Kỳ Nguyên Lăng tĩnh đưỡng trong cung điện dưới lòng đất năm ngày, vết thương đã gần như bình phục, hắn chuẩn bị đi tìm hai kẻ cấu nam nữ kia để báo thù. Nhưng chờ mãi, chờ hoài, Phệ Yêu Lôi Trùng vẫn chưa trở về, đến một chút tin tức cũng không có. Phệ Yêu Lôi Trùng là chiến thú quý giá nhất của Kỳ Nguyên Lăng, cũng là cánh tay đắc lực của hắn, những năm gần đây giúp hắn làm rất nhiều việc, chưa từng khiến hắn thất vọng. Năng lực
Ban đầu Kỳ Nguyên Lăng nghĩ rằng nó gặp chút rắc rối, đợi một thời gian sẽ ổn thôi, nhưng mười ngày trôi qua mà vẫn bặt vô âm tín. Với tính cách của Phệ Yêu Lôi Trùng, dù có chuyện gì xảy ra, nó cũng sẽ khống chế vài con hải thú trở về báo tin, không thể nào im hơi lặng tiếng như vậy. Kỳ Nguyên Lăng đứng ngồi không yên, bèn phái mấy con Bạch Hồ Ly đi dò la tin tức. Chưa đến nửa ngày, Bạch Hồ Ly đã mang về tin đồn về sự kiện Thiên Vương Điện đang xôn xao bên ngoài, cùng với một tờ lệnh truy nã. Bức ảnh trên đó không ai khác chính là gã hỗn đản dám khiêu khích hắn ngày hôm đó.
Đến lúc này, Kỳ Nguyên Lăng mới biết ở Tây Bộ có một tổ chức tên là Thiên Vương Điện, cũng đến lúc này, hắn mới biết tên gã đàn ông kia là Tần Mệnh, còn ả đàn bà kia là Nguyệt Tình, cả hai đều là Vương của Thiên Vương Điện, lại còn là vợ chồng.
Kỳ Nguyên Lăng không quan tâm đó là Thiên Vương Điện hay Địa Vương Điện, cũng chẳng cần biết chúng đến từ Tây Bộ hay Đông Bộ. Tần Mệnh dám làm hắn bị thương, còn dám giết chiến thú của hắn, mối thù này nhất định phải trả! Không còn nghi ngờ gì nữa, con Phệ Yêu Lôi Trùng quý giá của hắn có lẽ đã bị hại.
Bốn chiến thú Hổ Hoàng tặng cho, đã có ba con chết dưới tay Tần Mệnh. Kỳ Nguyên Lăng đã rất nhiều năm không cảm thấy căm hận đến nghiến răng nghiến lợi như vậy.
Thế nhưng, trong lúc Kỳ Nguyên Lăng cưỡi cự ngạc hoành hành trên biển, đích thân lùng bắt Tần Mệnh, hắn lại nghe được đủ loại lời đồn về trận chiến loạn đả giữa Tru Thiên Điện và Thiên Vương Điện. Không lâu sau đó, hắn nhận được chiếu lệnh từ Hổ Hoàng.
Tru Thiên Điện!
Trong khi bên ngoài xôn xao bàn tán, nội bộ Tru Thiên Điện lại chìm trong không khí căng thẳng, khẩn trương và chết chóc.
Tộc trưởng Táng Hải Phạm Tinh Tích chiến tử, Thiên Vệ Triệu Lộ Bình chiến tử, hơn hai mươi thiên tài truyền nhân bị tàn sát, tất cả giống như những bức thư thách chiến đẫm máu, dán ngay trước cửa Tru Thiên Điện. Tru Thiên Điện huy hoàng mấy ngàn năm, trải qua bao biến cố, đối mặt vô số thử thách. Nhưng gần trăm năm nay, uy tín của Tru Thiên Điện ở Đông Bộ Cổ Hải đã đạt đến đỉnh cao mà Nhân tộc khó lòng sánh kịp. Bốn phương tám hướng đều hướng về, quần hùng kính sợ, hiếm có ai dám công khai khiêu chiến Tru Thiên Điện. Cuộc xâm nhập tàn khốc của Thiên Vương Điện lần này không nghi ngờ gì đã phá vỡ sự yên bình đó, lại còn bằng một thái độ cực kỳ miệt thị, giáng cho Tru Thiên Điện một cái tát như trời giáng.
Điện chủ đang bế quan, hai vị Phó Điện chủ đã bí mật tiến vào Thiên Đình đại lục. Nếu để họ biết chiến thú Táng Hải Phạm Tinh Tích bị người chém giết, Tru Thiên Điện lại phải hứng chịu một thất bại thảm hại không đáng có, cơn giận lôi đình của họ có thể khiến nhiều người trong Nội Điện và Ngoại Điện phải mất đầu, cũng sẽ khiến vô số người bị liên lụy và chịu trừng phạt nghiêm khắc. Ngay cả những người tôn quý như Thiết Phù Đồ cũng có thể bị phong ấn, trấn áp để răn đe.
Hôm nay, Hắc Thạch điện chủ, người đại điện cho quyền tài quyết cao nhất của Nội Điện, đã triệu tập Thiên Vệ đến dự thính. Đây là lần đầu tiên trong gần trăm năm, cho thấy Nội Điện coi trọng sự kiện này đến mức nào. Thiết Phù Đồ, Dạ Uyên Minh, Hà Thương Hải, cùng La Tất Đạt vừa gấp rút trở về, tổng cộng sáu vị Thiên Vệ đều có mặt, cùng với các trưởng lão chủ sự tổ chức một cuộc họp liên tịch nội bộ và ngoại bộ, quyết định đối phó với tình hình hiện tại, làm thế nào để cứu vấn danh dự cho Tru Thiên Điện, làm thế nào để trừng trị Thiên Vương Điện.
Hai bên tranh cãi kịch liệt. Về sự kiện khiêu khích này, ý kiến của tất cả mọi người đều thống nhất – trừng trị nghiêm khắc!
Không diệt Thiên Vương Điện, quyết không bỏ qua!
Nhưng vấn đề là không ai đưa ra được một biện pháp cụ thể và khả thi.
Thiên Vương Điện đã trốn về Tây Bộ, Tru Thiên Điện muốn báo thù phải vượt qua hơn vạn dặm để viễn chinh! Nhưng thực lực mà Thiên Vương Điện thể hiện đã vượt quá dự đoán ban đầu của họ. Trước đây họ coi Thiên Vương Điện là bầy sói, giờ thì rõ ràng là đàn sư tử, mức độ nguy hiểm ít nhất phải tăng gấp đôi. Nếu chỉ là Thiên Vương Điện, họ có trăm phần trăm nắm chắc, đừng nói Tây Bộ, dù chạy đến Hỗn Loạn Nam Bộ hay Bắc Bộ, chân trời góc biển cũng không tha. Nhưng Thiên Vương Điện đã trốn về Xích Phượng Luyện Vực. Muốn khiến Thiên Vương Điện phải trả giá đắt, trước tiên phải đối đầu với Tử Viêm Tộc, một trong Tam Hùng Hải Tộc năm xưa. Hơn nữa, dãy núi lửa nơi Tử Viêm Tộc đóng quân đã được chúng cải tạo kiên cố vô cùng. Nghe nói đại trận thủ hộ ở đó khi được kích hoạt toàn lực có uy lực cực kỳ khủng bố, được mệnh danh là cấm địa số một trong Thất Đại Cấm Địa của Hải Tộc.
Trong khi đánh giá lại thực lực của Thiên Vương Điện, họ cũng không thể không đánh giá lại cái giá phải trả để cưỡng công Xích Phượng Luyện Vực.
Hơn nữa, những lời "đe dọa" mà Tần Mệnh từng nói cũng được nhắc lại. Vì sao Hoang Thần Tam Xoa Kích và Long Hoàng Trấn Ma Bi biến mất, Thiên Vương Điện vì sao lại có Hoang Thần Tam Xoa Kích, Thiên Vương Điện dùng cái gì để thuyết phục Tử Viêm Tộc ly khai Hải Tộc, Viễn Cổ Cự Kình từ đâu mà ra…
Thật sự muốn viễn chinh? Cái giá quá lớn! Quá nhiều biến số! Một khi thất bại thảm hại, muốn rút quân về cũng khó. Con đường trở về vạn dặm kia rất có thể trở thành con đường vong hồn của đội quân viễn chinh. Có khả năng ngay cả liên minh Hải Tộc cũng sẽ nhào tới cắn xé vài miếng.
Hợp tác với liên minh Hải Tộc? Chỉ sợ liên minh Hải Tộc sẽ lợi dụng họ, cuối cùng lại nuốt sống đội quân mà họ phái đi. Liên minh Hải Tộc vốn không phải hạng người lương thiện. Mặc dù hai bên không có mâu thuẫn gì, nhưng đều là những bá chủ siêu cấp của Cổ Hải. Nếu có cơ hội làm suy yếu thực lực của Tru Thiên Điện, chắc chắn họ sẽ không cam tâm đứng sau.
Còn một nguyên nhân quan trọng nữa, lần vây quét Thiên Vương Điện thất bại này của Tru Thiên Điện chắc chắn sẽ kích thích các bá chủ ở Đông Bộ. Đừng nhìn ngày thường họ vô cùng an phận và khách khí, một khi cuộc viễn chinh Xích Phượng Luyện Vực thất bại, chắc chắn họ sẽ gây ra chút nhiễu loạn, để Tru Thiên Điện nếm mùi vị tuyết thượng gia sương. Đến lúc đó, nếu Thiên Đình đại lục phát hiện ra vấn đề, lại thừa cơ đâm một nhát sau lưng, hậu quả sẽ càng khó lường.
Tru Thiên Điện nhìn thì cường thịnh, nhưng những nguy cơ tiềm ấn trong bóng tối cũng không ít.
Cuộc tranh cãi kịch liệt kéo dài từ giữa trưa đến tận đêm khuya. Các diễn võ trường của Nội Điện Tru Thiên Điện đã tập trung một lượng lớn cường giả, đồng thời điều động đông đảo Thánh Vũ từ Ngoại Điện. Tất cả đều đang chờ đợi quyết định của họ. Một khi Hắc Thạch điện đưa ra phán quyết cuối cùng, chắc chắn sẽ điểm tướng xuất chinh!
Thế nhưng, các trưởng lão chủ sự và nhóm Thiên Vệ dù ngoài miệng cứng rắn đến đâu, tranh cãi kịch liệt thế nào, đến khi thực sự phải đưa ra quyết định, không ai dám đảm bảo, càng không thể không thừa nhận rủi ro quá lớn.
Nếu Thiên Vương Điện và Tử Viêm Tộc ở trong Đông Hải, họ tuyệt đối không tiếc đại giới càn quét trấn áp. Nhưng khoảng cách quá xa xôi, Tử Viêm Tộc và Thiên Vương Điện liên hợp lại tương đương với hai đại bá chủ. Muốn tiêu diệt chúng, tối thiểu phải tung ra một lực lượng lớn hơn gấp đôi. Nếu cuộc viễn chinh thành công, đương nhiên sẽ vừa dương danh vừa giải hận. Nhưng nếu thất bại, đám người này rất có thể sẽ toàn bộ chôn vùi ở đó, ảnh hưởng đến Tru Thiên Điện là quá lớn.
Đại trưởng lão với những ngón tay mập mạp gõ nhẹ lên ghế đá: "Đừng ồn ào nữa. Thiên Vương Điện đã dám giẫm lên đầu chúng ta. Cơn giận này nếu không trút ra, không chỉ những kẻ bên ngoài kia lại không an phận, mà đối với đệ tử Nội Điện và Ngoại Điện cũng không thể nào bàn giao được. Những vương hầu của Thiên Vương Điện nhất định phải chết, không giết hết được, cũng phải giết mười mấy hai mươi tên."
Các trưởng lão chủ sự và nhóm Thiên Vệ hai bên bàn Hắc Thạch đều ngừng tranh cãi, nhìn về phía đại trưởng lão mập mạp, cồng kềnh đang ngồi tựa nửa tỉnh nửa ngủ ở đầu bàn.
Giọng điệu của đại trưởng lão vừa lạnh lùng vừa uể oải, nghe có khí mà như không có lực, nhưng trong điện Hắc Thạch rộng lớn không ai dám ngắt lời. Đối với vị chúa tể Nội Điện này, ngay cả Thiết Phù Đồ cũng phải kính sợ. "Viễn chinh Xích Phượng Luyện Vực không được, thì đổi cách suy nghĩ. Liên minh với liên minh Hải Tộc có rủi ro, thì cũng phải đổi phương thức."
"Mời đại trưởng lão chỉ thị." Mọi người vẻ mặt trang nghiêm.