"Xem ra, Hải Thị đóng hoàn toàn có lẽ còn cần một thời gian nữa.”
Trong phường thị.
Vương Bạt và những người khác ngẩng đầu nhìn lên "Miệng kèn" khổng lồ phía trên, vẻ mặt u ám.
Hư không mờ ảo hiện ra hình ảnh vặn vẹo, ở rìa miệng kèn đã bắt đầu hư hóa.
Tại khu vực miệng kèn, vẫn còn những tu sĩ vẻ mặt khẩn trương đi đi lại lại, thỉnh thoảng có người xông vào, lại thỉnh thoảng có người bay ra.
Không chỉ Vương Bạt, mà rất nhiều người trong phường thị, từ các cửa hàng thỉnh thoảng đi ra, giật mình nhìn biến đổi ở lối vào Hải Thị.
Trong số họ có nhiều người đã tham gia không ít lần Hải Thị mở ra và đóng lại, nhưng chưa từng thấy tình cảnh này bao giờ.
Chỉ có một số ít thế lực lớn có vẻ bất an.
Trong số họ có những người có tin tức linh thông, hoặc có nhãn lực phi phàm, đã lờ mờ nhận ra Hải Thị đang xảy ra biến cố kinh thiên.
Có lẽ nó sẽ diệt vong.
Đối với Tam Giới, có lẽ đây không phải vấn đề quá lớn, chỉ đơn giản là mất đi một nguồn
Nhưng đối với vô số thế lực nhỏ trong Giới Loạn Chi Hải, vốn dựa vào Hải Thị để thu hoạch tài nguyên, thì đây quả thực là tin dữ.
"Giới Loạn Chi Hải là một cái lồng giam, mỗi thế lực là một tù nhân, Hải Thị giống như nguồn thức ăn ít ỏi từ bên ngoài đưa vào. Mọi người sống nhờ vào đó, bây giờ nguồn thức ăn này không còn... Giới Loạn Chi Hải, e rằng sắp đại loạn."
Dư Vô Hận liếc nhìn những tu sĩ xung quanh với vẻ mặt hoảng sợ, khẽ lắc đầu, thở dài.
Nàng không phải người hay thương xót, thậm chí có phần lãnh đạm.
Nhưng tận mắt chứng kiến Giới Loạn Chi Hải bắt đầu đại loạn, nàng vẫn không khỏi cảm thán.
Trước kia, Giới Loạn Chi Hải dù có sóng ngầm, nhưng ít nhất bên ngoài vẫn duy trì sự hài hòa. Giờ đây, khi Hải Thị sụp đổ, sự hài hòa giả tạo này cũng sẽ không còn.
Mất đi nguồn tài nguyên từ bên ngoài, những người sáng suốt chắc chắn sẽ nhận ra điều đó, sau đó là cuộc tranh giành tài nguyên vĩnh viễn, các thế lực giao tranh, cho đến khi xuất hiện một thế lực độc bá, hoặc nhiều thế lực mạnh tương đương nhau, cuối cùng duy trì một sự cân bằng mong manh nhưng vi diệu.
Sự cân bằng này chưa chắc đã là hòa bình, mà chỉ là sự bất đắc dĩ sau cùng của một ván cờ.
Sự biến thiên của một thế lực, có lẽ chỉ là hạt bụi nhỏ bé trong Giới Loạn Chi Hải, nhưng giáng xuống đầu mỗi cá nhân, lại là ngọn núi khó mà chống cự...
Vương Bạt nghe vậy cũng khẽ thở dài, buồn bã nói:
"Đây là dòng lũ thế sự, trừ phi có năng lực thông thiên, nếu không cuối cùng cũng phải chìm trong đó, không thể thoát ra... Giống như Tiểu Thương Giới năm xưa."
Tiểu Thương Giới năm xưa cũng bị khốn đốn vì thiếu tài nguyên, chúng sinh trong giới vực gần như đã trải qua đại kiếp, người sống sót chỉ còn lại rất ít.
Cho đến khi thay đổi con đường, mới tìm thấy một tia hy vọng sống.
Chỉ là tia hy vọng sống này, cho đến bây giờ, vẫn như giẫm trên băng mỏng, ngày đêm lo lắng bất an, không biết khi nào mới có thể yên ổn.
Vốn tưởng Giới Loạn Chi Hải sẽ là tịnh thổ và kết cục của Tiếu Thương Giới, nhưng khi Hải Thị diệt vong, mong muốn đó cũng tan thành mây khói.
Nhưng cũng may, trận đại loạn này, không liên quan đến Tiểu Thương Giới.
"Dù sao Giới Loạn Chi Hải không phải nơi ở lâu dài."
Hắn trầm mặc một hồi, chậm rãi nói.
Chỉ những người bên cạnh mới nghe thấy.
"Sơn chủ, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Bảo Thi Quỳ Vương không nhịn được hỏi.
Vương Bạt trầm ngâm một lát rồi nói:
"Các ngươi nhân cơ hội này, mau chóng thu thập Hỗn Độn Nguyên Chất, các loại điển tịch kinh quyển, linh thú, đạo bảo... Chúng ta mang đến những vật tư khác cũng đem ra, đổi lấy tài nguyên cần thiết, dù đắt hơn một chút cũng không sao."
Bảo Thi Quỳ Vương chần chừ nói nhỏ:
“Linh thảo, linh tài cấp thấp, nếu đem ra, sợ rằng sẽ bại lộ sự tồn tại của Tiểu Thương
Vương Bạt khẽ lắc đầu:
"Bại lộ thì bại lộ... Chờ đã, ngươi nói cũng đúng, hay là cẩn thận vẫn hơn, những thứ dễ bại lộ trước hết đừng lấy ra."
Hắn bày ra thực lực ở Hải Thị, gần như đều liên quan đến hoàn cảnh đặc thù nơi này.
Bây giờ không có quy tắc sống động để mượn dùng, hiệu quả của Khu Phong Trượng ít nhất phải giảm hơn một nửa.
Nói là trở về nguyên hình cũng không sai.
Vì vậy hắn không bị ảo ảnh nhất thời làm choáng váng đầu óc.
Hắn lại trầm tư một phen.
Nhanh chóng đưa ra một số bố trí.
Hiện tại còn không ít người chưa biết Hải Thị sắp diệt vong, nhân cơ hội này, bọn họ còn có cơ hội kiếm đậm.
Tốt nhất là giải quyết một lần số lượng lớn Hỗn Độn Nguyên Chất mà Tiểu Thương Giới cần, một khi qua thời điểm này, muốn lập tức có được số lượng lớn Hỗn Độn Nguyên Chất, trừ phi công phá Tam Giới.
Điều này đối với Tiêu Thương Giới và chính hắn, gần như là không thể.
Theo sự sắp xếp của Vương Bạt.
Bào Thi Quỷ Vương lập tức trở về cửa hàng "Nguyên Thủy Ma Sơn" trong phường thị, bắt đầu dùng vật tư trong tay đổi lấy tài nguyên mà Tiểu Thương Giới đang thiếu.
Cùng lúc đó, Vương Bạt cũng nhân cơ hội thuê một mật thất tu hành trong phường thị.
Sau khi xác định sự kín đáo.
Hắn vẫn không yên tâm, lại bố trí trận pháp, sau đó mới thả con dị thú đầu bạc thân ngựa trong tay áo ra.
Dị thú đầu bạc thân ngựa liếc nhìn mật thất có vẻ hơi chật chội, thân hình lớn nhỏ tùy ý, rất nhanh co lại thành hình dáng một con ngựa nhỏ.
Vương Bạt hài lòng gật đầu, rồi trầm ngâm nói:
"Hình dáng của ngươi, ngược lại có chút tương tự với một loại Thần Thú mà ta biết là 'Lộc Thục', hay là gọi ngươi là... 'Phú Quý' đi!"
Dị thú đầu bạc thân ngựa ngơ ngác ngẩng đầu, mở to đôi mắt màu nâu nhìn hắn.
"Không phản đối là đồng ý, rất tốt."
Vương Bạt càng thêm hài lòng.
Sau đó trực tiếp lấy ra Tiên Uẩn Bảo Bồn, đặt trước mặt nó.
Phú Quý vô ý thức cúi đầu xuống, lè lưỡi muốn liếm.
Bị Vương Bạt đưa tay nhẹ nhàng ngăn lại, khẽ lắc đầu nói:
"Sao lại như chó thế này, đây không phải đồ ăn cho chó."
Nói rồi, hắn vỗ tay, trong mật thất lập tức hiện ra cảnh Phú Quý phun ngũ sắc lưu quang ở Hải Thị.
Hắn chỉ dẫn:
"Chính là như vậy, như vậy..."
Phú Quý hiểu ý, ngơ ngác gật đầu, rồi há miệng, các loại quy tắc chỉ lực phưn trào, hiện ra bên ngoài tạo thành một đoàn quang cầu mờ mịt.
Ngũ Hành, Âm Dương, Phong, Lôi, Băng, Nguyên Từ...