Vương Bạt khẽ khen một tiếng, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị, trầm giọng hỏi:
"Trần Huyền... quả thực có người này sao? Lúc trước trong sân nhỏ này, ngoài Tiên Nhân ra, còn có những ai khác?"
Mẫn đạo nhân trầm mặc một lát, rồi chậm rãi đáp:
"Trần Huyền đúng là có người này. Hắn là một trong hai người hầu mà Tiên Nhân sau khi hạ giới đã thu nhận. Người còn lại các ngươi cũng thấy rồi, chính là kẻ ở bên ngoài kia."
Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ nghe vậy, đều là những người thông tuệ, nên không tỏ vẻ gì ngạc nhiên.
Chi là, liên hệ đến việc Mẫn đạo nhân trước đó rất quen thuộc với Tiên Phủ này, cả hai đều ý thức được một khả năng khiến họ nhất thời khó tin. Tuy nhiên, với bản lĩnh che giấu cảm xúc của họ, họ không hề biếu lộ ra ngoài.
"Hai người..."
Vương Bạt nheo mắt, như có điều suy nghĩ, rồi lại hỏi:
"Vậy tại sao hắn nhìn thấy ngươi lại kích động như vậy?"
Mẫn đạo nhân nhướn mày, nghi hoặc hỏi:
"Chuyện này có liên quan gì đến việc đan lô có thể được mở ra hay không?”
Vương Bạt tự tin nói:
"Nếu đạo hữu không trả lời, vậy chắc chắn là không liên quan. Chúng ta dứt khoát rời khỏi đây thôi."
Sắc mặt Mẫn đạo nhân hơi trầm xuống, nhưng cuối cùng vẫn cân nhắc thiệt hơn, trầm giọng nói:
"Bởi vì ngày xưa, khi hai vị Tiên Nhân đại chiến, Trần Huyền... đã phản bội Lục Hà Tiên Quân, nên bị Đại Hoàng... bị kẻ bên ngoài kia khinh thường."
Trần Huyền xét cho cùng cũng là một phần trong ký ức của hắn. Ở một mức độ nào đó, có thể nói Mẫn đạo nhân chính là Trần Huyền.
Vậy nên, hắn không muốn nhắc đến chuyện cũ mờ ám này.
"Ngươi nói hai vị Tiên Nhân, chính là Lục Hà Tiên Quân và Đề Bá?"
Vương Bạt hỏi tiếp.
Chuyện này không thể né tránh, Mẫn đạo nhân khẽ gật đầu, rồi như đoán được Vương Bạt muốn hỏi gì, vội vàng nói thêm:
“Nhưng ta không rõ Đề Bá vì sao cũng chết. Ta biết được những chuyện này đều là từ các tu sĩ ở Giới Loạn Chỉ Hải.”
Vương Bạt quay sang nhìn Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ.
Ứng Nguyên Đạo Chủ gật đầu nói:
"Theo ghi chép của tiền bối, ngày đó sau khi hai đại Tiên Nhân giao chiến, Lục Tiên Quân bỏ mình, toàn bộ giới hải đều xuất hiện dị tượng. Người còn lại thì không thấy tung tích... Vì vậy, người ta suy đoán vị kia cũng đã vẫn lạc."
Vương Bạt nhíu mày:
"Vậy các ngươi không biết Đề Bá còn sống hay đã chết?”
Ứng Nguyên Đạo Chủ gật đầu, rồi bổ sung:
"Nhưng từ đó về sau, không còn Tiên Nhân nào xuất hiện nữa... Thậm chí, tu sĩ Độ Kiếp cũng không còn."
Vương Bạt gật gù.
Mẫn đạo nhân có vẻ mất kiên nhẫn, nói:
“Ngươi còn muốn hỏi gì nữa? Ta nghe đây, nhưng những chuyện này không liên quan gì đến cái đan lô trước mắt."
Vương Bạt không để ý đến thái độ của đối phương, chỉ hỏi tiếp:
"Ngươi dường như không quen thuộc với những đồ vật trong gian phòng này?"
Lần này, Mẫn đạo nhân không hề do dự, gật đầu nói:
"Không hề quen thuộc, kể cả cái đan lô này."
“Nếu ngươi không quen thuộc. Vậy tại sao ngươi lại chắc chắn trong gian phòng này có cái gọi là cơ duyên của ngươi?”
Vừa khi Mẫn đạo nhân trả lời xong, Vương Bạt lập tức truy vấn, ánh mắt chăm chú nhìn đối phương.
Dù Mẫn đạo nhân không được lanh lợi cho lắm, nhưng lại rất kín đáo. Bất kể trong lòng nghĩ gì, trên mặt hắn không hề biến sắc, chỉ bình tĩnh nói:
"Bởi vì Trần Huyền đã từng ở đây. Dù không bước vào, nhưng hắn biết phòng này là nơi ở của Lục Hà Tiên Quân, bên trong chắc chắn có bảo vật."
Vương Bạt nhìn hắn, khẽ lắc đầu:
“Thật sao? Ta không tin ngươi tốn công vô ích chỉ vì một thứ không chắc chắn.
Nhưng nếu ngươi không nói dối, thì có nghĩa là thứ ngay cả ngươi cũng không chắc chắn ấy, hẳn là một bảo vật khó có thể tưởng tượng, khiến ngươi cam nguyện mạo hiểm lớn đến vậy để đến xem thử...
Ta đoán, vật này hẳn là có liên quan đến việc hai vị Tiên Nhân tự mình hạ giới?"
Ban đầu, sắc mặt Mẫn đạo nhân vẫn bình tĩnh, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng, trong mắt hắn rốt cục lộ ra một tia giật mình không thể kiềm chế!
Nhận thấy sự biến đổi trong thần sắc của Mẫn đạo nhân, dù hắn không nói gì, Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ cũng lập tức hiểu ra rằng Thái Nhất Sơn Chủ nói không sai!
Họ không khỏi giật mình nhìn về phía chiếc đan lô:
"Cái đan lô này... lại là thứ ngay cả Tiên Nhân cũng để ý, thậm chí không tiếc tự mình hạ giới tranh đoạt?"
"Hừ!"
Mẫn đạo nhân biết mục đích của mình đã bị Vương Bạt đoán ra, nên việc che giấu chỉ là vô ích. Hắn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng đảo qua Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ, ngữ khí trở nên lạnh lẽo:
"Các ngươi chưa đủ tư cách đụng vào thứ này... An phận một chút, ta sẽ cho các ngươi cơ hội bước vào Độ Kiếp. Nếu không..."
Khác với lúc ở Tiên Tuyệt Chi Địa, khi đó hắn chỉ có thể dùng lời lẽ để thuyết phục, tự nhiên phải nhường nhịn. Nhưng hôm nay, hắn đã có sức mạnh Độ Kiếp, đương nhiên sẽ không chịu khuất phục.
Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ dù thực lực không bằng đối phương, nhưng thân là chúa tể một giới, lại là những nhân vật có tiếng nói trong Giới Loạn Chi Hải, làm sao có thể chịu sự uy hiếp của hắn? Cả hai cùng hừ một tiếng, nhưng không nói thêm gì.
Tu sĩ Độ Kiếp cố nhiên vô địch ở Giới Loạn Chi Hải, nhưng không có nghĩa là họ phải sợ hãi.
Trải qua nhiều năm như vậy, ai mà chẳng có vài thủ đoạn giấu kín.
Lúc này, Mẫn đạo nhân quay đầu nhìn Vương Bạt, vẻ mặt khó chịu nói:
“Ngươi còn muốn hỏi gì?”
Vương Bạt nhận ra sự bất hợp tác của Mẫn đạo nhân, dù còn muốn hỏi thêm nhiều điều, nhưng cuối cùng chỉ hỏi một câu:
"Đại Hoàng... có phải cũng giống như ngươi, còn sống?"
Lần này, Mẫn đạo nhân im lặng.
Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi lắc đầu, trong ánh mắt mang theo một tia ngơ ngẩn không thuộc về hắn:
"Không, hắn đã chết từ lâu, chết ở nơi này. Chỉ là hắn cho rằng mình còn sống. Khi ta đến, hắn còn muốn ra ngoài tìm kiếm Lục Hà Tiên Quân. Ha ha, kết quả để linh hồn mình mắc kẹt ở đây. Trần Huyền, cũng đã chết từ lâu."
Vương Bạt hơi nghi hoặc:
"Vậy Đại Hoàng ở trong này là chuyện gì? Chết rồi sống lại, sống lại rồi chết..."
Mẫn đạo nhân lại nở một nụ cười quái dị, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt như xuyên qua căn nhà này, nhìn thấy bầu trời, lại như nhớ lại ngày đó sau thất bại, hắn đã nhìn thấy vô số con mắt trùng lặp trong màn sương trắng mịt mù. Thần sắc hắn càng trở nên ngơ ngẩn:
"Đơn giản thôi, chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra sao..."
“Hải Thị, tất cả đều khác thường như vậy, tất cả đều không ngừng biến hóa, tại sao lại thành ra thế này, người chăng lẽ chưa từng nghĩ đến sao?”
"Bởi vì nơi này..."
"Vốn dĩ chính là thức hải của Tiên Nhân!"
Mẫn đạo nhân thu hồi ánh mắt, nhìn về phía hắn, nghiến từng chữ một.