"Giết người?” Nhiều người nghẹn họng, không ngờ giết người lại có thể thốt ra nhẹ bằng như vậy.
Cường giả Kim Thành kinh ngạc tột độ, Đồng Ngôn dám ngang nhiên giết Bách Lý Vô Song ngay trước mặt ngũ phương bá chủ, lại còn vào thời điểm nhạy cảm này!
"Đồng Ngôn, ngươi muốn chết!" Bách Lý Chính Anh ngẩng đầu gầm thét, hai mắt đỏ ngầu.
"Đúng, ta muốn chết, ngươi dám giết ta sao?" Đồng Ngôn nghếch mặt, cười lạnh khinh miệt.
"Hỗn trướng!" Bách Lý Chính Anh giận tím mặt, gầm lên một tiếng lao tới, vung kiếm chém Đồng Ngôn.
Thanh Ngọc cổ kiếm tràn đầy vẻ cổ xưa, sắc bén lạnh lẽo, thân kiếm rung lên phát ra tiếng ngân chói tai, tựa vạn thú gào thét. Hắn đồn nén cơn giận, một kiếm chém thắng vào yết hầu Đồng Ngôn, sát phạt quả quyết, không chút lưu tình.
Keng! Thanh Ngọc cổ kiếm vừa chạm vào cổ Đồng Ngôn liền bị Tần Mệnh tóm gọn, đứng im bất động.
"Ha ha..." Đồng Ngôn khẽ gảy mũi kiếm trước mặt, cười lạnh bước ra.
"Ngươi..." Bách Lý Chính Anh há hốc mồm, không thể tin nổi. Cổ kiếm này do chính gia gia trao cho hắn, chém sắt như chém bùn, cực kỳ sắc bén, vậy mà Tần Mệnh lại tay không bắt được?
"Bách Lý huynh, chúng ta là khách từ xa đến, huynh làm gì vậy?" Bàn tay trái Tần Mệnh ánh lên kim quang, nắm Thanh Ngọc cổ kiếm càng lúc càng chặt. Tay hắn vẫn bình thường, nhưng bảo kiếm của Bách Lý Chính Anh đã xuất hiện những vết nứt nhỏ.
"Buồng tay!" Bách Lý Chính Anh gầm lên.
Tần Mệnh cười khẽ, tay trái đột nhiên bộc phát lực, răng rắc một tiếng giòn tan, Thanh Ngọc cổ kiếm vỡ vụn tại chỗ, bị hắn bóp nát bằng một tay.
Mọi người xung quanh hít vào một hơi lạnh, đến cả người Địa Hoàng Đảo và Tinh Diệu liên minh cũng trợn tròn mắt. Sao có thể như vậy, một bảo kiếm mà lại nát bấy?
Tần Mệnh vung tay hất mảnh vỡ Thanh Ngọc, bất ngờ tung chưởng, đánh thẳng vào ngực Bách Lý Chính Anh.
Bách Lý Chính Anh còn đang ngẩn người vì bảo kiếm của mình, không kịp trở tay, bị đánh trúng.
Lực bộc phát của Tần Mệnh kinh khủng tột độ, huống chỉ hẳn còn dung hợp thần bí xương tay, toàn bộ tay trái chính là một kiện bảo khí tuyệt thế.
"Oa..." Bách Lý Chính Anh như bị sét đánh, toàn thân run rẩy, ngực lõm hẳn xuống, nghe rõ cả tiếng xương vỡ vụn. Hắn há miệng phun máu, lẫn cả những mảnh vụn thịt, cả người bay ra ngoài, va liên tiếp vào hơn chục người.
Tần Mệnh lập tức đuổi theo.
"Dừng tay!"
"Hỗn trướng!"
Nghiêu Hoa và Lạc Lê kinh hãi xuất kích, nhưng trước mắt lại bừng lên ánh sáng chói lòa. Toàn thân Tần Mệnh bùng nổ Lôi triều cuồng bạo, tất cả lôi điện đều màu xanh sẵm, nhưng lẫn trong đó là hai roi lôi điện Huyết Xà Xích Huyết, theo lôi điện bạo tưng mà lao tới, tựa rắn độc ra hang, một trái một phải quất về phía Nghiêu Hoa và Lạc Lê.
Nghiêu Hoa không lùi không tránh, toàn thân nổi lên những lớp vảy quỷ dị, ngang nhiên chống đỡ. Lạc Lê thả người bay lên, tránh trước rồi tấn công. Nhưng luồng Thanh Lôi ập tới khiến cả hai người máu thịt be bét, Xích Lôi lẫn trong đó xé tan họ thành hai mảnh.
Kịch biến xảy ra trong chớp mắt. Lôi triều bạo kích, lôi động cả phố dài, hai đại Thánh Vũ tứ trọng thiên... tan xác... chết thảm...
Toàn trường kinh hô, mọi người xung quanh hoảng sợ tránh né. Tần Mệnh không ngừng lao tới, vung tay, Vĩnh Hằng Văn Giới bùng nổ kim quang, một thanh Kim Kiếm xuất hiện trong tay, vung về phía Bách Lý Chính Anh.
Vĩnh Hằng Kiếm Điển, Sâm La Sinh Tử Trảm!
Bách Lý Chính Anh phát ra tiếng rống nghẹn ngào, cưỡng ép dừng thân, ngàn cân treo sợi tóc, y phục trên người hắn bùng nổ cường quang ngút trời, như hai con Kim Long vờn quanh bảo vệ, phát ra tiếng long ngâm mát lạnh mà chân thật, long uy cuồn cuộn khắp phố. Đây là một kiện bảo y, rót càng nhiều linh lực, uy lực càng mạnh, vào thời khắc mấu chốt có thể bảo mệnh.
Nhưng...
Tần Mệnh vung kiếm, lướt qua Bách Lý Chính Anh. Bách Lý Chính Anh rõ ràng đã ngăn được, nhưng rồi lại loạng choạng, khuỵu xuống đất, không động đậy nữa.
Phố dài lại im lặng. Đồng Ngôn đột nhiên chém giết Bách Lý Vô Song đã khiến người ta trở tay không kịp, Tần Mệnh lại ra tay với người Bách Lý gia tộc, còn là thiếu thành chủ Kim Thành, kéo theo cả hai Thánh Vũ tứ trọng thiên cung phụng. Nhiều người ngơ ngác. Thánh Vũ tứ trọng thiên, là cường giả thuộc hàng trung tầng của Thánh Vũ, thế lực nào cũng muốn chiêu mộ, vậy mà lại chết hai người trong chớp mắt? Hay là... ba người? Bách Lý Chính Anh chết rồi sao?
"Chính Anh?" Một vị trưởng lão không nhịn được kêu lên, sao lại không có động tĩnh gì?
Bách Lý Chính Anh quỳ gối, ngẩng đầu, tóc tai rũ rượi, cường quang trên y phục đần tan. Vẻ mặt đữ tợn, giữ nguyên biểu cảm điên cuồng cuối cùng, nhưng đồng tử đã ảm đạm, không còn ánh sáng, ngực sụp xuống không hề động đậy, ngay cả một chút đấu hiệu phập phồng cũng không có.
"Hắn... chết rồi?" Nhiều người rùng mình. Chuyện gì đã xảy ra? Rõ ràng đã đỡ được kiếm của Tần Mệnh, họ thấy rất rõ ràng, sao lại... chết? Hắn chết thế nào? Không, hắn chưa chết, hắn chỉ là... Rốt cuộc hắn làm sao vậy?
"Trời làm còn có thể tha, tự làm... thì không sống được!" Tần Mệnh nhấc chân đặt lên lưng Bách Lý Chính Anh, nhẹ nhàng đẩy, Bách Lý Chính Anh vô lực ngã xuống đất, không còn chút sinh cơ nào, không chết cũng coi như chết.
"A!" Đám đông kinh hô tứ phía. Đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Tần Mệnh làm sao một kích có thể miểu sát Bách Lý Chính Anh? Đường đường thiếu thành chủ Chí Tôn Kim Thành, cường giả đỉnh phong Thánh Vũ tứ trọng thiên, dù thế nào cũng phải chống đỡ được thế công của Tần Mệnh chứ.
Vĩnh Hằng Chi Kiếm trong tay Tần Mệnh tỏa ra kim quang chói mắt, như ngọn lửa vàng óng thiêu đốt. Sâm La Sinh Tử Trảm, không chém nhục thân, không trảm thần hồn, chém Sinh và Tử. Một kiếm, đoạn âm dương, một chém, luận sinh tử.
"Thượng Cổ Thôn Lôi Thuật của Tần Mệnh lại thuế biến?" Mã Đại Mãnh không để ý Bách Lý Chính Anh chết thế nào, hắn để ý là hai kẻ ngu ngốc kia, chậc chậc, bị loạn Lôi oanh chết! Lôi điện bình thường tuyệt đối không có uy lực này, Thanh Lôi cũng không thể đễ dàng oanh sát Thánh Vũ tứ trọng thiên, mà là hai đạo Xích Lôi huyết hồng sắc, như hai đóa Tử Thần Chỉ Liên, thu hoạch sinh mạng bọn họ.
"Tần Mệnh! Đồng Ngôn! Các ngươi điên rồi!" Bách Lý Nhâm Thiên bi phẫn gầm thét, bất chấp hoàn cảnh và cục diện hiện tại, xông tới.
"Bách Lý thành chủ!" Đồng Lập Đường túm chặt vai hắn, bàn tay trái lực đạo phi thường lớn, bóp vai Bách Lý Nhâm Thiên đau nhức.
Bách Lý Nhâm Thiên giận dữ mắng mỏ: "Đồng tộc trưởng, ngươi không quản sao? Ta biết bọn họ có ân oán, nhưng không đến mức giết người trước mặt mọi người ở Kim Thành! Trong mắt các ngươi còn có Chí Tôn Kim Thành chúng ta không, còn có liên minh này không!"
Cơ Chấn Sơn sắc mặt âm trầm, một buổi "đại hội sư" tốt đẹp lại thành ra thế này. Thằng con Đồng Lập Đường quá hồ đồ, nhốn nháo trong nhà thì thôi đi, đây là địa bàn người ta, lại còn là trước khi đại chiến, vậy mà dám giết người trước mặt mọi người, quá đáng, thực sự quá đáng. Còn cả Tần Mệnh kia, định khuyên can hay gây sự, đây là thiếu thành chủ Chí Tôn Kim Thành đấy.
Các trưởng bối Chí Tôn Kim Thành giận đữ nhìn Đồng Lập Đường, xem hắn xử lý thế nào, nếu không có lời giải thích, tuyệt không bỏ qua.