Tử Di

Lượt đọc: 3290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 7
cướp đường.

❊ ❊ ❊

Bắt đầu chạy ra khỏi thành, đường miễn cưỡng có thể đi nhưng chỉ mới đi một đoạn liền đã bắt đầu xóc nảy. Xe ngựa cho dù có đệm lót nàng vẫn bị xốc thất điên bát đảo. May mắn nàng thực có thể chịu đựng, chưa đến mức xanh mặt như tên kia. Liếc Tiểu Á một chút rồi kêu dừng xe lại.

" Tạm thời dừng lại điều chỉnh một chút!"

" Tiểu thư, chúng ta đi chưa được một dặm lộ đâu!" Tiếu Á vừa nói vừa nôn khan. Xe ngựa vì đường xóc nảy chạy thực sự rất chậm.

Chung Ly không nói gì chỉ đưa hắn một túi nước. Tiểu Á thấy vậy đỏ mặt tiếp nhận nghĩ thầm tiểu thư là suy nghĩ cho mình.

Bỗng nghe thấy tiếng bước chân từ xa, tiếng bước chân thực sự quá lộ liễu, một chút che giấu cũng không thèm. Từ lúc ra khỏi cổng sau thành liền vãn người đi đường, gần một dặm lộ đã không còn thấy ai, bây giờ lại nghe thấy tiếng bước chân, Tiểu Á bắt đầu cảnh giác.

Chung Ly vẫn bình tĩnh vuốt miêu sai bảo:

" Dẫn theo xe ngựa tiến lên một đoạn, một lát ta liền theo kịp."

Tiểu Á sợ xanh mặt nhìn ý rằng muốn ở lại cùng nàng nhưng nhìn ánh mắt lạnh lùng của tiểu thư cũng liền không dám cãi lời.

Rất nhanh, Tiểu Á vừa đánh ngựa đi thì đã xuất hiện bóng của một đám nam nhân. Không nhiều, chỉ có ba tên nhưng tên nào cũng vạm vỡ cơ bắp. Thái dương nàng hơi giật giật, phải nói rằng ma thú nàng đã đánh không ít nhưng đánh người vẫn là lần đầu. Tiểu kỳ lân trong ngực giả chết ý muốn nàng tự động thủ. Chung Ly liền lại ném văng miêu ra, nó một cái lộn mình liền an toạ trên đống cỏ.

Ba nam nhân cười đi về phía nàng muốn nói chuyện thì thấy vị tiểu thư giàu có này đang ôm một thanh bố dài trước ngực. Liếc liếc nhau thì tên có vẻ to con nhất liền lại gần hơn nói chuyện:. Truyện Ngôn Tình

" Tiểu cô nương lạc đường sao! Tiểu nữ hài không cần một mình ra ngoài! Muốn thúc thúc dẫn ngươi trở về không!"

Nói rồi liếc hai tên tay sai ý muốn chúng bọc sau vây lại nàng. Chung Ly tuy không sợ nhưng vẫn làm ra vẻ ngấn lệ đáp:

" Thúc thúc giúp giúp ta, ta nô bộc thấy lộ vắng vẻ liền cướp tất cả ta đồ đạc đánh theo xe ngựa rồi chạy mất. Các vị thúc thúc có thể giúp ta bắt hắn không?"

Càng nói nàng khóc càng to, ba tên tặc tử liếc nhìn nhau ý bảo hai tên vừa vòng sau lưng nàng đuổi theo Tiểu Á. Chung Ly mắt đỏ hoe quay qua nhìn tiểu miêu thì đã thấy chỗ nó nằm vừa rồi đã trống không liền yên lòng.

Tên tặc tử cầm đầu sai bảo bộ hạ xong liền nhìn chằm chằm đánh giá nàng. Một cái mười tuổi xinh đẹp tiểu cô nương, trong ngực ôm một bố bao đã cũ không biết bọc vật gì, trên eo hông không có vật dư thừa nào, thoả thoả một cái mới bị nô bộc đánh cướp. Hắn nhướng mày nói;

" Tiểu cô nương đang ôm thứ gì, cần thúc thúc giữ giúp ngươi sao?"

Chung Ly nghe vậy sợ sệt nhưng vẫn từ từ gật đầu, ý bảo hắn lại gần, nàng sẽ giao cho hắn giữ hộ. Tặc tử mắt sáng lên liền tiến lại gần muốn vươn tay cầm lấy bố bao. Bỗng ánh sáng chợt loé qua, cánh tay đưa ra của hắn đã đứt kìa. Trong tay Chung Ly bây giờ đâu phải một cái bọc bố bao đã cũ mà là một thanh kiếm đen tuyền, máu lại không hề dính trên thân kiếm. Tên tặc tử đau đớn ngã quỵ xuống mà gào thét. Tiếng kêu thất thanh của hắn cũng không thể gọi lại hai đồng đội quay về. Nàng chẹp miệng nói:

" Thúc thúc à, ta lỡ tay đâu, đây là vật gia truyền từ thời ông nội ta, người ngoài không thể chạm vào nếu không liền chỉ có thể chặt đứt tay. Gia huấn khiến ta chỉ có thể vâng lời, mong thúc thúc hiểu cho!"

Tên kia nghe vậy liền đỏ ngầu hai mắt, nén đau muốn tiến lên dạy dỗ nàng. Chung Ly bình tĩnh nâng kiếm, trong mắt coi hắn như một con ma thú. Nàng chưa từng tu luyện nhưng kiếm lại học rất khá. Trong cổ chiến trường nàng đã có thể chiến đấu với ma thú giai đoạn đầu. Nàng kiếm pháp luyện đã năm năm cuối cùng cũng mang theo từng đạo kiếm khí, chỉ có như vậy mới thực sự gây tổn thương đến lũ ma thú da dày thịt béo.

Bên ngoài này, nàng nhanh chóng tránh đi cánh tay của tặc tử, nhanh nhẹn nhảy ra sau, không cần dùng kiếm pháp mà trực tiếp muốn xuyên kiếm qua ngực hắn. Tên này vậy mà vẫn có chút thân thủ, tránh được mũi kiếm xuyên ngực, nàng kiếm chỉ xỏ xuyên qua vai hắn. Tiếng gào thét vang vọng nhưng hai tên đồng đội lại không nghe thấy mà trở về. Nàng rút kiếm ra cười nói:

" Thúc thúc à, các ngươi đi theo chúng ta từ cổng thành ra đến giờ đều không có một chút phát hiện sao?"

Hắn không nói chỉ gào thét nhìn nàng, cụt tay nhưng đau đâu, nhìn một chút nàng liền thở dài nói tiếp:

" A, các vị khách quý còn lại nhưng không ra chào hỏi vị đại hán này một chút sao, hắn đang đau khổ đâu!"

Tiếp đó, chỗ khuất liền đi ra vài người, ba nam hai nữ nhìn có vẻ rất chính phái. Chung Ly mắt sáng lên, chả nhẽ là tu tiên người trong xuất hiện. Đúng lúc này A Lân trở về liền nhảy vào lòng nàng truyền âm:

' Hai cái phàm nhân kia bổn thú đã giải quyết xong, bên này phế vật một cái nhưng vẫn còn hơi thở??' Nó nói rồi liếc nhìn tên tặc tử cầm đầu đang lăn lộn dưới đất mà tiếp tục chê bai nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »