Tử Di

Lượt đọc: 3412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 4
lão tiên sinh.

❊ ❊ ❊

Nghe vậy, A Lân liền nhảy ra khỏi linh thú túi, đi dạo quanh phòng rồi chễm chệ nằm trên giường. Chung Ly nhìn nó một lúc rồi nói:

"Vẻ ngoài quá bắt mắt, nhìn liền biết ngươi là yêu thú không tầm thường, có thể biến biến một chút, sau này ra đường ta mang ngươi đi dạo!"

Nó liền liếc nàng một cái rồi truyền âm:

' Ta vẫn là một cái ấu thú, muốn biến biến một chút là không thể, ảnh hưởng đến ta sau này phát triển ra dáng vẻ oai phong thần vũ!'

"..." Hảo một cái oai phong thần vũ.

" Tốt, liền như vậy đi, túi linh thú nhưng không gian rộng rãi đâu, dáng vẻ oai phong này của ngươi liền tự mình ngắm!" Nàng cười lạnh nhìn nó.

' A, biến biến một chút cho ngươi xem không phải không được, bổn thần thú còn chưa keo kiệt đến mức ấy!' Nói rồi tiểu kỳ lân nhanh chóng biến hoá, biến thành một cái...tiểu hổ con.

' Chung Ly ngươi nhìn xem, như này có thể rồi chứ?'

Hai thái dương nàng giật giật, thực sự thực sự tò mò tên này có ký ức truyền thừa của vị nào, từ cách ăn nói đến mạch não đều vô cùng kỳ ba.

Nàng mỉm cười đáp: " Có thể...cái rắm"

' A Ly ngươi lại nói thô tục'

"Ngươi nhìn xem, biến thành một cái hổ yêu liền không rêu rao, này vẫn là toàn phàm nhân đâu, không sợ liền không phải là người!"

Nghe vậy, nó im lặng một lúc lâu rồi biến thành một tiểu miêu mặc dù nhất quyết không bỏ đi ba sọc trên trán nhưng vẫn miễn cưỡng nhìn ra là miêu. Quả thật chấp niệm là thứ khó lòng thay đổi. Biến xong, A Lân liền tự đắc hơn nhìn nàng: ' Ta thông minh đâu hai lớp nguỵ trang, có thể ra đường rồi chứ.'

Nàng không nói gì chỉ nhìn nó, đi đến bên giường xách nó ném văng ra nói: " Ngủ một giấc, buổi tối mơ cái gì ra đường, đều là tiểu hài tử."

Nói xong nàng liền thực sự ngủ, mệt mỏi, một ngày kích thích như vậy nàng không muốn trải nghiệm thêm lần nữa.

Tia nắng đầu tiên liền chiếu vào cửa sổ, trên mặt có cảm giác ngứa khó chịu, Chung Ly liền mở choàng mắt. Một tay xách tiểu miêu ném văng ra lần nữa liền đến mở cửa sổ. Ý cười trên môi hiện ra, một ngày tốt đâu, thích hợp dạo phố.

Chợt có tiếng gõ cửa, giọng Tiểu Á vui mừng vọng vào: " Tiểu thư, người đã tỉnh chưa, ta mang đồ rửa mặt và ăn sáng đến cho ngài."

Nghe vậy, nàng đến mở cửa cho hắn, tên nhóc này nhìn có khí sắc hơn hôm qua, ăn no ngủ kỹ quả là liều thuốc tiên. Nhận lấy đồ rồi đuổi hắn đi ăn sáng. Một lúc sau nàng xuống lầu, lão bản niềm nở chào hỏi nàng. Tại sao ư, tại vì nàng trả tiền phòng bằng một mảnh vàng. Thực sự, trên người nàng không có bạc, vàng đã là thứ dễ tiêu thụ nhất rồi. Tiểu Á đã chờ nàng sẵn ở dưới lầu, cũng cười tít mắt chào hỏi. Ra khỏi khách điếm, nàng lôi trong ngực ra một tiểu miêu tên A Lân. Tiểu Á có chút giật mình nhưng cũng không dám hỏi. Nàng liếc hắn hmột cái cũng không nói chuyện.

Trên đường Tiểu Á giới thiệu cho nàng các phong cảnh địa phương và cửa hàng nổi tiếng. Đến một cửa hành y phục nàng liền vào thăm thăm nhưng chỉ có y phục bình thường. Trên người nàng mặc vẫn là một cái tu tiên giới sản vật đâu, đông ấm hạ mát, tự mang công năng tẩy ô uế còn có thể phòng ngự. Nhìn một chút nàng liền rời đi mặc lời mời chào của lão bản. Lại đến một vài tiệm sách, nhưng sách ở đây chỉ toàn văn thơ, du ký bình thường. Gặng hỏi trưởng quầy về tạp ký về thần tiên chỉ toàn nhận được những cái lắc đầu. Chung Ly cảm thấy thật lạ, cổ chiến trường đưa nàng đến quốc gia này không lẽ nào không có người tu tiên xuất hiện ở đây?

Cuối cùng Chung Ly bước vào một tiệm trà rộng lớn, trên bục còn có tiên sinh đang kể chuyện. Sai Tiểu Á đi tìm hiểu những dị sự xuất hiện trong thành liền gọi một ấm trà ngồi nghe tiên sinh kể chuyện. Nghe một lúc liền ngáp ngắn ngáp dài, tiểu miêu trong lòng không biết đã ngủ từ lúc nào. Bỗng, vị tiên sinh này lui xuống, một vị lão tiên sinh tiến lên bục ngồi. Nàng trực tiếp tỉnh táo vì chàng pháo tay của khách nhân xung quanh.

Lão tiên sinh thấy vậy chỉ vuốt nhẹ chòm râu rồi bắt đầu kể chuyện. Nàng nghe một lúc thấy thực sự thú vị liền chăm chú hơn. Lão tiên sinh này kể chuyện đúng là thứ nàng đang muốn nghe, một câu chuyện về hành trình cầu tiên của một thư sinh để cứu người vợ bệnh nặng. Tiểu thư sinh này vượt qua biết bao nhiêu trông gai cuối cùng cũng cầu được tiên dược về cứu vợ mình. Sau đó quay lại đỉnh núi để bái sư học nghệ. Cốt truyện tuy tầm thường nhưng lão tiên sinh lại kể ra rất có mùi vị, rất có nhiệt huyết. Còn đang trầm tư thì A Lân truyền âm nói:

' Vị mới kể chuyện kia là một cái luyện khí sơ kỳ nhân tộc.'

Nàng nghe vậy sửng sốt, liền nhìn chằm chằm lão tiên sinh kia. Hắn cũng cảm nhận được ánh mắt nàng nên liền trông lại rồi vuốt râu mỉm cười. Kế đó, chào tạm biệt quan khách rồi rời đi theo lối riêng.

Nàng cũng không phải kiểu người vòng vo liền gọi mọi tiểu nhị đến hỏi về lão tiên sinh vừa rồi. Được cho biết lão là người kể chuyện nổi tiếng nhất của thành này, tiên sinh còn là chủ của một cái cổ lâu phía tây thành, một tuần chỉ đến đây kể chuyện một lần. Vị tiểu ca này nói xong thì Tiểu Á cũng trở về, đưa tiền xu cho nàng thanh toán. Tiêu vàng thì quá rêu rao, không thể vấp ngã hai lần cùng một chỗ nên nàng đã sai Tiểu Á đi đổi tiền. Hắn còn thực sự rất thành thật mà không cuỗm tiền nàng chạy mất. A, dù sao chạy cũng không sao, nàng vẫn có một cái tiểu miêu mũi thính ở đây không lo không tìm thấy người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »