nửa con tin, các ngươi thả ta đi, chờ ta an toàn rồi thì thả nốt nửa còn lại."
Tần Mệnh xoa mi, cười rạng rỡ. Đến đi, dọa nhau đi, xem ai sợ ai hơn.
Táng Hải U Hồn lạnh lùng bình tĩnh, đáy mắt Kim Sư lại lóe lên vài tia sáng. Tần Mệnh này đúng là cái gì cũng dám nói, nếu không biết rõ tình hình thì suýt nữa tin rồi.
Đám Thánh Vũ trên lưng Táng Hải Phạm Tinh Tích cũng hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm Tần Mệnh. Việc hai Thánh Khí Hoang Thần Tam Xoa Kích và Long Hoàng Trấn Ma Bi biến mất rất quỷ dị, nghe nói lúc đó có một vụ nổ lớn, hai Thánh Khí bị thương nặng, Linh Thể bên trong bỏ chạy. Nhưng Ma Vực Bí Cảnh bị Hải Tộc Liên Minh trấn thủ mấy ngàn năm, sao lại đột nhiên xảy ra chuyện này, đây là điều Tru Thiên Điện luôn nghi ngờ.
Chắc chắn có bí mật mà người ngoài không biết.
Vì sao Tần Mệnh có Hoang Thần Tam Xoa Kích, Thiên Vương Điện lại chặn đánh Hải Tộc? Viễn Cổ Cự Kình, loài thú thần bí không nên tồn tại, vì sao lại giúp Thiên Vương Điện? Tử Viêm Tộc vì sao rời Hải Tộc Liên Minh mà quay sang Thiên Vương Điện? Vô vàn suy nghĩ xoay quanh trong đầu họ, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng. Sự việc có vẻ không đơn giản như bề ngoài.
Tần Mệnh thở phào trong lòng, đám Thánh Võ khôn khéo này chắc chắn sẽ suy nghĩ nhiều, càng nghĩ nhiều càng lo lắng!
Diêu Văn Vũ cười lạnh: "Cứ bịa tiếp đi! Ta nghe đây!"
"Ngươi không tin cũng được, ta cần gì ngươi tin?"
"Tần Mệnh đang bịa chuyện, thằng nhãi này xảo quyệt lắm." Diêu Văn Vũ quay lại nhắc nhở đám Thánh Vũ.
Đám Thiên Vệ ngóng nhìn không trung, mặt không biểu cảm, nhưng trong lòng ít nhiều cũng có chút lo lắng. Nếu là bịa chuyện thì thôi, nhưng nếu là thật thì sao?
Thiên Vệ Hà Thương Hải khẽ vẫy tay sau lưng, ra hiệu. Một Thánh Vũ cao giai thân cận gã hiểu ý, tiếp cận Tần Mệnh và Táng Hải U Hồn trên không, chuẩn bị cưỡng ép bắt giữ! Thật hay giả, bắt về tra khảo thì sẽ rõ.
Tần Mệnh hô lớn, hòa lẫn linh lực vang vọng khắp thiên hải: "Đổi sáu mươi mạng người lấy sự an toàn của hai chúng ta, quá hời rồi."
"Nằm mơ!"
"Ta không muốn chết, các ngươi cũng không gánh nổi hậu quả sáu mươi con tin chết hết, cứ nói thế này thì không đi đến đâu. Chúng ta đều lùi một bước, thế nào?"
"Không đời nào! Hôm nay ngươi đừng hòng đi đâu."
"Thái độ này thì không nói chuyện được rồi." Tần Mệnh liếc mắt ra hiệu Táng Hải U Hồn.
Táng Hải U Hồn lôi một người từ trong bao bố ra, túm cổ giơ lên không trung: "Một nén nhang, giết một người! Bắt đầu!"
"Ngươi dám!!" Sắc mặt Diêu Văn Vũ biến đổi.
Hai con Táng Hải Phạm Tinh Tích đều có dấu hiệu bất ổn, hung quang cuộn trào trong đôi mắt xanh biếc.
Tứ đại Thiên Vệ và tất cả Thánh Vũ đều dồn mắt vào thiếu niên kia, Hà Thương Hải đang giơ tay bỗng nắm chặt lại, ngăn Thánh Vũ sau lưng đang định ra tay.
Thiếu niên chưa đến mười bốn mười lăm tuổi, mặt trắng bệch, mắt trợn trừng, tràn đầy hoảng sợ, run rẩy, bị Táng Hải U Hồn bóp cổ xách lơ lửng giữa không trung, không đám động đậy.
Tần Mệnh nhìn sắc mặt đội ngũ Tru Thiên Điện, nhếch miệng cười: "Xem ra mọi người đều biết hắn, không cần ta giới thiệu thêm."
"Tần Mệnh, ngươi đang tự tìm đường chết!" Diêu Văn Vũ nắm chặt tay, nghiến răng ken két.
Đúng là đệ tử thân truyền, cũng là đệ tử duy nhất của Luyện Đan Sư già ở Táng Thần Đảo!
Luyện Đan Sư rất quý hiếm, Luyện Đan Sư phẩm cấp càng cao càng quý, thậm chí còn hiếm hơn cả Cổ Thú huyết mạch thuần khiết. Lão già Táng Thần Đảo thuộc loại đó, khắp Cổ Hải mênh mông tìm không ra mười người! Có thể nói lão là một trong những tài sản quý giá nhất của Tru Thiên Điện, hằng năm luyện chế lượng lớn đan dược, luyện cả đan dược đặc biệt cho đám Thánh Vũ này. Tất cả thiên tài địa bảo qua tay lò luyện của lão đều tăng giá trị gấp bội, Trúc Cơ Đan, Thối Thể Đan, Ngưng Linh Đan, Huyết Luyện Đan... đều là thứ Tru Thiên Điện dùng để bồi dưỡng thiên tài. Tru Thiên Điện phát triển đến quy mô này, hưng thịnh không ngừng, bồi dưỡng thiên tài thành cường giả, công lao của đan dược là không thể bỏ qua.
Bản thân lão già như một tông phái, từ xưa đến nay đơn truyền, ai nấy đều si mê luyện đan, tính cách quái gở, quanh năm ở Táng Thần Đảo hắc ám ẩn nấp, không ai quấy rầy, lại tràn đầy linh lực. Đời nào cũng truy cầu cả đời tìm kiếm truyền nhân y bát. Giờ lão già đã già, ít khi tự mình luyện đan, suốt đời sở học đều truyền cho đệ tử. Vài chục năm tới, Tru Thiên Điện phải đựa vào truyền nhân này, nếu hắn chết, ai luyện đan cho họ? Muốn tìm truyền nhân khác không chỉ không kịp, mà còn khó hơn lên trời. Thiếu niên này xấu xí thật, nhưng Tru Thiên Điện phải mất gần ba mươi năm mới chọn được.
Họ đều là nhân vật trọng yếu của Tru Thiên Điện, đương nhiên biết giá trị của người này. Lão già hơn hai mươi năm không rời Táng Thần Đảo thậm chí còn đích thân đến Hắc Thạch Điện trước khi đi, tuyên bố nếu không mang đệ tử của lão về còn sống, lão sẽ lập tức rời khỏi Tru Thiên Điện.
Một người này, đáng giá hơn sáu mươi người kia!
Diêu Văn Vũ nhìn Tần Mệnh, tim thắt lại, sao Tần Mệnh lại biết thân phận của hắn??