Tử Di

Lượt đọc: 3350 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 27
trúc trắc.

❊ ❊ ❊

" Ý ngươi là người nhà của ngươi không đồng ý ngươi gia nhập tông môn?"

Tạ Ngọc nhìn nàng hai mắt đáp tiếp:

" Đúng vậy, nhưng ta là con người càng ngăn cấm lại càng muốn làm."

Thấy hắn hai mắt thâm thuý nhìn nàng, nàng cũng không e ngại mà hỏi:

" Không sợ bị bắt về?"

Hắn nghe vậy haha cười nhìn nàng:

" Sẽ không, họ còn đang bận đấu tranh nội bộ, không rảnh đi đến bắt ta về."

Chung Ly có chút không tin tưởng nghe hắn nói, ở chung mấy ngày nàng hai cái bên người đồng bạn cảm giác nhanh nhạy đều không pháp hiện ra có người đi theo bảo vệ Tạ Ngọc. Vậy hắn mạnh mẽ hơi thở bao quanh là như thế nào? Hay là không phải hơi thở mà là một loại bí pháp? Ra ngoài có lớp nguỵ trang như vậy liền rất an toàn, nhìn xem nàng là một cái ví dụ, đều không dám manh động.

Nhìn Chung Ly không tin tưởng ánh mắt, Tạ Ngọc có chút bất đắc dĩ đáp:

" Ta nói đều là thật, ngươi cũng không cần luôn cảnh giác ta như vậy, ta không hề có ý xấu gì."

Hắn đã nói đến như vậy nàng cũng liền gật đầu:

" Tốt, ta tin tưởng."

Tên nhóc này vẫn luôn biết nàng nghi ngờ hắn, sau này đối nhân xử thế nàng cần phải cẩn trọng hơn.

Ngồi thêm một lúc thì Tiểu Á kêu có thể ăn cơm, đồ ăn đặt lên bàn từ sắc hương vị đều đầy đủ, tay nghề của Tiểu Á đã tốt hơn trước một chút. Đồ ăn đều mang theo hương thơm quanh quẩn đầu lưỡi, ngon nhất vẫn là món cá, thịt mềm lại không tanh, nàng và Tạ Ngọc trong bữa vẫn luôn tranh giành nhau gắp.

Ăn uống no nê, mấy người ngồi lại với nhau bàn bạc việc lên đường ngày mai. Nàng có chút lo lắng Tiểu Á vốn chưa từng sử dụng truyền tống trận có thể sẽ khó chịu được. Quyết định sẽ để Tử Đằng theo bên hắn, có thể phòng bất trắc. Bàn bạc mội chút liền từng người trở về phòng đi ngủ.

———

Hôm sau tỉnh dậy, Vân Vạn Á thấy trên tay có một vòng hoa quấn quanh liền sửng sốt. Tử Đằng liền giải thích là do Chung Ly để nàng bảo vệ hắn ngồi truyền tống. Tiểu Á biết lý do liền yên tâm giấu Tử Đằng sau ống tay áo. Mấy người rất nhanh liền tập hợp đầy đủ tiến đến truyền tống trận pháp. Lần này truyền tống tính cả họ liền có mười năm người. Đối với truyền tống trận cỡ nhỏ như vậy là quá đông người. Chung Ly cùng Tử Ngọc thấy số lượng người liền nhíu mày. Tạ Ngọc trực tiếp đến hỏi quản lý truyền tống trận này thì được báo cho là truyền tống trận mới vừa được gia cố, có thể tăng số lượng người truyền tống một lần.

" Đạo hữu thông cảm, số lượng người chờ truyền tống quá đông nên chúng ta phải tăng số lượng mỗi lượt mới có thể đáp ứng. Các vị yên tâm trận pháp đã được gia cố liền rất an toàn."

Chung Ly và Tạ Ngọc nghe vậy có chút tức giận nhưng ở dưới mái hiên không tiện trở mặt đành mím môi đi đến truyền tống trận.

Rất nhanh mọi người ổn định, trận pháp liền sáng lên, có một tia sáng vọt lên từ trận pháp, đoàn người bên trong đã lập tức biến mất.

Sau khi truyền tống trận hoạt, nhân viên đến kiểm tra gia cố lại thì thấy một mắt trận đã nứt vỡ vội gọi người quản lý trận pháp đến hỏi. Tên quản lý vừa rồi còn rất khéo léo đưa đẩy bây giờ đã xanh cả mặt. Tên kia kiểm tra trận pháp thấy vậy liền biết đã nguy:

" Ngươi,...Tùng Mậu ngươi nhét thêm người truyền tống? Trận pháp ta chỉ mới vừa gia cố sao có thể chịu được thêm nhiều người như vậy? Một mắt trận đã nứt vỡ e rằng truyền tống người đã có thể gặp nguy!"

Tùng Mậu nghe vậy hoảng sợ nói:

" A Cảnh xin ngươi, đừng báo cáo việc này tổng bộ, là do ta quá tham lam, ta con trai bệnh nặng cần gấp tiền mua đan dược nên ta mới hồ đồ như vậy. A Cảnh à nếu nói ra ta liền sẽ bị đuổi, mấy miệng ăn trong nhà đều là một mình ta gánh vác. Cầu ngươi A Cảnh.."

A Cảnh nghe hắn kể lể liền thở dài, nhìn kỹ mắt trận một lát mới nói:

" Ngươi lần sau đừng làm việc như vậy nữa, e rằng sẽ không ai còn có thể cứu nổi ngươi."

Hắn xem xét mắt trận liền có chút suy đoán, hy vọng nhóm người vừa rồi sẽ không bị không gian cắn nuốt. Thấy Tùng Mậu rối rít cảm ơn, hắn không quan tâm mà có chút suy tư nghĩ.

Bên này, sau khi truyền tống đi, không gian đè ép có chút khó thở, Chung Ly vẫn luôn cố nhịn mà nghĩ: chất lượng truyền tống trận này thật chẳng ra gì. Đang suy nghĩ thì không gian liền trấn động mạnh, ngực nàng trực tiếp buồn, một ngụm máu đến bên miệng liền trực tiếp phun ra. Nàng bị văng ra khỏi không gian vầng sáng ngã đập mạnh vào một cây cổ thụ liền bất tỉnh.

Giống Chung Ly bị văng ra như vậy còn có mấy người, đều là đứng ngoài rìa trận pháp. Những cái còn lại liền đã không có thể may mắn mà trực tiếp bị không gian cắn nuốt.

———

Tỉnh dậy liền thấy cả người đau đớn, ngực rất khó chịu, vội đổ ra một viên đan dược nuốt vào. Chung Ly lê thân xác mệt mỏi dựa vào gốc cây, dỡ xuống linh thú túi kêu gọi A Lân. A Lân mãi một lúc mới yếu ớt truyền âm kêu nàng muốn ngủ. Chung Ly cũng để nó nghỉ ngơi đeo lại túi bên hông. Lúc truyền tống trục trặc, A Lân đã vận dụng công lực bao lấy toàn thân nàng vì vậy Chung Ly mới có thể tránh cho bị thương nặng mà rơi xuống. Nhìn xung quanh muốn tìm kiếm đồng bạn nhưng chỉ thấy rừng sâu hoang vắng, không một bóng người. Chung Ly thân thể đau đớn cũng không có cố đi lại mà ngồi yên đợi đan dược chữa trị. Nàng không có linh lực nên không thể luyện hoá đan dược nhanh chóng, chỉ có thể chờ dược lực trải rộng từ từ.

Cảm thấy thân thể tốt lên một chút nàng mới nhân lúc sắc trời chưa ám đi tìm kiếm Tiểu Á và Tạ Ngọc.

" Hy vọng hai cái còn tốt, cũng may Tiểu Á có Tử Đằng bên người." Nàng vừa tìm kiếm vừa thì thầm nói.

Đang đi lại bỗng nàng nghe thấy một tiếng bước chân, sờ sờ sau lưng bố bọc yên lặng chờ phát động. Một thanh gai nhọn liền lao thẳng đến, Chung Ly mới chỉ vội vàng tránh khỏi liền đã có thêm hàng loạt thanh gai khác lao đến. Nàng tối sầm mặt rút ra kiếm vừa tránh vừa vận sức chém đứt từng đợt gai nhọn đâm đến. Thân pháp vận dụng đến mức tận cùng liền vẫn bị vài thanh gai xẹt qua đầu vai và bắp chân, vết thương trực tiếp trào máu. Chung Ly lùi khỏi khu vực vừa rồi liền nghe một âm thanh cót két như tiếng bánh xe, một con yêu thú người mọc đầy gai nhọn lao ra. Thấy không xiên chết được nàng mới lộ diện? A Lân đang suy yếu ngủ say nàng không thể đánh thức nó. Đánh giá một chút trước mắt yêu thú hình dáng có chút giống con nhím, tu vi nàng không thể xác định được. Trước mắt nếu gặp trung kỳ yêu thú trở lên nàng liền không có phần thắng.

Yêu thú thấy nàng nhìn nó liền há miệng lao lên, gai trên lưng mọc rậm rạp, từng đầu gai đều sắc nhọn mang theo ánh sáng bạc. Nhanh nhẹn tránh thoát khỏi vị trí vừa đứng, nhím yêu liền đâm mạnh đến, trên mặt đất một hố to hiện ra. Nàng nhíu chặt mày nhanh chóng thoát đi nó vài đòn tấn công liên tiếp, trên vai trái đã bị xuyên qua một cái gai nhọn, vết thương đau đớn xuyên tâm. Nhím yêu nhìn thân thể nặng nề nhưng tốc độ lại rất nhanh, nó cả công cả thủ đều vô cùng phối hợp khiến nàng vẫn luôn không tìm được cơ hội ra tay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »