Tử Di

Lượt đọc: 3475 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 9
bầy sói.

❊ ❊ ❊

Tiểu miêu là cái đầu tiên cảnh giác tỉnh lại, nhảy ra khỏi xe ngựa nghe ngóng. Sau đó nó liền muốn lay dậy chủ nhân thì đã thấy Chung Ly im lặng ngồi dậy lắng nghe động tĩnh. Nàng chỉ liếc mắt nhìn nó một cái rồi cũng trực tiếp nhảy qua Tiểu Á để ra ngoài. Nhìn đống lửa sắp tắt, liền tiện tay nhặt thêm củi ném vào, ảnh lửa bùng lên hiện ra rất nhiều bóng đen xung quanh, chúng đang dần bao quanh xe ngựa. Liếc nhìn Tiểu Á vẫn ngủ ngon liền trực tiếp đánh ngất hắn trong giấc mơ. Con ngựa kéo xe bắt đầu xao động, nàng cũng trở tay đánh ngất thêm nó. Quay đầu, Chung Ly rút kiếm liếc nhìn đám thú càng ngày càng gần.

" Sói không sợ ngươi huyết mạch?"

A Lân nghe vậy ủ rũ đáp:

' Huyết mạch của ta chỉ có một tia, vẫn đang chờ ngươi giúp giải phong ấn đâu, đám thú này đông đúc liền không còn biết sợ hãi.'

Sói rất khó giải quyết, cho dù chạy trốn vẫn sẽ bị chúng tìm ra. A Lân mới chỉ là ấu thú, sức chiến đấu chỉ hơn nàng một chút cho nên bầy sói này là thực sự phiền phức.

Nàng ra lệnh A Lân nhanh chóng tìm sói đầu đàn, đàn sói mất đi chỉ đạo liền dễ giải quyết hơn. Bỗng một tiếng sói tru, đám sói cũng đã hiện ra trước mắt Chung Ly. Đếm đếm, càng đếm càng tuyệt vọng, ba mươi con sói xuất động, chỉ có hai nhân tộc đủ chúng nhét kẽ răng sao?

Tĩnh tâm lại, nàng cầm chắc kiếm trong tay, thanh kiếm phản chiếu ánh lửa trở lên ngày càng sắc lẹm. Một con sói tiên phong dẫn đầu lao lên muốn cắn vào cổ nàng, nhanh chóng quỵ chân tránh đi răng năng và móng vuốt của nó nàng híp mắt lại vung kiếm, phần bụng dưới mềm mại của con sói liền bị xẻ ra một đường từ cằm đến chân sau. Nó đau đớn tru lên lăn ra đất nhưng đôi mắt vẫn cực hung ác. Đàn sói thấy vậy từng con xuất động. Nàng để ý A Lân cũng đã bắt đầu chiến đấu, nó không biến về chân thân mà dùng miêu thân hình linh hoạt tránh đi từng móng vuốt đàn sói, nó càng ngày càng tiến sâu vào bầy sói để tìm ra con sói vương.

Phân tâm một chút đã có hai con sói to lớn lao về phía nàng, giơ kiếm mặc niệm bộ pháp trong đầu sau đó Triền Ma kiếm pháp liền ra, kiếm pháp mang theo khó bỏ qua hơi thở, từng dòng khí kích động quấn quanh hai con hắc sói cắt đứt chúng từng động mạch, máu vương đầy đất. Kiếm pháp này của nàng có thể vây khốn tiêu hao kẻ địch nhưng nó có một nhược điểm là không thể một nhát trí mạng. Múa may từng đường kiếm dẫn phát dòng khí bảo vệ xung quanh. Hai con sói đã máu me đầy người nhưng vẫn hung ác lao lên. Nàng trở tay chém ra một đường trăng rằm kiếm khiến con hắc sói phía trước liền bay đầu nhưng con thứ hai uy thế không giảm mà tiếp tục nhào lên. Không hoảng sợ, nàng liền một cái cá chép lộn mình tránh đi. Cổ chiến trường luôn bị vây quanh bởi ma thú, cha luôn cho nàng triền đấu với chúng, nhiều lần cận kề sinh tử đều giúp nàng nâng cao phản xạ và thân thủ.

Chân vừa chạm đất, nàng liền vận dụng cổ tay xoay kiếm một vòng quét dọc qua bụng con sói. Chọc cho nó thêm một nhát vào đầu, con sói liền tắt thở, đám sói xung quanh liền gầm gừ nhìn nàng có lui ý nhưng bỗng một tiếng gào trong bầy hiện ra. Đám sói lại bắt đầu lao lên, lần này là ba con cùng lúc, thật có thứ tự, nàng thầm nghĩ.

Chung Ly lần này không trực diện đánh trả mà linh hoạt tránh đi móng vuốt đám sói khiến chúng tụ càng gần vào nhau. Bỗng nàng dồn lực dưới chân lướt qua phải rồi xoay người, kiếm khí mang theo tiếng gió trực tiếp chặt bỏ đầu của một con sói bên phải ngoài cùng, theo đó là nửa ngửa của hai con còn lại. Chúng không kịp tru lên đau đớn đã ngã xuống đất tắt thở. Nàng cũng có chút thấm mệt, vừa rồi là sát chiêu mạnh nhất của nàng, Trảm Hồn kiếm, luyện kiếm pháp này nàng phải không ngừng luyện tập phách chém từ đá tảng đến ma thú, một kiếm trực tiếp giải quyết kẻ thù, độ chính xác tương đương cao nhưng lại cực kỳ tiêu hao thể lực.

Mồ hôi bắt đầu thấm ra trên trán, nàng cầm kiếm vận sức chờ đợt tấn công tiếp theo của bầy sói, đang lúc độ cao tập trung thì đàn sói bỗng xao động. Nàng nghe thấy tiếng sói tru thảm thiết, A Lân đã tìm được sói vương liền biến về nguyên hình, một vuốt chém bay nó. Sói vương bay ra đập mạnh vào ba gốc cây liên tiếp mới dừng lại. A Lân cũng không chờ nó kịp phản ứng liền xông lên lại một móng vuốt trực tiếp xuyên thủng đầu sói. Bầy sói dao động dữ dội, sói vương đã chết liền không còn kẻ chỉ đạo, bầy sói tuy có con hiện ra lui ý nhưng một nửa đã chuyển hết thù hận mà gầm gừ nhìn A Lân. Kỳ lân thấy vậy không mừng liền thổi ra một ngụm hoả trực tiếp biến sói vương đã chết thành tro. Bầy sói lần này liền thực sự sợ hãi, có con đã bắt đầu quay đầu bỏ chạy, thấy vậy Chung Ly liền thở phào. Một lát sau, cả bầy sói biến mất khỏi bóng đêm chỉ để lại xác sáu con sói trên nền đất và một đống than. Nhìn nhìn, mặt đất tan tác lộn xôn, mùi máu tươi quá nồng, nàng chỉ có thể đặt mông lên xe ngựa. Trong xe vẫn là tiếng hít thở đều đặn của Tiểu Á, nàng liền muốn hai dòng lệ dài, làm nàng tiểu sai vặt thật tốt, chủ nhân đi đánh nhau, thủ hạ liền có thể yên tâm ngủ ngon.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »