Bách Lý Phượng Hi khẽ mim cười, đôi môi hồng nhuận hé mở, lộ ra hàm răng trắng như ngọc, hàng mi dài cong vút cùng đôi mắt mê hoặc khiến người khó lòng cưỡng lại. "Ta nói ta muốn ngươi đấy, tin không?"
"Tốt nhất là đừng."
"Vì sao?"
Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, lắc đầu, rồi gọi Thanh Ngưu quay trở lại.
"Tỷ tỷ hỏi ngươi đấy, vì sao?" Bàn tay trắng nõn của Bách Lý Phượng Hi khẽ lay động, ngón tay thon dài nâng chiếc cằm tinh xảo, nàng mỉm cười nhìn Bạch Tiểu Thuần. Chí Tôn Kim Thành đã vận dụng mạng lưới quan hệ để điều tra lai lịch của bọn họ sau khi tiếp nhận, và quả thực phần lớn đều là tán tu. Nhưng với tính cách ôn hòa, thiện lương như Bạch Tiểu Thuần, làm sao hắn có thể sống sót đến giờ? Hơn nữa, phong thái nho nhã, điềm tĩnh của hắn lại giống một công tử nhà giàu hơn.
“Ta không phải người tốt."
Bách Lý Phượng Hi cười khanh khách. "Người tốt ư, trên đời này làm gì có ai là người tốt thật sự. Nhưng với bộ dạng của ngươi, ngươi có thể làm chuyện xấu được sao? Nói tỷ tỷ nghe xem, ngươi... đã giết người bao giờ chưa? Không được, vậy ngươi đánh người chưa?"
Bạch Tiểu Thuần nghiêm túc suy nghĩ rồi lắc đầu: "Ta chưa từng giết người."
"Vậy ngươi sống sót bằng cách nào?"
"Ta cũng thấy kỳ lạ." Bạch Tiểu Thuần nhún vai, cười.
"Sao ngươi lại nghĩ ta đang nhắm tới Tần Mệnh? Có phải Bách Lý Vô Song đã nói gì với ngươi không?" Bách Lý Phượng Hi chống cằm, bàn tay trắng nõn nửa trần lộ ra vẻ căng mịn, toát lên vẻ thanh xuân quyến rũ.
"Bách Lý Vô Song? Nàng có phản ứng với ai không?"
"Cũng phải." Bách Lý Phượng Hi quá hiểu cô em gái của mình, nàng luôn lạnh lùng, thậm chí khinh thường với bất kỳ người đàn ông nào, ngoại trừ Ôn Thiên Thành. Nàng chưa từng nhiệt tình với ai khác. Nói dễ nghe thì là một mỹ nhân kiêu ngạo, nói khó nghe thì là không coi ai ra gì.
"Tiểu Bạch, sao vật cưỡi của ngươi lại là con trâu? Ngươi nên tìm con nào uy mãnh một chút chứ. Ngươi nhìn Tần Mệnh xem, Bạch Hổ! Ngươi nhìn Yêu Nhi tỷ tỷ, Hắc Phượng! Ngươi nhìn vui mừng tỷ tỷ và Tình tỷ tỷ, Địa Hoàng Huyền Xà. Nhìn lại thằng ngốc 'Mã', Địa Long!" Đồng Phỉ từ trên lưng Thanh Ngưu nhảy xuống, nhanh nhẹn như con thỏ, chạy đến bên Bạch Tiểu Thuần, vỗ vai hắn một cái.
"Do duyên phận thôi, vừa nhìn đã thấy hợp, là nó đấy." Bạch Tiểu Thuần lấy linh thảo ra cho Thanh Ngưu ăn. Phong thái ung dung, thong thả của hắn khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.
Đồng Phi nhíu mày. "Ngươi thích trâu?”
"Ta... không thích người."
"Ôi, ngươi chán ngắt vậy ai thèm. Với cái kiểu này, làm sao mà lấy được lòng con gái, làm sao mà cưới vợ? Cứ thế này thì nhà ngươi tuyệt tự mất." Đồng Phỉ đi vòng quanh Bạch Tiểu Thuần, mắt láo liên, khóe môi nhếch lên nụ cười tinh nghịch, rồi bất chợt túm lấy ngực Bạch Tiểu Thuần, bóp mạnh. "Ồ, ngươi đúng là đàn ông thật."
Bạch Tiểu Thuần dở khóc dở cười, chưa kịp nói gì thì Đồng Phỉ đã giật mạnh cổ áo hắn, xoẹt một tiếng, nửa thân trên của Bạch Tiểu Thuần lộ ra. Đồng Phỉ sáp lại gần, mắt sáng rực vẻ hưng phấn, nhưng khi thấy lồng ngực phẳng lì của Bạch Tiểu Thuần, nàng lại thất vọng. Đúng là đàn ông thật.
Bách Lý Phượng Hi cũng sững sờ, nha đầu này táo bạo thật.
"Đồng Phi! Ngươi làm cái gì đấy?" Đồng Kỳ vừa định bước tới thì bị hành động 'cuồng dã” này của Đồng Phi làm cho kinh ngạc. Giữa ban ngày ban mặt, định giở trò gì vậy?
"Ta xem hắn rốt cuộc là nam hay là nữ. Các ngươi có để ý không, hắn không có yết hầu." Đồng Phỉ vẫn tò mò nghiên cứu Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần im lặng kéo áo lại, không tức giận cũng không bực mình.
Đồng Kỳ phe phẩy quạt giấy đi tới: "Muốn biết có phải đàn ông không, đâu phải nhìn ở trên."
"Vậy nhìn ở đâu? Phía dưới á?" Ánh mắt Đồng Phỉ lập tức dời xuống. Bạch Tiểu Thuần vội quay người cưỡi lên Thanh Ngưu, định rời đi.
Bách Lý Phượng Hi che miệng cười đuyên, nha đầu này thật lanh lợi, đững mãnh. Nếu không có ai ở đây, có khi nàng đã kéo Bạch Tiểu Thuần lên giường rồi cũng nên.
Đồng Kỳ vội ngăn Bạch Tiểu Thuần lại. "Con bé này đầu óc thiếu muối, đừng để bụng."
"Đồng Kỳ! Nói ai đấy?"
"Gọi ca! Vô lễ!"
"Các ngươi cứ nói chuyện đi, ta đi dạo một chút." Bạch Tiểu Thuần cưỡi Thanh Ngưu rời khỏi viện.
"Ê, Tiểu Bạch, đợi ta với." Đồng Phi lè lưỡi với Đồng Kỳ, nhanh như chớp chạy theo ra ngoài, nhảy lên lưng Thanh Ngưu, tiện tay nắm lấy vạt áo Bạch Tiểu Thuần.
"Đồng Phỉ cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân."
"Ai thèm thân với ngươi, mơ tưởng hão huyền."
"Đồng Phỉ cô nương, con gái nên ngồi nghiêng, tư thế dạng chân của cô phóng túng quá."
"Kệ ta."
"Đồng Phi cô nương..."
"Gọi tỷ tỷ!"
"Đồng Phỉ cô nương, ta có việc phải làm, nếu cô chán, có thể tìm người khác, ví dụ như... Ôn Thiên Thành, hắn đang tìm người luận bàn."
"Ngươi cứ làm việc của ngươi, không cần để ý đến ta. Ồ? Cái này là cái gì..."
"Đồng Phỉ cô nương, xin ngài bỏ tay ra, bắt nhầm chỗ rồi."
Đồng Kỳ nhìn hai người cưỡi Thanh Ngưu biến mất trong rừng cây, vẻ mặt trở nên mờ ám, hắn bỗng cảm thấy hai người đó khá xứng đôi. "Phượng Hi cô nương, Bách Hoa Cốc phía đông đang nở rộ, cô có hứng thú đi dạo không? Các Vương Hầu của Thiên Vương Điện đã trở về, Xích Phượng Luyện Vực sẽ không bị đe dọa trong thời gian ngắn, chúng ta cũng nên hưởng thụ cuộc sống một chút, bồi đắp tình cảm.”
"Hôm khác đi, ta mệt, muốn ngồi một lát." Bách Lý Phượng Hi vuốt tóc, vén mạng che mặt, lộ ra khuôn mặt mịn màng xinh đẹp, đôi mắt long lanh như biết nói, mũi ngọc thanh tú, môi đỏ mọng, cổ trắng ngần như ngọc, ngực đầy đặn khẽ run, eo thon mềm mại, cặp đùi thon dài trong làn váy như ẩn như hiện, trắng bóng chói mắt.
Đồng Kỳ nhìn mà miệng khô lưỡi đắng, vội ho nhẹ hai tiếng, cười ngồi xuống cạnh bàn đá: "Vậy ta ngồi với cô một lát nhé?"
"Đồng Kỳ thiếu gia không phải bận huấn luyện đấu thú sao? Sao lại có thời gian rảnh rỗi đi theo ta?" Bách Lý Phượng Hi liếc nhìn hắn, vẻ kiều mị, hàng mi cong vút vô cùng quyến rũ.
Tim Đồng Kỳ đập thình thịch, đây là lần đầu tiên Bách Lý Phượng Hi lộ mặt trước mặt hắn, đẹp, quá đẹp, khiến người ta xao xuyến. Bách Lý Phượng Hi đã đẹp như vậy, Bách Lý Vô Song còn xinh đẹp đến mức nào? Nghe nói Chí Tôn Kim Thành có ý định thông gia với Tử Viêm Tộc hoặc Thiên Vương Điện. Theo ý của các cao tầng, Chí Tôn Kim Thành có khuynh hướng Thiên Vương Điện, nhưng Tần Mệnh lại là một mâu thuẫn, nói hắn không háo sắc thì Nguyệt Tình, Yêu Nhi và Đồng Hân đều là những tuyệt sắc đương thời, nói hắn thích nữ sắc thì dường như hắn không hứng thú với bất kỳ người phụ nữ nào, giống như Đồng Qua nói, nếu lột sạch một cô gái ném trước mặt hắn, hắn cũng sẽ không có phản ứng gì, dù chỉ là lịch sự.
Chỉ cần Tần Mệnh từ chối, thông gia chỉ có thể là với Tử Viêm Tộc.
Vậy sẽ là ai? Đồng Kỳ đương nhiên hy vọng là mình, vì vậy những ngày gần đây hắn vẫn luôn cố gắng thể hiện. Nhờ mối quan hệ với Đồng Phỉ, hai người cũng có không ít thời gian ở bên nhau. "Nghe nói Bách Lý Vô Song đã đính hôn với Ôn Thiên Thành rồi?"
"Đính hôn còn sớm, phụ thân chỉ là ngầm thừa nhận mà thôi. Sao, Đồng Kỳ thiếu gia có hứng thú với muội muội ta?"
"Ta sao dám cướp người trong mộng, ta là có hứng thú với cô." Đồng Kỳ táo bạo nghênh đón ánh mắt của Bách Lý Phượng Hi, hôm nay khó khăn lắm Đồng Phỉ mới đi, cuối cùng cũng có cơ hội ở riêng với nàng, cơ hội hiếm có. Với những người phụ nữ phóng khoáng như Bách Lý Phượng Hi, rụt rè lại không khiến nàng thích thú, chi bằng cứ thẳng thắn nói chuyện.
Bách Lý Phượng Hi nheo mắt nhìn Đồng Kỳ, chiếc lưỡi thơm tho khẽ liếm môi đỏ, quyến rũ đến cực điểm: "Ngươi muốn theo đuổi ta?"
Đồng Kỳ nắm lấy bàn tay thon dài, mềm mại của Bách Lý Phượng Hi: "Phượng Hi cô nương có nguyện ý cho ta một cơ hội không?”
Bách Lý Phượng Hi cười duyên, nhẹ nhàng rút tay về: "Ngươi cảm thấy ngươi có tư cách làm người đàn ông của ta sao?"
"Vậy phải xem Phượng Hi cô nương cần người đàn ông như thế nào. Muốn như Tần Mệnh ư? Tần Mệnh không hứng thú với phụ nữ, coi như hắn đồng ý, Yêu Nhi, Nguyệt Tình và Đồng Hân chưa chắc đã đồng ý. Muốn kiểu như Đồng Ngôn? Cái tính cách dở hơi đó, cô chịu được sao? Coi như cô chịu được, cô có thể đối phó được với Cơ Dao Hoa và Cơ Dao Tuyết không? Ngoài Tần Mệnh và Đồng Ngôn, ở Xích Phượng Luyện Vực này... Trong số những người cô có thể chọn chắc chắn có tên Đồng Kỳ ta."
Bách Lý Phượng Hi đảo mắt, môi son khẽ mở, hương thơm lan tỏa, nàng yên lặng nhìn Đồng Kỳ một lát, khẽ cười, lắc đầu.
"Sao, ta Đồng Kỳ không lọt nổi vào mắt cô à?"
"Có một câu nói ra có lẽ không đễ nghe, muốn làm người đàn ông của Bách Lý Phượng Hi ta, không cần anh hùng cái thế, nhưng tuyệt đối không được tầm thường vô vị. Đồng Kỳ thiếu gia, ngươi cảm thấy ngươi thuộc về tầng lớp nào của Tử Viêm Tộc? Tương lai ngươi có thể tiếp xúc được đến tầng lớp nào? Lấy một ví dụ đơn giản, ngươi hiểu rõ từng vị Vương Hầu của Thiên Vương Điện không? Ngươi biết Tỉnh Diệu Liên Minh có bao nhiêu đấu thú ẩn giấu không? Ngươi biết Hoang Thần Tam Xoa Kích giấu ở đâu không?" Bách Lý Phượng Hi cười yếu ớt, tiếc nuối lắc đầu. "Ngươi, không biết gì cả!”
Vẻ mặt Đồng Kỳ thoáng cứng đờ, chưa bao giờ bị người khác xem thường như vậy, lại còn là một người phụ nữ! "Ta... thật ra ta biết."