Tử Di

Lượt đọc: 3413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 3
tiểu á.

❊ ❊ ❊

Đánh giá một lúc Chung Ly cũng xếp vào hàng, chợt một tiểu hài tử tám chín tuổi liền va vào nàng mà lăn ra đất rồi nhanh chóng đứng dậy chạy đi. Nàng bĩnh tĩnh đi theo bé trai này, thấy tiểu hài tử càng chạy càng nhanh có vẻ đã phát hiện nàng theo sau. Dòng người rất đông nên một lúc nàng liền mất dấu tiểu nam hài. A? Nàng có một con sủng vật mũi nhưng linh đâu, "A Lân à, ngươi ngửi một chút hương vị còn trên người ta liền tìm ra tiểu thí hài trộm cắp kia, lập tức!"

' Mới vừa ra đời đã bị trộm cắp, quá mất mặt hai vị đạo quân' Nó vừa chê bai vừa chỉ đường cho nàng.

Trên người nàng cũng không có nhiều đồ, một thanh kiếm bọc bố treo phía sau lưng còn lại là một chiếc linh thú nhỏ và một chiếc túi lớn hơn đựng đồ cần thiết đều treo bên hông. Nàng chưa bắt đầu tu luyện nên không thể dùng túi trữ vật, chiếc túi đó là may ra từ xiêm y cũ của mẫu thân nên trông khá bắt mắt, bây giờ đã bị trộm cuỗm đi. Đi theo chỉ đạo của A Lân, thật sự đường ngang ngõ tắt quá nhiều, nàng thấy tiểu nam hài vừa rồi đang mở túi của nàng ra xem, có vẻ túi quá lộn xộn nên tiểu tặc tử đã đổ hết ra đất. Cũng may tiểu tử này không đổ mạnh, trong túi nàng còn vài viên lôi, loại này không cần linh khí thúc giục, ném thật mạnh xuống đất liền có sức công phá của boom loại nhỏ. Tiểu nam hài nhìn chỗ tạp vật liền cười không ngậm được miệng vì nhìn thấy chút vàng vụn và trân châu. Nàng có chút đồ phàm tục ấy là do phụ thân lục tung túi trữ vật mà cạy ra từ thanh kiếm hoa hoè loè loẹt không biết đến từ đâu. Haizz, thứ thực sự tốt lại không để ý, uổng cho một tên tiểu quỷ nhanh nhạy, trộm được nàng túi không phải vẫn bị nàng tóm được!

Thấy tiểu nam hài vẫn chưa thoát khỏi được niềm vui, nàng liền nhẹ nhàng giảo bước về phía hắn. Nhẹ nhàng vỗ vào vai hắn và mỉm cười, tiểu nam hài giật mình đánh rơi hết chút đồ trong tay, hai mắt trợn tròn âm thanh sắp ra khỏi miệng liền bị nàng bịt mồm lại.

" Ta bộ dáng đẹp như vậy mà ngươi liền trông như thấy quỷ, biết làm vậy rất thô lỗ với tiểu cô nương hay không?" Nàng cười càng tươi nhìn hắn.

Tiểu nam hài muốn vùng vẫy ra khỏi nhưng sức lực nàng rất lớn, hắn càng ngày càng sợ sệt và trố mắt. Nàng liền đá vào chân hắn, tiểu nam hài quỳ xuống ngay lập tức, hai mắt đẫm lệ khóc nức nở...

"Tiểu cô nương tha mạng, tiểu nhân chỉ là đường cùng đói quá mức nên mới đi trộm cắp, xin ngài tha mạng, ngài muốn gì tiểu nhân đều sẽ nghe theo chỉ xin ngài cho ta miếng ăn" vừa nói vừa dập đầu. Nàng sờ sờ cằm thầm nghĩ, còn chưa thể hiện quyền cước liền thu được một tiểu đệ, đứa bé này thông tuệ đâu. Nghĩ rồi nói: " Ngươi thông thạo đường trong thành này sao?"

"Tiểu nhân sống ở đây từ bé, đường đi hay cửa tiệm nào ở đây ta đều tường tận."

" Ngươi bao lớn?" Nhìn còn nhỏ tuổi hơn nàng liền dám dõng dạc như vậy.

" Liền vừa tròn mười hai tuổi!" Hắn sợ sệt trả lời.

"..." Trẻ con bây giờ suy dinh dưỡng thật thái quá, nhìn chỉ tám chín tuổi mà tuổi thật lớn hơn cả thân xác này.

Nàng không nói gì chỉ liếc nhìn chỗ vật lộn xộn trên đất. Tiểu nam hài thấy vậy liền sợ hãi nhặt lại đồ bỏ vào túi rồi dâng hai tay giao cho nàng. Nhận lấy xong nàng liền nói:

" Đi thôi, ta cần một cái người địa phương làm hướng dẫn viên"

" Tiểu thư, ý ngài là..??" Khuôn mặt đen nhám của tiểu nam hài đầy khó hiểu.

" Chỉ đường cho ta, ta cần một cái chân sai vặt, ngươi có thể?"

" Có thể có thể, Tiểu Á xin nghe lệnh ngài" Hắn mãn hàm ánh mắt nhiệt huyết nhìn nàng.

Cơ linh thực sự, nàng còn chưa hỏi tên tiểu quỷ này liền đã khai ra.

Vòng lại trước cổng thành, hai người thành thật xếp hàng, Tiểu Á không ngừng miệng giới thiệu cho nàng về toà thành này. Nó tên gọi Đà thành, nằm phía đông của Mông quốc, nằm giữa hai cánh rừng lớn nhất quốc gia. Vừa xếp hàng vừa nói chuyện chả mấy chốc chúng ta đến cửa thành. Thuận lợi vào được thành thì trời cũng đã nhá nhem. Tiểu Á nhanh trí dẫn nàng đến một khách điếm. Kêu hai phòng rồi nhanh chóng gọi đồ ăn lót bụng. Tên nhóc này cứ như cả đời chưa được ăn cơm vậy, thật sự da mặt nàng cũng có chút chịu không nổi, quá nhiều ánh mắt xung quanh tò mò nhìn vào bàn nàng. Nàng tốc độ ăn hoàn toàn theo không kịp liền dừng đũa sớm, kêu Tiểu Á một tiếng rồi bỏ lên phòng. Từ bé nàng đã ăn tích cốc đan lớn lên, cha vẫn là một cái luyện đan sư vì vậy của cải đan dược đều không thiếu. Cổ chiến trường toàn là ma thú và hồn thú, kiếm chút linh vật để nhét kẽ răng cũng không có. Mười năm, vị giác của nàng cuối cùng cũng trở lại nhưng ăn nhiều phàm vật sẽ tích tụ nhiều cặn bã, không ích cho việc tu luyện.

" Hừ đợi ta thực sự đến tu tiên giới liền có thể thoả sức buông thả mà ăn uống" vừa nói vừa nghiến răng tiểu Chung Ly.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »