...
Tiếng đàn khoan thai, ung dung.
Lại phảng phất cách một thế giới, hư ảo như có như không.
Vương Bạt men theo bậc thang gỗ, cẩn thận bước lên.
Vừa đặt chân vào nơi này, quy tắc liền trở nên phức tạp hơn.
Rõ ràng chỉ là một lầu các hai tầng, nhưng vẫn phải từng bước một đi lên.
Khi hắn lên đến lầu các, chỉ thấy một bóng lưng áo trắng đang ngồi đánh đàn, lặng lẽ thu mình.
Chỉ có tiếng đàn vẫn văng vẳng bên tai.
“Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo!”
Ngay lúc này, Lê Trung Bình từ phía sau truyền đến tiếng kêu mừng rỡ.
Tiếp theo đó là hai tiếng gió vút, Lê Trung Bình và Lộc Sư Phất vừa hồi phục chút ít liền không kìm nén được, trực tiếp vồ lấy cây cổ cầm đặt trên bàn!
Vương Bạt khẽ động tâm.
Sự diệu kỳ của Cực Phẩm Đạo Bảo, hắn đã sớm lĩnh hội qua trên Khu Phong Trượng, dù không nhìn ra cây cổ cầm này là Cực Phẩm Đạo Bảo, nhưng hắn cũng không có thói quen ngồi nhìn bảo bối bị người cướp ngay trước mắt.
Tâm niệm vừa động, quy tắc xung quanh dưới sự thúc đẩy của Khu Phong Trượng, cấp tốc ngưng tụ.
Nhưng ngay sau đó, điều khiến Vương Bạt hơi cau mày là, Khu Phong Trượng trong nguyên thần lại có chút ảm đạm, quy tắc sắp ngưng tụ cũng trực tiếp tiêu tán.
“Lầu các này có áp chế đối với các loại quy tắc khác!”
Vương Bạt bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Mắt thấy hai người sắp chạm vào cây cổ cầm, một bóng người thấp bé lại nhanh chân hơn, chen ngang chắn trước mặt cổ cầm!
Mặt đầy lông xám như châm, nhe răng trợn mắt, ô kim côn sắt đặt ngang trước ngực, trừng mắt nhìn Lê Trung Bình và Lộc Sư Phất.
Chính là Mậu Viên Vương.
Hai người trước đó bị Đại Hoàng đánh trọng thương, trạng thái kém xa đỉnh phong, đối mặt Mậu Viên Vương, cũng không dám tùy tiện tiến lên.
Chỉ là sắc mặt khó coi quay đầu nhìn Vương Bạt, Lê Trung Bình nhịn không được trầm giọng nói:
“Thái Nhất đạo hữu, xin hỏi đây là ý gì?”
Giá trị của một kiện Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo, khó mà đánh giá, cho dù là tại toàn bộ Giới Loạn Chi Hải, Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trong đó, Ẩm Ngọc Giới có một kiện, chính là trấn giới chí bảo Bảo Quang Ngọc Hổ!
Là tu sĩ Ẩm Ngọc Giới, hắn càng hiểu rõ tác dụng của Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo.
Bởi vì Ẩm Ngọc Giới có thể nói là dựa vào Bảo Quang Ngọc Hồ mới có thể bảo tồn trong đại chiến Tiên Nhân vạn năm trước, mới có Tam Giới như bây giờ!
Chỉ là một trận chiến, món chí bảo này gần như tổn hại, nguyên bộ Tiên Uẩn Kim Hồ cũng theo đó mất đi.
Không nói những chuyện đó, chỉ riêng việc hắn rõ ràng tác dụng của Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo đối với Ẩm Ngọc Giới, và sự khao khát của Ẩm Ngọc Giới đối với một kiện Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo.
Vì vậy, dù biết rõ Thái Nhất Sơn Chủ trước mắt là tồn tại cùng cấp bậc với Trường Doanh Đạo Chủ, hắn cũng không giữ gìn hình tượng hòa thuận trước đó, ngang nhiên lớn tiếng chất vấn.
Còn Lộc Sư Phất xuất thân Song Thân Giới, đối với lịch sử hưng thịnh của Ẩm Ngọc Giới tự nhiên cũng không xa lạ gì, vì mục đích đối kháng Ẩm Ngọc Giới, tự nhiên cũng không thể ngồi nhìn cây cổ cầm này bị đoạt đi.
Nghe thấy động tĩnh, các tu sĩ còn lại của Ẩm Ngọc Giới và Song Thân Giới cấp tốc chạy lên theo bậc thang.
Mặc dù vì bị Đại Hoàng tắm máu trước đó, tu sĩ hai giới đã hao tổn không ít, nhưng so với năm người một khỉ của Vương Bạt, vẫn đông hơn nhiều, chen chúc lầu các vốn đã chật hẹp.
Bầu không khí căng thẳng tột độ!
Dư Vô Hận sắc mặt hơi trầm xuống, Tích Địa Trượng trong nguyên thần đã có chút tỏa sáng.
Tích Địa Trượng tuy không giỏi tấn công, nhưng phòng thủ có thừa, dù đối mặt với đám tu sĩ hai giới này, chi cần nguyên thần còn có thể gánh chịu, nàng cũng không mấy e ngại.
Dư Ngu thì hai mắt tỏa sáng, kích động!
Trần Huyền sắc mặt ngưng lại, nhưng trong thần sắc, không hề có chút sợ hãi nào.
Chỉ có Bào Thi Quỷ Vương, cảm nhận được khí tức của những tu sĩ đều vượt trội hơn hắn, sắc mặt trắng bệch, dù không đến mức run rẩy, nhưng đầu óc trống rỗng, trong lòng thầm kêu khổ:
“Hỏng việc rồi! Sớm biết đã không nên đi theo!”
Vương Bạt tâm niệm cấp chuyển, dù gặp biến cố, thần sắc vẫn không buồn không vui, lạnh nhạt ung dung đi thắng về phía trước.
Đám tu sĩ hai giới tuy đông, nhưng khí thế lại bị chấn nhiếp, bản năng lùi lại.
Hắn tiến một bước, tu sĩ xung quanh liền không khỏi lùi một bước.
Thậm chí có tu sĩ bị đẩy ra.
Vương Bạt không nhanh không chậm, thong dong đi tới bên cạnh Lê Trung Bình và Lộc Sư Phất đang cứng ngắc tái nhợt.
Bước chân khẽ dừng lại.
Hai người trong lòng lập tức vô cùng khẩn trương.
Lê Trung Bình dù quyết định phải đoạt lại cây cổ cầm này, nhưng đối diện với Thái Nhất Sơn Chủ, lại thêm bản thân trọng thương, cùng áp lực khủng bố lúc nào cũng có thể bỏ mạng, khiến hắn mất đi bình tĩnh, hơi nghiêng đầu nhìn Vương Bạt, giọng nói cũng không khỏi run rẩy:
“Thái Nhất đạo hữu, vật này, vật này Ẩm Ngọc Giới nhất định phải có, Trường Doanh Đạo Chủ cũng sẽ không từ bỏ, xin...... xin đạo hữu nghĩ lại......”
“A.”
Vương Bạt khẽ cười một tiếng:
“Ẩm Ngọc Giới nhất định phải có, Trường Doanh Đạo Chủ cũng sẽ không từ bỏ?”
Sau đó chậm rãi thu lại nụ cười, giọng nói bình tĩnh:
“Vậy thì xin ngươi trở về nói với Trường Doanh Đạo Chủ của quý giới...... Bảo hắn đích thân tới đây, tự mình nói với ta đi.”
Dứt lời, hắn vung tay áo, đi thẳng tới cây cổ cầm.
Lê Trung Bình và Lộc Sư Phất không kìm được tiến lên một bước.
Như ý côn trong tay Mậu Viên Vương đột nhiên tăng vọt, chắn trước mặt hai người.
"Ngươi!"
Lộc Sư Phất trợn mắt trừng trừng.
Súc sinh này trước kia hắn còn không để vào mắt, nhưng bây giờ hổ lạc đồng bằng, một con linh thú cũng dám diễu võ giương oai trước mặt hắn.
Chỉ là hắn vẫn không đám thật sự trở mặt ở đây.
Bỏ mạng là chuyện nhỏ, dù sao người Song Thân Giới không sợ chết, nhưng nếu bỏ lỡ cơ duyên sau này, vậy thì thật sự được không bù mất.
Nghĩ đến đây, Lộc Sư Phất sinh ra ý định rút lui, hắn cực kỳ quả quyết, hơi suy nghĩ, liền ra hiệu cho các tu sĩ Song Thân Giới.
Hắn lập tức khách khí nói với Vương Bạt:
“Nếu Thái Nhất đạo hữu coi trọng bảo vật, vậy tại hạ xin đi trước.”
Nói xong, không chút do dự quay đầu đi xuống lầu các.
Các tu sĩ Song Thân Giới cũng vội vàng đi theo.
Ẩm Ngọc Giới bên này, Tổ Vấn Thu nhịn không được nhìn Lê Trung Bình:
“Sư thúc......”
Trong mắt Lê Trung Bình, hiếm khi lộ ra một tia xoắn xuýt.
Hắn biết phía sau có lẽ còn có bảo vật khác, nhưng một kiện Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo đối với Ẩm Ngọc Giới, ý nghĩa vượt xa bảo vật cùng cấp bậc.
Nhưng nhìn tình hình trước mắt, ngay cả Lộc Sư Phất cũng không đánh mà lui, hắn biết cũng không còn cơ hội nào nữa.
Nhìn chằm chằm cây cổ cầm và Vương Bạt, hắn chợt cắn răng:
“Đi!”
Nói xong, không quay đầu lại, tựa hồ sợ hối hận, trực tiếp đi xuống lầu các.
Tổ Vấn Thu nhìn Vương Bạt một chút, cũng vội vàng đi theo.