Nguyệt Tình bầu bạn bên Tần Mệnh, ngắm nhìn biển cả sóng trào, lâu lắm không lên tiếng.
Từ khi trở lại Xích Phượng Luyện Vực, nàng cảm nhận rõ rệt sự thay đổi cảm xúc vi diệu của Tần Mệnh. Theo lý thuyết, sau một chiến thắng vang dội như vậy, Tần Mệnh hẳn là liên tục tìm kiếm Linh Bảo phù hợp, bế quan đột phá cảnh giới, nhưng hắn lại không làm vậy. Ngoài việc mỗi ngày đến phòng luyện đan, hắn chỉ bầu bạn các nàng, thỉnh thoảng còn cùng Đồng Ngôn, Đại Mãnh nâng chén, trông rất tiêu sái tự tại, vui vẻ nhẹ nhõm. Nhưng Nguyệt Tình đã không ít lần nhận thấy, Tần Mệnh lén lút tránh mặt mọi người, một mình ngồi ngẩn người bên vách núi.
Nguyệt Tình và Tần Mệnh lớn lên cùng nhau, từ Lôi Đình Cổ Thành, đến Thanh Vân Tông, hay những trải nghiệm sau này, nàng đều luôn bên cạnh. Yêu Nhi nói đã chứng kiến Tần Mệnh thay đổi và vùng lên, chứng kiến một kỳ tích. Thực ra, Nguyệt Tình biết Tần Mệnh chưa từng đổi, vẫn là con người ấy, chỉ là hoàn cảnh thay đổi, thực lực tăng lên, khiến hắn thêm trưởng thành.
Tần Mệnh vẫn là Tần Mệnh của ngày xưa, luôn hướng tới tự do, ước mơ mạo hiểm và những điều đặc sắc.
Tần Mệnh vẫn là Tần Mệnh của ngày xưa, luôn nhớ mong người thân, hy vọng gia đình bình an.
Giống như ở Lôi Đình Cổ Thành năm nào, hắn có thể bất chấp tất cả để bảo vệ nó. Tám năm bị hành hạ ở Thanh Vân Tông, hắn có vô số cơ hội trốn thoát một mình, nhưng vẫn quật cường ở lại. Để bảo vệ Lôi Đình Cổ Thành, hắn kéo mười tám pho tượng của chúng vương, máu me khắp người bò qua Vân La rừng rậm. Còn bây giờ, Xích Phượng Luyện Vực cuối cùng đã an toàn, Tử Viêm Tộc, Thiên Vương Điện, Tỉnh Diệu Liên Minh, Địa Hoàng Đảo - tứ phương liên minh có đủ sức mạnh để chống lại Hải Tộc liên minh, dù ở thế yếu cũng có khả năng cầm cự.
Trong khi mọi người hân hoan khôn xiết, Tần Mệnh... lại đang suy nghĩ rời đi.
Ở lại kề vai chiến đấu ư? Tần Mệnh không muốn! Nơi này có vô số Thánh Vũ, Thiên Vũ, có những mưu sĩ trí tuệ, những người dũng cảm, có thêm Tần Mệnh cũng chẳng thêm gì, thiếu Tần Mệnh cũng chẳng sao.
Ở lại nghênh đón cuộc đại chiến Cổ Hải sắp nổ ra ư? Tần Mệnh không muốn! Điều hắn hướng tới không phải tranh bá thế lực, không phải những âm mưu quỷ kế, hắn theo đuổi thám hiểm, theo đuổi những điều đặc sắc, theo đuổi võ đạo chí cao.
Tần Mệnh vẫn là Tần Mệnh ấy, khi một đoạn kết thúc, hắn muốn bắt đầu một hành trình mới. Hắn sẽ không dừng lại ở đâu quá lâu, cũng sẽ không vì ai mà mãi dừng chân.
“Năm xưa, Hải Tộc liên minh trấn áp Dạ Ma Tộc, rốt cuộc là do bọn chúng thật sự hung tàn bạo ngược, gây họa cho Cố Hải, hay chỉ đơn giản là 'thắng làm vua, thua làm giặc ?" Tần Mệnh nhìn về phương xa. Bên ngoài đang rộ lên tin đồn Dạ Ma Tộc sắp tái nhập Cổ Hải, khiến ai nấy đều bất an, mười phương lo lắng. Thật ra, nếu truy đến cùng, Cổ Hải giờ đã quên lãng đoạn lịch sử đó. Ngoài việc biết Hải Tộc đời đời kiếp kiếp trấn áp một bí cảnh Ma Vực đáng sợ và nguy hiểm, họ hiểu về Dạ Ma Tộc chỉ vỏn vẹn qua chữ mai.
Bởi vì Hải Tộc kiêng kỵ Ma Vực bí cảnh, nên mọi người cũng sinh ra cảm giác sợ hãi với nơi đó.
Bởi vì Hải Tộc cao cao tại thượng, thần thánh uy nghiêm, nên mọi người cũng vô hạn bôi nhọ chữ 'ma' của nơi đó.
Những cảm xúc này đời đời kiếp kiếp truyền lại, đến nay đã thành 'thường thức', 'lẽ thường'.
Vậy lịch sử thực sự là gì? Dạ Ma Tộc là chủng tộc như thế nào? Tần Mệnh đã hỏi Lão Điện Chủ, Thanh Long Vương, U Minh Vương, thậm chí Hỗn Thế Chiến Vương. Họ có biết chút ít về chuyện năm xưa, nhưng không ai biết chân thực lịch sử. Tần Mệnh thậm chí đã hỏi Đồng Lập Đường, nhưng hắn úp mở suy đoán, lảng tránh, dường như không muốn nhắc tới.
Nếu thật sự đại hung đại ác, chắc chắn gây họa cho Cổ Hải, vậy chúng là đại địch của toàn bộ Cổ Hải, sao chỉ có Hải Tộc liên minh trấn áp?
Nếu thật sự 'thắng làm vua, thua làm giặc', Hải Tộc liên minh lại e ngại Dạ Ma Tộc đến vậy, sao năm xưa không tiêu diệt chúng luôn, trái lại chọn phong ấn, tự lưu lại mầm họa?
Nguyệt Tình thầm nghĩ: "Chuyện năm xưa có lẽ chỉ những người ở tầng cao nhất của Hải Tộc mới biết. Ngay cả những chiến tướng và thủ vệ đang trấn thủ Ma Vực bí cảnh cũng không rõ, họ chỉ tuân theo Tổ Huấn, đời đời kiếp kiếp trấn áp."
Tần Mệnh nhẹ vuốt ve bộ lông Bạch Hổ: "Từ khi Hoang Thần Tam Xoa Kích và Long Hoàng Trấn Ma Bi rời khỏi Xích Phượng Luyện Vực, Ma Vực bí cảnh rung chuyển càng lúc càng nghiêm trọng. Xem ra Dạ Ma Tộc có lẽ thật sự sắp tái nhập Cổ Hải. Hải Tộc liên minh dù có thể trấn áp một thời gian, cũng không thể trấn áp quá lâu. Cổ Hải này... e là sắp loạn thật rồi."
"Chàng đang nghĩ gì vậy?" Nguyệt Tình quá hiểu Tần Mệnh. Lại sắp rời đi, lại lo lắng Ma Vực bí cảnh, là không yên lòng, hay có ý định khác?
"Lão Điện Chủ mấy ngày trước có nói với ta một câu, Sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy, nghĩ trước có chuẩn bị, lo trước khỏi họa'. Hải Tộc chắc chắn không phải kẻ yếu. Qua trận này, bọn chúng bắt đầu nhìn thẳng vào Xích Phượng Luyện Vực, và sẽ đần chuyển đổi suy nghĩ, đùng những phương thức ác độc, tàn nhẫn hơn để báo thù. Ta đang nghĩ, Xích Phượng Luyện Vực tương lai nên dùng thái độ nào để nghênh chiến Hải Tộc liên minh, và dùng suy nghĩ gì để nghênh đón Dạ Ma Tộc sắp tái nhập, nghênh đón cuộc đại loạn sắp đến."
"Chàng sắp đi rồi, những chuyện phiền não này cứ để Đồng Độ bọn họ cân nhắc đi. Hải Tộc không phải kẻ yếu, Đồng Độ bọn họ cũng không phải kẻ ngốc. Đây là một cuộc loạn chiến, cũng là một cuộc đấu sức bền bỉ, hai bên đều sẽ chuẩn bị sẵn sàng."
"Ta có phải lo lắng quá nhiều rồi không?" Tần Mệnh khẽ cười. Những lão tổ tông kia tóc còn không có sợi nào, liên minh đại sự, loạn thế đại chiến, họ sẽ có bố cục, mình là một tên tiểu bối, không cần thiết phải lo thay người. "Bất quá..."
"Bất quá cái gì?"
"Đại phá mới có thể đại lập!"
"Ý chàng là..."
"Hiện tại cục diện Tây Bộ đã ẩn chứa thế chân vạc ba bên, Hải Tộc liên minh, Xích Phượng Luyện Vực và Dạ Ma Tộc kiềm chế lẫn nhau, một bên động đến, sẽ liên lụy đến hai bên còn lại. Những bá chủ khác, Yêu Tộc, trước mắt có lẽ sẽ không dễ dàng ra tay, bọn chúng sẽ tọa sơn quan hổ đấu, ngồi đợi ba bên loạn chiến, rồi nhìn thời cơ hành động. Loạn càng thêm loạn, trong loạn sẽ có lợi.
Ý ta là, đằng nào tương lai cũng sẽ đại loạn, sao không nhân lúc mọi người chưa chuẩn bị xong, đem cuộc loạn chiến này sớm dẫn nổ, giống như một cơn lốc xoáy, cuốn tất cả vào.
Như vậy, các bên đều ở thế bị động, đều sẽ điên cuồng giãy giụa để sinh tồn. Nhìn thì loạn hơn, nhưng sẽ xuất hiện nhiều cơ hội hơn, tiêu trừ bớt những mối nguy. Đại loạn mới có thể đại lập, Xích Phượng Luyện Vực mới có hy vọng giành được chút tiên cơ, mới có thể nắm bắt được nhiều cơ hội có thể lợi dụng."
"Chàng muốn phóng thích Dạ Ma Tộc?" Nguyệt Tình hiểu ý Tần Mệnh. Thực ra, từ khi Tần Mệnh nhắc đến Dạ Ma Tộc, trong lòng nàng đã lờ mờ đoán được, chỉ là không ngờ hắn thật sự dám nói ra. Mà với tính cách của Tần Mệnh, đã nói ra, có lẽ kế hoạch đã thành hình trong đầu.
Tần Mệnh không giấu Nguyệt Tình: "Ta muốn rời đi. Nơi này an toàn, cũng không cần ta nữa. Ta muốn bắt đầu cuộc mạo hiểm mới, tiếp tục con đường ta muốn đi. Nhưng ta vẫn chưa yên tâm, ta muốn làm thêm chút gì đó cho Xích Phượng Luyện Vực, thêm một mồi lửa vào cục điện Tây Bộ này."
Nghĩ đến thế yếu của Xích Phượng Luyện Vực trong thế chân vạc ba bên, nghĩ đến những bá chủ 'ưng xem lang cố' và Yêu Tộc ở Cổ Hải mênh mông, hắn thật sự không yên lòng. Hắn không cho rằng mình có thể thay đổi càn khôn, chỉ là cố gắng hết sức làm chút gì đó, ít nhất... để lòng an. Cho nên hắn nghĩ đến 'phóng thích Dạ Ma Tộc'. Nghe thì điên cuồng, nhưng với Xích Phượng Luyện Vực mà nói, càng loạn mới càng có cơ hội, mới có thể tìm thấy 'sinh môn' trong vô tận tử cục.
"Nhưng chàng có nghĩ đến, chúng ta căn bản không biết Dạ Ma Tộc là chủng tộc gì, mạnh đến mức nào, tâm tính ra sao, liệu có bị mấy ngàn năm trấn áp hành hạ mà chỉ muốn báo thù. Rốt cuộc là phóng thích một bầy sói, hay mở ra Địa Ngục? Chàng không chắc chắn, ta không chắc chắn, ai cũng không thể chắc chắn. Hải Tộc liên minh trấn áp Dạ Ma Tộc mấy ngàn năm, Dạ Ma Tộc hận Thất Vũ Hải Tộc đến mức không đội trời chung. Mà Tử Viêm Tộc dù đã thoát ly Hải Tộc liên minh, có lẽ trong mắt Dạ Ma Tộc, Tử Viêm Tộc vẫn là kẻ thù. Một khi Dạ Ma Tộc tái nhập Hải Vực, mục tiêu đả kích đầu tiên của chúng sẽ là Hải Tộc liên minh, hay Xích Phượng Luyện Vực?"
Tần Mệnh cười khổ: "Đúng là điều ta đang do dự."
Phóng thích Dạ Ma Tộc có thể đảo loạn Cổ Hải, mang đến nhiều cơ hội, nhưng kèm theo đó là vô vàn điều không biết và nguy hiểm, nhiều đến mức Tần Mệnh cũng không biết đây rốt cuộc là diệu kế, hay ý nghĩ hão huyền ngu xuẩn. Nếu thật sự có thể cứu vớt Xích Phượng Luyện Vực thì còn tốt, nếu đẩy Xích Phượng Luyện Vực vào vạn kiếp bất phục thì sao? Tần Mệnh sẽ là tội nhân.