Tử Di

Lượt đọc: 3302 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 16
nướng cá dã ngoại.

❊ ❊ ❊

Nàng nhìn Tiểu Á chưa hề có dấu hiệu tỉnh lại liền quyết định trú tạm ở địa bàn của Tử Đằng. Tử Đằng cũng vui vẻ đồng ý.

Để Tiểu Á nằm một bên nghỉ ngơi nàng mệt mỏi mà ngồi xuống bên cạnh. Thụ yêu sau một hồi thấy nàng khẳng khái tặng thuốc bột liền đã cùng nàng trở thành bằng hữu, xưng hô trực tiếp vứt ra sau đầu. Lúc trước Chung Ly vẫn còn phải một tiếng một tiếng tiền bối đâu, bây giờ đều không ngại mà kêu hai tiếng Tử Đằng.

A Lân nhìn một người một thụ ríu rít buồn bã không thể cắm mồm vào, một cắm mồm liền lòi. Nó vẫn đang nguỵ trang thành một cái tiểu miêu pháp lực thấp kém, làm sao có thể để lộ ra thần thức. Tử Đằng hoá hình mới mười năm, linh trí còn chưa thực sự thành thục nên đối với thế giới bên ngoài còn rất tò mò. Tuy vậy bản thể là một cái thụ đã sống gần 500 năm, so với nàng còn chưa biết ai mới thực sự là cái tiểu hài tử. Thực vật thông thường 200 năm liền có thể sinh ra linh trí, hoá hình liền khó khăn hơn cần phải có được cơ duyên. Cả cánh rừng này liền chỉ có duy nhất một cái thực vật hoá hình là Tử Đằng. Lúc đến này bờ suối không hề phát hiện dấu vết linh thú nàng đánh nhẽ ra nên đoán được sẽ có thứ khác lợi hại hơn. Quả nhiên lịch duyệt quá kém.

Đến đêm, Chung Ly liền đốt lửa, Tử Đằng đều không chút sợ hãi mà giúp nàng thêm củi.

" Tử Đằng ngươi không sợ hoả?"

" Này đốm lửa nhỏ nhưng đốt không cháy ta." Tử Đằng ngại ngùng nói.

' Một cái linh thụ 500 năm còn có thể sợ ngươi chút phàm hoả?' A Lân trở mình xem thường nói.

"..." Nàng một cái liền bị hai cái yêu xem thường mà ngậm miệng.

Quay qua Tiểu Á sợ hắn đói bụng liền đút hắn một viên tích cốc đan, hai người tay nải trong lúc trốn chạy nhưng đều không biết đánh rơi ở đâu rồi. Tử Đằng ghé mắt liền nói:

" A Ly, trên người ngươi nhưng thật nhiều dược vật đâu!"

Chung Ly liền sờ sờ túi đựng lúc nào cũng đeo bên hông, này tuy không phải túi trữ vật nhưng đầy đủ những thứ nàng cần dùng trước mắt, thuốc trị thương, đan dược,...lôi châu đã bị nàng dùng hết để xử lý xà yêu. Túi bây giờ đã thực nhẹ, nàng cần nhanh chóng kiếm một cái tông môn bắt đầu tu luyện. 'Cha kêu ta người mang bảo vật không thể làm một cái tán tu.'

Nghĩ thầm rồi lôi hắc kiếm ra, y phục đã rách nát nhưng nàng lại không có gì để thay, cũng liền mặc kệ lại xé một mảnh dùng để chà lau kiếm. Hai cái yêu nhìn nàng muốn nói lại thôi, quân tử còn để ý chút tiểu tiết này sao, tên nhóc đang ngất xỉu kia quần áo còn rách nát hơn nàng đâu.

Đêm dài nhanh chóng lướt qua, Chung Ly mệt mỏi cả ngày sớm đã nghỉ ngơi, chỉ có Tử Đằng cả đêm liên tục thêm củi. Sáng hôm sau nàng liền bị hơi nóng làm tỉnh, ngồi dậy thấy Tử Đằng nghiêm túc ném từng khúc cây khô vào đống lửa, hẳn là đã duy trì như vậy cả đêm. Đến bên cạnh liền véo véo hai má nàng ấy, Tử Đằng thật sự quá đáng yêu. Xúc cảm trên tay thật tốt, linh thụ hoá hình đều có xúc cảm tốt như vậy sao, nàng kia đạo kiếm khí sao chỉ có thể đánh xuyên qua. Lại một lần tự ảo não, nàng công lực thật kém cỏi đâu.

Gọi A Lân dậy sai nó đi bắt một chút cá, dưới dòng suối này cá nhưng nhiều đâu, không hổ là địa bàn của Tử Đằng. Tiểu Miêu có chút không tình nguyện nghe lệnh, bắt lên hai con cá liền nằm ườn không chịu động. Sẵn còn đống lửa nàng muốn thử một chút dã ngoại nướng cá. Lấy ra chuỷ thủ liền bắt đầu cạo vảy cá, mổ bụng lấy ra hết nội tạng. Chuẩn bị xong mới nhớ trên người không có chút gia vị nào liền đi đến bên Tiểu Á, sờ vạt áo rách nát của hắn tìm ra một bịch muối. Không phụ danh hiệu trù thần nàng trao tặng, trên người hắn hành lý đều rơi hết nhưng vẫn còn thủ được một bọc gia vị.

Rắc rắc chút muối liền bắt đầu nướng cá, chia cho Tử Đằng một con muốn nàng ấy cùng mình trải nghiệm. Tử Đằng rất có hứng thú mà tiếp nhận. Hai cái hình dáng nhân tộc cùng nướng cá, trên nền đất một cái miêu nằm phơi nắng...đó là cảnh tượng Tiểu Á mở mắt dậy liền nhìn thấy. Phát hiện tiểu bằng hữu đã tỉnh, Chung Ly liền đi đến nâng hắn dậy kiểm tra vết thương, thấy vết thương đã kết vảy liền quay đầu trở lại nướng cá. Tiểu Á có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói đều phải nhắm lại miệng vội đi đến muốn giúp hai thiếu nữ nướng cá. Nhìn hắn chân chó như vậy Chung Ly có chút ngứa mắt, tên này chưa lớn đã một bộ hoa si, nhìn Tử Đằng liền không rời được mắt.

Nàng cũng lười giới thiệu với hắn, tiểu tử này đã tỉnh họ liền chuẩn bị phải lên đường. Cá trên tay có vẻ đã chín liền dỡ xuống bày ra. Tử Đằng thấy vậy cũng học theo nàng, động tác tuy có chút trúc trắc nhưng vẫn haha cười làm xong.

Tiểu tử kia mới bị thương tỉnh dậy, nàng liền nhường hắn phần cá trên tay rồi đi đến cạnh Tử Đằng. Một người một thụ cùng chia sẻ nhau một con cá, gia vị thiếu thốn nhưng hương vị thực tươi ngon, cá được tẩm bổ linh khí quả thật khác một trời một vực với phàm giới.

Lại sai tiểu miêu đi bắt thêm vài con cá nữa liền giao hết cho Tiểu Á xử lý. Nàng dắt theo Tử Đằng đến trước nàng ấy bản thể nói chuyện:

" Ta bằng hữu đã tỉnh liền chuẩn bị tiếp tục lên đường, Tử Đằng ngươi có muốn xem một chút tu tiên giới hay không?" Chung Ly hai mắt chân thành nhìn thụ linh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang