Những luồng quy tắc cưồn cuộn trào dâng khắp căn phòng.
“Lục Hà… Đế Bá…”
Hai bài vị, một trái một phải, lặng lẽ đặt trên bàn thờ.
Trước mặt không có cống phẩm, chỉ bày bốn chiếc bồ đoàn.
Không rõ là do không có tập tục này, hay vì lý do nào khác.
Nhưng giờ phút này, Vương Bạt và Mãn đạo nhân đều sững sờ tại chỗ.
Vẻ mặt kinh ngạc.
“Lục Hà, hẳn là chủ nhân của đình viện này, cũng chính là vị Lục Tiên Nhân kia. Tiên Tuyệt Chi Địa chính là di hài của hắn biến thành. Theo những gì mình biết, hắn đã chết, nhưng…”
Hắn không khỏi nhìn sang bài vị “Đế Bá”, trong lòng dấy lên một nỗi hoang mang:
“Không phải nói một người chết, một người bị thương sao? Vậy tại sao lại có bài vị Đế Bá ở đây?”
“Chăng lẽ hắn cũng chết rồi?”
Trong lòng khẽ động, hắn lập tức nhìn về phía Mãn đạo nhân.
Kẻ vẫn luôn tỏ ra cao thâm khó lường này, giờ phút này cũng lộ vẻ hoang mang.
Rõ ràng là hoàn toàn không biết về tình huống này.
“Có lẽ vì Mãn đạo nhân sinh ra sau đại chiến chăng?”
Lục Tiên Nhân bỏ mình, máu của Tiên Nhân nhuộm lên người các tu sĩ cổ xung quanh. Các tu sĩ cổ không cam lòng biến mất, vô số ý chí tự hợp thành Mãn đạo nhân bây giờ.
Đây là quá trình mà Vương Bạt suy đoán dựa trên lời của Mãn đạo nhân. Có thể có sai lệch, nhưng đại thể là như vậy.
“Nói cách khác, Mãn đạo nhân thật ra không rõ đại hòa thượng kia còn sống hay đã chết…”
Hắn lập tức nghĩ đến Đại Hoàng bị Trấn Thần Phù trấn áp ngoài phòng. Đối phương luôn ở lại đây, có lẽ biết điều gì đó.
Nhưng hắn lại khẽ lắc đầu.
Đại Hoàng thần trí mơ hồ, hành vi cử chỉ tùy tiện, e rằng không thể nói rõ ràng được. Hơn nữa, nếu giải phong rồi nó lại ra tay với mình, thì được chăng bù mất.
Trong lòng hắn thở dài một hơi.
Phản ứng của Mãn đạo nhân chứng minh tình báo của đối phương không phải là không có kẽ hở.
Chỉ cần có kẽ hở, thì sẽ có cơ hội. Chỉ là cơ hội này thường thoáng qua rất nhanh.
Ánh mắt hắn lập tức rơi vào chiếc đan lô trước bàn thờ.
Đan lô ba chân hai tai, toàn thân như làm bằng tỉnh đồng, chia làm ba tầng, tầng dưới có ánh lửa, tầng giữa sáu lỗ, trên nóc có tám lỗ.
Lòng hắn chấn động.
Từ bên ngoài đình viện, hắn đã thấy những quy tắc vô tận phun ra nuốt vào. Đến giờ phút này, cảm nhận được những quy tắc trùng điệp phun trào khắp phòng, hắn mới xác định được nguồn gốc của chúng chính là từ chiếc lò luyện đan này.
Không có gì bất ngờ, đây chính là thiên đại cơ duyên mà Mãn đạo nhân đã nói!
“Trong từ đường lại đặt đan lô… Đây là tập tục gì?”
Vương Bạt vừa nghi hoặc, vừa ngờ vực.
Trong khi hắn suy tư nhanh chóng,
Mậu Viên Vương đã nhảy lên nóc đan lô, món bảo vật duy nhất trong ốc xá trông có vẻ bất phàm. Nhưng có lẽ vì đan lô quá nóng, nó kêu "C-K-Í-T...T...T" một tiếng, vội vàng nhảy xuống.
Ứng Nguyên Đạo Chủ và Kim Cương Giới Chủ nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng dừng lại trên đan lô.
Không chút do dự, hai người cực kỳ ăn ý, một trái một phải, lao về phía đan lô!
Mãn đạo nhân cũng giật mình trước động tác của hai người. Thấy vậy, ánh mắt hắn lạnh lùng, hừ lạnh một tiếng, thân hình như quỷ mị, biến mất tại chỗ, rồi xuất hiện, đã chắp tay ngăn giữa hai người và đan lôi
Quanh thân chấn động, một đạo vực màu xanh sẫm như thế giới nở rộ, nhanh chóng đẩy hai người ra!
Đẩy lui hai người, hắn xoay người chụp vào đan lô.
Muốn mở nắp lò.
Diệu Cảm Cảnh dù cao hơn Hợp Thể, có thể so sánh với Độ Kiếp Cảnh, nhưng vẫn còn kém quá xa.
Đạo vực màu xanh sẫm chỉ rung lên một chút, đã khiến Ứng Nguyên Đạo Chủ cố hết sức đến mặt mày tái mét.
Đúng lúc này, một đạo vỏ kiếm hư ảnh bỗng nhiên từ nguyên thần của hắn bay ra, như muốn đâm thủng trời, trực tiếp đâm vào đạo vực màu xanh sẫm trên người Mãn đạo nhân!
“Hả?”
“Luyện hóa cũng nhanh đấy!”
Mãn đạo nhân nhận ra một tia nguy hiểm. Dù sắp chạm được đan lô, hắn vẫn phải nghiêng người, sắc mặt nghiêm nghị chụp vào vỏ kiếm hư ảnh!
Trần Huyền từng phụng dưỡng Tiên Nhân ở đây, đương nhiên biết rõ uy lực của vỏ kiếm này. Chỉ là vì một loại kiêng ky nào đó mà không dám dùng, không ngờ Ứng Nguyên Đạo Chủ mới có được không lâu, đã luyện hóa sơ bộ.
Uy lực của Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo này, dù chỉ là một tu sĩ Hợp Thể thôi phát, cũng khiến tu sĩ Độ Kiếp không dám khinh thường.
Nhất là trong nhà quy tắc cuồn cuộn hỗn loạn, đạo vực của hắn cũng bị ảnh hưởng không nhỏ, không thể phát huy ưu thế của tu sĩ Độ Kiếp trong việc sử dụng quy tắc.
Vì vậy, hắn liên tục thi pháp, đạo vực xoay chuyển, hóa nhu, muốn gạt vỏ kiếm hư ảnh ra.
Trong khi hắn đối phó với Ứng Nguyên Đạo Chủ, Kim Cương Giới Chủ đã không bỏ lỡ cơ hội, lách qua bên cạnh, đưa tay muốn mở nắp lò.
“Đạo hữu thật to gan.”
Thanh âm Mãn đạo nhân đạm mạc như u quỷ, sau khi gạt được vỏ kiếm hư ảnh, đạo vực phân ra một bộ phận, nhanh chóng chụp vào Kim Cương Giới Chủ!
Kim Cương Giới Chủ thấy vậy, hừ một tiếng, huyết khí lưu động, thân hình như cá bơi, nhanh chóng bơi ra khỏi đạo vực màu xanh sẫm, rồi lại nhào về phía đan lô.
Mãn đạo nhân không để ý tới, dứt khoát dùng bộ phận đạo vực bao trùm đan lô.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt hắn hơi biến đổi, vội vàng thu đạo vực về.
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào đan lô.
Hắn là tu sĩ Độ Kiếp, vừa rồi đã thấy rõ, khi đạo vực của mình bao trùm đan lô, vô số quy tắc từ trong đan lô phun ra nuốt vào, suýt chút nữa nuốt luôn cả đạo vực và quy tắc bên trong.
Trước lượng quy tắc khổng lồ này, quy tắc tích trữ trong đạo vực của hắn chỉ như giọt nước giữa biển cả, vô cùng nhỏ bé. Nếu không trêu chọc, đan lô sẽ không để ý đến hắn, nhưng nếu mạo phạm, thì chẳng khác nào tự tìm đến cái chết.
Kim Cương Giới Chủ sao có thể bỏ lỡ cơ hội như vậy, lại lần nữa tấn công.
Sắc mặt Mãn đạo nhân trầm xuống, lại ra tay ngăn cản.
Đúng lúc này, Mậu Viên Vương lại thấy cơ hội, chống gậy Như Ý, đứng trên định gậy, cong người, vươn tay muốn mở nắp lò.