Trong Tiểu Thương Giới.
Lôi đình vang dội.
Một thân áo xanh, Vương Bạt đứng một mình trong lôi trì, mặc cho lôi đình giáng xuống.
Từ xa quan sát, Thương Phù Tử không giấu nổi vẻ kinh hãi.
Diêu Vô Địch chăm chú nhìn Vương Bạt tắm mình trong lôi quang, đôi mắt ánh lên những vòng dị sắc nồng đậm, ẩn chứa niềm vui sướng, hân hoan...
Ngược lại, Vương Bạt được lôi đình bao phủ, thần sắc gần như không hề biến đổi.
Chỉ là thong thả dẫn dắt lôi đình quanh thân, một lần nữa tẩy luyện nhục thân vừa mới đột phá đến Hợp Thể.
Trong quá trình này, hắn mơ hồ phát hiện, dưới tác động của lôi đình, nguyên thần và thân thể hắn có một chút quy tắc vỡ vụn tràn ra, rồi lặng lẽ dung nhập vào Giới Vực xung quanh.
Cùng với sự biến mất của những quy tắc này, hắn nhanh chóng nhận ra nhục thân, nguyên thần, thậm chí cả đạo vực của mình, dường như phá vỡ một tầng sương mù, trở nên rõ ràng hơn.
Đó là một trải nghiệm vô cùng đặc biệt.
Nếu trước đây, có lẽ hắn sẽ không chú ý đến sự thay đổi nhỏ bé này của quy tắc.
Nhưng sau khi ý thức được Giới Loạn Chi Hải có thể tồn tại sự cải tạo quy tắc bởi con người, hắn lập tức bừng tỉnh.
"Xem ra chỉ cần tu hành ở ngoại giới, sẽ chịu ảnh hưởng từ quy tắc của Giới Loạn Chi Hải... Vậy nên, dù phần lớn tu vi của ta đến từ Tiểu Thương Giới, vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều, cho đến khi mượn nhờ quy tắc của Tiểu Thương Giới, mới loại bỏ được những quy tắc từ bên ngoài này."
"Bất quá, có lẽ vì thời gian ta tu hành ở ngoại giới không quá dài."
Hắn nghĩ đến Ngũ Đại Quỷ Vương của Bách Quỷ Tông, nghĩ đến Vân Thất của Xích Thiên Tông.
Những người này từ nhỏ đã sinh sống bên ngoài giới, từ khi sinh ra đã chịu ảnh hưởng từ quy tắc của Giới Loạn Chỉ Hải.
Vì vậy, dù họ tiến vào trong giới, cũng không kích phát kiếp lôi quy tắc của Tiểu Thương Giới.
Có lẽ bởi vì họ đã hoàn toàn biến đổi theo quy tắc của Giới Loạn Chi Hải, nên không còn chịu ảnh hưởng từ quy tắc của Tiểu Thương Giới.
"Nói như vậy, mỗi một Giới Vực quy tắc đều tự thành hệ thống, lại hô ứng lẫn nhau với toàn bộ giới hải, tạo thành một chỉnh thể, giống như khí quan, kinh mạch của nhục thân. Còn quy tắc bên trong Giới Loạn Chi Hải, lại độc lập với giới hải bên ngoài..."
"Cảm giác này, tựa như trong một cơ thể, mọc ra một thứ hoàn toàn không chịu sự khống chế của cơ thể... Ổ bệnh?"
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Vương Bạt liền giật mình!
Càng nghĩ, hắn càng cảm thấy ý nghĩ này vô cùng chính xác.
Toàn bộ Giới Loạn Chi Hải, trừ Tam Giới còn tính là hoàn chỉnh, thì không nơi nào tốt đẹp.
Chẳng phải giống như một ổ bệnh sao?
"Giới Loạn Chi Hải, thật sự chỉ hình thành do cuộc chiến giữa Lục Hà Tiên Quân và Đề Bá?"
“Nếu chỉ là trùng hợp, tại sao quy tắc nơi này cũng thay đổi?”
"Tiên Tuyệt Chi Địa... Tiên Nhân Quan... Sự trùng hợp biến toàn bộ Giới Loạn Chi Hải thành một tử địa chỉ có vào chứ không có ra... Thật sự chỉ là trùng hợp?"
Nếu chỉ một sự việc thì có thể nói là trùng hợp, nhưng liên tiếp trùng hợp khiến hắn tin rằng đây không phải trùng hợp, mà chỉ là một sự bố trí mà hắn chưa phát hiện ra.
"Là Lục Hà Tiên Quân an bài, hay là Đề Bá? Hoặc còn có ai khác?"
Vương Bạt trong lòng chất chứa đầy nghi hoặc.
Hắn cảm thấy chuyến đi Đại Hải Thị này đã giải đáp được không ít thắc mắc, nhưng lại nảy sinh thêm nhiều hoang mang hơn.
Hắn biết quá ít, mà thời gian hai vị Tiên Nhân này xuất hiện lại quá xa xưa, dù muốn tìm hiểu, hắn cũng không thể, lại càng không có tư liệu lịch sử, tạp ký để tham khảo.
"Không đúng, Tam Giới lưu truyền đến nay, hẳn là phải có ghi chép."
Vương Bạt chợt nhớ đến Kim Cương Giới Chủ của Khinh Thánh Giới.
Trong Tiên Phủ, đối phương từng dặn dò hắn, nếu rảnh hãy ghé qua Khinh Thánh Giới, nơi đó có Dư Ngu mà hắn cần.
Chỉ là lúc đó hắn nóng lòng trở về Tiểu Thương Giới, tiêu hóa thu hoạch chuyến đi, nên chưa đến.
Bây giờ nghĩ lại, thái độ của Kim Cương Giới Chủ đối với họ quả thực rất vi diệu, dù không biết nguyên do, Vương Bạt vẫn sinh lòng hiếu kỳ.
Trong lòng lại dâng lên nhiều lo lắng, Lôi Kiếp trên đỉnh đầu cuối cùng cũng kết thúc.
Mây tan, sấm ngừng.
Vương Bạt thở dài một hơi, ánh mắt dần khôi phục vẻ bình tĩnh.
Mặc kệ quá khử có bao nhiêu mưu tính, phía trước có bao nhiêu hiểm trở, suy cho cùng, đều là do hắn và Tiểu Thương Giới hiện tại còn quá yếu.
Nếu giờ phút này hắn là Độ Kiếp, thậm chí là Đại Thừa tu sĩ, có lẽ sẽ có cơ hội chống lại mưu đồ của Tiên Nhân, dù không nhiều. Còn bây giờ, dù ngày ngày lo lắng, cũng chẳng giải quyết được gì.
Cho nên, tu sĩ phải luôn hướng về phía trước.
"Tiếp theo, chính là Độ Kiếp Cảnh..."
Cảm nhận nhục thân và nguyên thần trở nên rực rỡ hơn, Vương Bạt nhất thời có chút thất thần.
Đã từng, hắn chỉ là một tạp dịch phàm nhân, chỉ mong có thể luyện ra linh căn, bước vào con đường tu hành.
Khi luyện khí, cũng chỉ mong có thể Kim Đan thuận lợi, căn bản không dám nghĩ đến những tầng thứ cao hơn. Thậm chí, Nguyên Anh tu sĩ lúc đó trong mắt hắn, đều là những cự phách không thể lay chuyển.
Nhưng giờ đây, hắn đã bước vào Hợp Thể, khoảng cách đến Độ Kiếp Cảnh, cảnh giới có thể nhìn thấy con đường thành tiên, không còn là điều không thể.
Những ngọn núi cao ngất ngày nào, giờ đây trước mặt hắn, thậm chí còn không bằng một gò đất, tựa như những hạt bụi bay ngang qua, theo gió mà đi, không đáng nhắc tới...
Sau một thoáng hoảng hốt, hắn tỉ mỉ trải nghiệm chút tự đắc trong lòng, cảm nhận niềm vui và sự thư thái nhàn nhạt từ đáy lòng.
Đây có lẽ là những khoảnh khắc vưi vẻ hiếm hoi mà hắn còn có thể trải nghiệm.
Nhưng mộng đẹp dễ tan, hắn không thể mãi chìm đắm trong niềm vui ngắn ngủi này.
Tỉnh táo lại, hắn nhanh chóng xác định những việc cần làm tiếp theo.
"Trước tiên phải tiêu hóa triệt để thu hoạch chuyến đi này, bao gồm giải quyết triệt để vấn đề đạo vực mất khống chế của sư huynh.
Sau đó, đến Khinh Thánh Giới và Thạch Cùng Giới một chuyến, xem có tìm được cách rời khỏi Giới Loạn Chi Hải hay không...
Còn có Mãn đạo nhân, cũng là một mối nguy hiểm khó lường.”
Nghĩ vậy, những việc hắn cần làm còn rất nhiều.