"Làm phiền đạo hữu.”
Vừa nói, cả hai cùng lúc vận dụng dung hợp chi pháp.
Thân ảnh Nguyên Từ Đạo Nhân dần trở nên hư ảo.
Sau đó hóa thành một đạo lưu quang, nhập vào thân thể Vương Bạt.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, đạo lưu quang ấy lại đột ngột bay ra, tái ngưng tụ thành Nguyên Từ Đạo Nhân với vẻ mặt ngạc nhiên.
"Chuyện gì xảy ra? Tại sao lại thất bại?”
Vương Bạt hơi giật mình, nhưng lập tức nghĩ ra điều gì, nhìn về phía Nguyên Từ Đạo Nhân, cau mày hỏi:
"Đạo hữu còn vướng mắc điều gì khó giải quyết?"
Nguyên Từ Đạo Nhân khựng lại, trong đầu chợt hiện lên bóng hình một người con gái.
Hai người vốn là một thể, Vương Bạt cũng ngay lập tức cảm nhận được suy nghĩ của Nguyên Từ Đạo Nhân, lại nhíu mày, chần chừ một lát rồi nói:
"Chân linh của nàng ta cũng đã cố ý suy tính qua, nhưng ngươi hắn phải biết, bên trong Tiểu Thương Giới, không có chân linh của nàng, cũng không có chuyển thế thân của nàng. Chỉ sợ trong đại kiếp trước, nàng đã bất hạnh vẫn diệt. Ngươi.
"Ta biết."
Nguyên Từ Đạo Nhân khẽ lắc đầu, thần sắc thoáng nét ảm đạm:
"Ta không phải còn vướng tục niệm, chỉ là ngày ấy nàng chọn thay ta gánh chịu Giới Vực dung hợp chi kiếp, tự mình binh giải chuyển thế, ta chung quy chịu ân của nàng, bây giờ... thật khó lòng tiêu tan."
"Là ta liên lụy đạo hữu."
Vương Bạt trầm mặc một hồi, thở đài.
Chấp niệm chưa tiêu, tự nhiên dung hợp không thành.
Hắn cũng không thể trách đối phương, Nguyên Từ Đạo Nhân vốn là một phần tính cách của hắn, mà Nguyên Từ Chi Đạo, vốn tồn tại giữa vạn vật, dễ dàng sinh liên hệ và chịu ảnh hưởng. Nguyên Từ Đạo Nhân khó vượt qua cửa ải này cũng không có gì lạ.
Chỉ là hiện tại có chút phiền phức, người kia đã qua đời nhiều năm, chân linh cũng không còn tung tích.
Muốn hóa giải chấp niệm của Nguyên Từ Đạo Nhân, trừ khi người kia tái sinh, trong nhất thời, hắn thật sự không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn.
“Ngay cả chân linh cũng mất, thì làm sao có thể tìm được nàng?”
Nghĩ đến đây, Vương Bạt không khỏi nhức đầu.
Chỉ có thể bất đắc dĩ thu hồi Nguyên Từ Đạo Nhân, chờ về Tiểu Thương Giới rồi tính.
Nhìn quanh, nhất thời không có việc gì để làm.
"Đúng rồi, còn hai viên Tiên đan kia."
Vương Bạt chợt nhớ ra, khẽ động tâm niệm, lấy ra hai viên đan được.
Hai viên đan dược này, một viên đen sẫm, một viên bích lục, trên đó tràn đầy đạo vận và quy tắc.
Viên màu đen là của Vương Bạt.
Viên bích ngọc là Kim Cương Giới Chủ ném cho hắn.
"Tiên đan này, tuy kém xa viên của Mãn đạo nhân, nhưng rõ ràng không phải phàm phẩm... Chỉ là, có tác dụng gì?"
Vương Bạt cẩn thận nắm viên màu đen, xem xét tỉ mỉ nhưng không thể nhìn thấu.
Chỉ cảm nhận được quy tắc tỏa ra có chút khí tức thuộc thủy, nhưng không hoàn toàn nhất trí.
Hắn dĩ nhiên không dám tùy tiện nuốt.
Đan đạo uyên bác, không kém bất kỳ con đường tu hành nào, hiệu quả cũng thiên hình vạn trạng, khó mà nói hết.
Không biết rõ tác dụng, nếu tùy tiện dùng, chưa chắc đã tốt.
Thậm chí có thể bên trong còn có thủ đoạn gì đó của Tiên Nhân.
Hắn không phải trẻ con, không nghĩ cứ đồ của tiền bối tổ tiên lưu lại đều là có ý tốt.
"Vậy Lục Hà Tiên Quân để lại bốn viên đan dược này là có ý gì?"
"Nếu hắn đoán được sẽ có bốn người vào gian phòng kia, mà không nhiều không ít, cố ý lưu lại bốn viên đan dược, hẳn không đoán được Mãn đạo nhân sẽ ra tay tranh đoạt..."
"Không, không hẳn, ta cũng biết một chút về Bói Toán Chi Đạo, dù ở Tiểu Thương Giới, ta có thể thôi diễn tương lai, nhưng cũng không thể biết rõ mọi chi tiết. Ngay cả Thương Phù Tử, giới linh cũng không làm được..."
"Đấng Toàn Năng có lẽ tồn tại, nhưng Lục Hà Tiên Quân hăn chưa đạt tới cấp độ này, nếu không đã không vẫn lạc."
"Vậy, có khả năng nào... hắn không biết người đến là tốt hay xấu, là người kế thừa hay kẻ phá hoại?"
"Vậy thì..."
Vương Bạt đột nhiên sáng mắt:
"Nếu ta là hắn, trong tình huống không rõ thân phận và mục đích của người đến, vẫn lưu lại bảo vật, chỉ có thể nói, ai có được Tiên đan, với Tiên Nhân mà nói, không quan trọng..."
“Hoặc là Tiên đan này không quan trọng, hoặc là, hắn chắc chắn chỉ cần có người đạt được Tiên đan, kết quả cũng giống nhau.”
"Cho nên..."
Trong đầu hắn đột nhiên nảy ra một kết luận khiến hắn giật mình:
"Tiên đan này, rất có thể là một cái bẫy!"
Theo kinh nghiệm của hắn, cái bẫy này, tám phần là đoạt xá.
Một phần rưỡi khả năng, là dùng Tiên đan để khống chế tu sĩ, thực hiện mục đích mà Lục Hà Tiên Quân khi còn sống muốn đạt được.
Chỉ nửa phần khả năng, là Tiên đan thật sự có ích cho tu sĩ.
Tóm lại, Vương Bạt không hề mơ ước hai viên đan dược này, mà ngược lại đầy cảnh giác.
Nghĩ ngợi, hắn vẫn thu chúng vào.
Rồi nhìn sang những thu hoạch đáng kể khác ở Hải Thị.
"Ba kiện Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo."
Một chiếc cổ cầm, một vỏ kiếm và một cây bút lông.
Cổ cầm tên là Cô Hồng, có ba mươi hai đạo Tiên Thiên Vân Cấm.
Vỏ kiếm và bút lông đều vô danh, có ba mươi ba và ba mươi hai đạo Vân Cấm khác nhau.
Ba kiện Đạo Bảo đều lấy được từ Tiên Phủ, có lẽ là vật dụng ngày xưa của Tiên Nhân.
Có lẽ với Tiên Nhân chúng chỉ là đồ tầm thường, nhưng với hắn, đã là chí bảo khó tưởng tượng.
"Ba món này, có lẽ mới là thu hoạch lớn nhất chuyến này, ngoài các loại tài nguyên."
Vương Bạt nhìn ba món đạo bảo trước mặt, không khỏi cảm thán.
Nhìn một lượt, cuối cùng hắn chọn vỏ kiếm để luyện hóa.
Nguyên thần của hắn gánh chịu Khu Phong Trượng đã gần tới cực hạn, giờ chỉ có thể luyện hóa thêm một kiện, khó có thể cùng lúc vận dụng.
Vì vậy chỉ có thể chọn món có uy lực lớn nhất trong ba kiện.
Trước đó Ứng Nguyên Đạo Chủ nhờ bảo vật này, có thể tạm thời cầm chân Độ Kiếp Cảnh Mãn đạo nhân, dù Mãn đạo nhân lúc đó không thể hoàn toàn phát huy thực lực, cũng đủ thấy vỏ kiếm này mạnh mẽ.
Với cảnh giới của hắn, rất nhanh luyện hóa ba đạo Vân Cấm đầu tiên, sau đó, không thể luyện hóa trong thời gian ngắn.