Vương Bạt im lặng một lát rồi nhìn Mãn đạo nhân, ánh mắt trầm xuống, hỏi:
"Trần Huyền... hắn là thật hay giả?"
Mẫn đạo nhân ngẩn người, không ngờ Vương Bạt lại hỏi câu này.
Nhưng hắn nhanh chóng lắc đầu:
"Thật giả lẫn lộn, chỉ là một phân thân mà thôi. Diệp đạo hữu hà tất phải bận tâm? Đạo hữu không cần lo lắng ta sẽ "có mới nới cũ", giữa ta và ngươi không có xung đột lợi ích gì lớn. Nếu đạo hữu vẫn còn bất an, ta có thể ký kết minh ước, cam đoan không ra tay tổn thương đạo hữu."
Vương Bạt khẽ lắc đầu:
"Không cần đâu... Ta chỉ tò mò, tu vi cảnh giới của ngươi hiện giờ là gì?"
Ký kết minh ước chẳng có ý nghĩa gì với Mãn đạo nhân, hắn hiểu rõ điều đó.
Ngày xưa ở Tiên Tuyệt Chi Địa, đối phương nuốt lời như cơm bữa, chẳng hề áy náy, chắc chắn sẽ tìm ra kẽ hở để lách luật.
Vậy nên, lời Mãn đạo nhân nói, hắn không hoàn toàn bác bỏ, nhưng cũng chẳng tin hết.
Có lẽ tất cả đều là thật, nhưng chỉ cần thiếu một chút thông tin mấu chốt, kết luận đưa ra sẽ hoàn toàn trái ngược.
Từng trải qua thủ đoạn của đối phương, hắn chỉ quan tâm một điều:
Mẫn đạo nhân, rốt cuộc đang ở cảnh giới nào?
Nghe Vương Bạt hỏi vậy, Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ cũng không khỏi nhìn về phía Mẫn đạo nhân.
Mãn đạo nhân vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng ánh mắt có chút thâm ý, đáp:
“Đạo hữu hứng thú, sao không thử xem?”
Vương Bạt im lặng một hồi rồi thôi.
Thủ đoạn của hắn có thể qua mắt Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ, nhưng khó lòng qua mặt Mãn đạo nhân, kẻ nắm giữ vô số ký ức của tu sĩ cổ đại.
Đối diện Mãn đạo nhân, hắn không tự tin có thể toàn thân trở ra, nhất là khi Tiên Uẩn Bảo Bồn đang bị thương.
Ứng Nguyên Đạo Chủ lại có chút kích động.
Tu sĩ Song Thân Giới không sợ chết, chỉ cần một thân thể khác còn ở trong giới, họ sẽ nhanh chóng phục hồi. Vì vậy, dù đối thủ mạnh hơn, họ vẫn sẵn sàng thử sức.
Dường như nhận ra ý nghĩ của Ứng Nguyên Đạo Chủ, Mãn đạo nhân đột nhiên nói:
"Ngày xưa, 'Cửu Cổ Giới' có một bí thuật, có thể hạ cổ từ xa, kẻ trúng dù cách xa vạn dặm cũng khó thoát khỏi cái chết... Ứng Nguyên Đạo Chủ có từng nghe nói?"
Sắc mặt Ứng Nguyên Đạo Chủ hơi đổi!
Vô thức, ông hỏi ngược lại:
"Sao ngươi biết về 'Cửu Cổ Giới?”
Cửu Cổ Giới là một giới vực đã bị chôn vùi từ lâu, từng là đối thủ không đội trời chung của Song Thân Giới. Nhưng trong đại chiến Tiên Nhân, họ chịu tổn thất nặng nề và biến mất trong dòng chảy thời gian.
Sự tồn tại của giới vực này ít người biết ngay cả ở Song Thân Giới. Mãn đạo nhân lại thốt ra một cách dễ dàng, khiến ông không khỏi giật mình.
Bởi vì ông nghe ra thâm ý trong lời nói của đối phương.
Đó là một lời cảnh cáo, đừng dại dột thăm dò.
Điều này khiến Ứng Nguyên Đạo Chủ do đự.
Không dễ bỏ mạng là sức mạnh giúp tu sĩ Song Thân Giới can đảm mạo hiểm. Nhưng một khi sức mạnh này có thể bị phá vỡ, Song Thân Giới sẽ còn cẩn trọng hơn tu sĩ bình thường.
Ứng Nguyên Đạo Chủ cũng không ngoại lệ. Dù biết Mãn đạo nhân có thể đang hù dọa, ông vẫn do dự.
Lỡ như?
Lỡ như Mãn đạo nhân thực sự có tu vi kinh người, không chỉ giết được thân thể này, mà còn có thể hạ cổ từ xa lên thân thể kia thì sao?
“Đi thôi, mấy vị, đừng lãng phí thời gian nữa. Hợp tác đôi bên cùng có lợi, nếu không muốn, ta đành tìm những người khác. Dù họ yếu hơn, nhưng cũng đủ đáp ứng yêu cầu của ta.”
Mãn đạo nhân thúc giục.
Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ trao đổi ánh mắt, khẽ gật đầu.
Kim Cương Giới Chủ chậm rãi lên tiếng:
"Chúng ta đồng ý. Nhưng nếu cơ duyên chỉ có một phần, chia thế nào?"
Mãn đạo nhân nghiêm mặt đáp:
"Nếu chỉ có một, ta sẽ nhận lấy... Nhưng ta nhất định sẽ tìm cách cho các ngươi một cơ hội thành tựu Độ Kiếp, coi như bồi thường."
Thái độ thẳng thắn và lời nói chắc nịch của Mãn đạo nhân khiến Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ có thêm chút tin tưởng.
Vương Bạt đứng một bên, biết rõ cái gọi là cơ hội của đối phương có lẽ là đưa hai người vượt qua Tiên Tuyệt Chi Địa, rời khỏi Giới Loạn Chi Hải.
Nếu Giới Loạn Chi Hải không có hy vọng đột phá Độ Kiếp, vậy thì rời đi là thượng sách.
Với họ, đây là một việc gần như không thể. Nhưng với Mẫn đạo nhân, lại đễ như trở bàn tay.
Giải quyết xong Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ, Mãn đạo nhân quay sang nhìn Vương Bạt, vẻ mặt có chút dò xét:
"Diệp đạo hữu thì sao? Quyết định thế nào?"
Lần này, Vương Bạt không từ chối thẳng mà hỏi hai câu:
"Nguy hiểm trong căn phòng đó là gì? Tại sao ngươi lại biết rõ như vậy?"
Mãn đạo nhân bật cười:
"Diệp đạo hữu không cần truy hỏi chuyện của ta. Ta biết ngươi, ngươi cũng biết ta. Vậy nên ta không hỏi ngươi, ngươi cũng đừng hỏi ta... Ta chỉ hỏi ngươi một câu, đến hay không?"
"Nếu đến, cơ duyên này vẫn có phần của ngươi, xem như trả ơn vì ngươi đã giúp ta thoát thân. Nếu không đến, cũng chẳng sao, người phù hợp bên ngoài không thiếu."
"Về phần nguy hiểm... Ngươi cứ đi rồi sẽ biết."
Vương Bạt trầm ngâm một lát, trong đầu lóe lên vài suy nghĩ, cuối cùng khẽ gật đầu.
Mãn đạo nhân không chần chừ, bảo ba người lấy lá bùa trên bàn.
Ông dặn:
"Lát nữa ta bảo các ngươi ra tay, các ngươi cứ ra tay."
Ứng Nguyên Đạo Chủ khẽ nhíu mày.
Cảm giác kinh dị bị lá bùa phong ấn vừa rồi khiến ông có chút cảnh giác.
Nhưng một khi biết hiệu quả phong ấn của lá bùa, ông sẽ nhanh chóng tìm ra cách đối phó.
Họ nhanh chóng rời khỏi căn phòng.
Dư Vô Hận dìu Dư Ngu đang bị thương nặng đứng bên ngoài. Lê Trung Bình và Lộc Sư Phất cũng đứng xem, thấy "Trần Huyền" đi đầu, ba người theo sau, nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra.
Bốn người cùng Mậu Viên Vương nhanh chóng đến trước căn phòng ở giữa.
Cửa phòng đóng chặt, không nhìn thấy gì bên trong.
Nhưng Mãn đạo nhân luôn lạnh nhạt, giờ phút này lại có vẻ căng thăng.
Ông nhẹ nhàng tiến lên một bước, cẩn thận đẩy hai cánh cửa phòng.
Gần như ngay khi cửa mở, ông lập tức rút lui không chút do dự.
Cùng lúc đó.
Trong phòng vang lên một tiếng kinh hãi:
"A0,
Một bóng người khôi ngô, cao lớn tựa như lốc xoáy từ trong nhà lao ra!
"Là Đại Hoàng! Hắn không phải đã chết rồi sao?"
Vương Bạt giật mình!
Điều quan trọng là Đại Hoàng mang đến cho hắn một cảm giác không giống với tàn ảnh hắn thấy trước đình nghỉ mát, mà giống như người sống!
Hắn kinh ngạc.
Tu sĩ tên Đại Hoàng lao ra khỏi nhà, quét mắt một vòng rồi dừng lại trên người Mãn đạo nhân. Trong mắt hắn lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ:
"Trần Huyền, ngươi còn dám trở về!"
Vương Bạt sững sờ.
Trần Huyền?
Hắn không phải phân thân của Mãn đạo nhân sao?
Đại Hoàng này, lại quen biết Trần Huyền?