Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4248 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 262
phiên ngoại

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 262

Đối với Dịch Minh mà nói, nhân sinh trên đời chuyện thống khổ nhất không gì hơn ngoài đã sinh Du, sao còn sinh Lượng.

Từ nhỏ Trang Vân làm lão đại, hắn làm lão nhị, từ nhỏ Trang Vân khảo sát đứng thứ nhất, hắn khảo sát đứng thứ nhất đếm ngược, Trang Vân trở thành Hoàng Đô Thất Tú thứ nhất, hắn thứ hai.

Sau mấy lần khiêu khích thảm bại, Dịch Minh chặt chẽ nhớ kỹ lời Mộ mẫu phụ dạy bảo, quân tử báo thù, mười năm không muộn.

Hắn chờ a! Chờ a! Liên tục chờ mười mấy năm, chỉ chờ tới khi Trang Vân tìm thân mật, hắn ra tay đoạt, đáng tiếc, người tính không bằng trời tính, Trang Vân vẫn luôn không có tìm thân mật.

"Hôm nay tìm Trang Vân đánh một trận, ngươi xem mặt ta......"

Dịch Phàm nhìn gương mặt ứ thanh của Dịch Minh, nhíu mày lại.

Dịch Minh nện một quyền lên trên bàn, "Hỗn đản, luôn thích đánh vào mặt ta, hình tượng anh dũng soái khí của ta đều bị hắn hủy sạch, đúng là cặn bã!"

"Ngươi cũng không tìm a!"

"Phụ thân, năm đó ngươi theo đuổi mẫu phụ mới mười mấy tuổi đi?" Dịch Minh hỏi.

"Ngươi vì sao lại theo đuổi mẫu phụ?"

"Có thể là bởi vì nhất kiến chung tình đi." Dịch Phàm nói.

"Bởi vì ta hoài nghi Trang Vân có lẽ có vấn đề, nói không chừng người khác cũng bởi vậy mà hoài nghi ta." Dịch Minh nói.

Từ nhỏ đến lớn, chính sự duy nhất mà Dịch Minh làm chính là tìm Trang Vân gây chuyện, bất quá, Dịch Minh cảm thấy, hắn trước mắt có chuyện càng quan trọng hơn phải làm, có thể tạm thời đặt Trang Vân sang một bên.

Mấy tháng sau.

"Trang Vân, ngươi hỗn đản!" Dịch Minh phẫn nộ nằm liệt trên ghế sô pha.

"Tên hỗn đản Trang Vân kia đoạt đối tượng kết giao thứ sáu của ta!" Dịch Minh nói.

"Thực tế, cửa hàng của Hoa Hạ ở Vân Quốc xảy ra chút vấn đề, nếu ngươi nguyện ý, có thể qua bên kia giải sầu." Dịch Phàm nói.

"Nếu làm như vậy, ta thật giống như là chạy trối chết." Dịch Minh bất mãn nói.

"Nghĩ theo chiều hướng tốt, ngươi có thể gặp được người của các quốc gia khác, nếu vận khí tốt, nói không chừng ngươi sẽ tìm được một nửa kia ở đó."

Mộ Đình Hiên đi ra: "Ngươi đưa A Minh đi rồi?"

"Ngươi cảm thấy Trang Vân có ý gì?" Mộ Đình Hiên hỏi.

"Ta cảm thấy hắn hẳn là thích A Minh, nhưng lại ngượng ngùng mở miệng."

Mộ Đình Hiên gật đầu: "Ta cũng nghĩ như vậy, ngươi có tính toán gì không?"

"Nhưng ngươi chỉ sợ không phải là đối thủ của Trang Vân." Mộ Đình Hiên nói.

Trang gia.

Trang Hạo bất đắc dĩ nhìn Trang Vân: "Ngươi lại đoạt đối tượng kết giao của Dịch Minh sao?"

Trang Vân không thèm để ý nói: "Đúng vậy."

"Ngươi luôn làm như vậy tựa hồ không phúc hậu lắm, những người đó ngươi cũng chướng mắt, qua tay liền bỏ qua."

Trang Vân híp mắt: "Bộ dáng hắn lấy lòng người khác ngu xuẩn muốn chết, hơn nữa, ánh mắt cũng chẳng ra gì."

Trang Hạo chống cằm: "Trên đời này người ưu tú luôn là thiểu số, người bình thường đều khá ngu xuẩn, ngươi nên hạ thấp tiêu chuẩn xuống một ít, thời điểm ta bằng tuổi ngươi, đã sớm cùng mẫu phụ ngươi nuôi lớn ngươi, tính thời gian, Dịch Minh hẳn là cũng nên khai huân rồi."

Trang Vân không vui nhíu mày, "Tên kia chay mặn không kị, quả thực là ngu ngốc."

"Dịch Phàm hình như chuẩn bị đưa Dịch Minh đi Vân Quốc." Trang Hạo chần chờ một chút nói.

"Vân Quốc, hắn đi Vân Quốc làm gì?" Trang Vân hỏi.

"Không biết! Cửa hàng bên kia xảy ra chút vấn đề, đương nhiên, cũng có khả năng là đi tìm bạn lữ, Vân Quốc bên kia rừng rậm nhiều, có không ít mỹ nhân tinh linh." Mấy năm nay Hoa Hạ cùng tinh linh tộc vẫn luôn kết giao qua lại.

"Phụ thân, hắn sẽ coi trọng mỹ nhân tinh linh sao?" Trang Vân hỏi.

Trang Hạo lắc đầu: "Không biết, bất quá, yêu cầu của hắn đối với bạn lữ không cao lắm, nữ vương tinh linh đã sớm muốn đưa người vào cao tầng Hoa Hạ."

Trang Vân híp mắt: "Tên ngốc kia khẳng định không chống được dụ hoặc."

Kỳ Thiếu Vinh đi đến, hỏi: "A Vân đi rồi?"

Trang Hạo gật đầu: "Hắn có lẽ sẽ ở lại Vân Quốc một thời gian, nếu như vậy, chúng ta sẽ có một đoạn thời gian trải qua thế giới hai người."

Kỳ Thiếu Vinh bất đắc dĩ nhìn Trang Hạo: "Ngươi suy nghĩ cái gì đấy?"

Trang Hạo bĩu môi: "Lúc trước ta nuôi tiểu tử thối kia cũng không nghĩ tới hắn sẽ giống như quỷ đòi nợ ở lại nơi này hơn hai mươi năm, hắn cũng nên học trưởng thành rồi."

"Nhi tử của chúng ta rõ ràng rất lão luyện?" Kỳ Thiếu Vinh bất đắc dĩ nói.

"Lớn như vậy rồi còn chưa có nụ hôn đầu, nơi nào lão luyện?"

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

Kỳ Thiếu Vinh trợn trắng mắt: "Ngươi nói chuyện cẩn thận một chút, thực lực của nhi tử chúng ta không kém hơn ngươi, để hắn nghe được, nói không chừng hắn lại lấy ngươi ra bồi luyện."

"Hắn tuy rằng lợi hại, nhưng trước mắt vẫn kém hơn ta một chút, bất quá, tên kia muốn đánh thắng Dịch Phàm thì dư dả......" Trang Hạo cười nói.

Rất nhiều nơi ở Nguyên Quốc đều có truyền thống, vì đạt được sự tán đồng của nhạc phụ, con rể sẽ thỉnh cầu khiêu chiến nhạc phụ, chiến thắng nhạc phụ, dưới tình huống bình thường, nhạc phụ sẽ nương tay, nhưng Trang Hạo không xác định, nếu Trang Vân cùng Dịch Minh thành đôi, Dịch Phàm có thể nương tay hay không, bất quá, cho dù có nương tay hay không, khả năng thắng của hắn đều không lớn.

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

Dịch Minh bực bội nhìn người trước mặt, "Sao ngươi lại tới đây?"

"Ta nghe nói sinh ý bên này xảy ra chút vấn đề, cho nên đến xem." Trang Vân nói.

"Lúc trước ngươi không phải đã biết ta sẽ tới đây sao?" Dịch Minh chống eo.

Trang Vân gật đầu: "Nghe nói, bất quá, ta cảm thấy lấy năng lực của ngươi, muốn giải quyết chuyện này sẽ không khả quan lắm, cho nên tới xem xem."

Trang Vân híp mắt: "Ngươi không phải cũng không có sao? Chiếu theo lời ngươi nói, chẳng lẽ ngươi cũng không được?"

Trang Vân: "......"

"Đi nơi nào?" Trang Vân hỏi.

"Không có, đại đa số người đều vì có thể nói chuyện với ta mà lấy làm vinh." Trang Vân ngạo nghễ nói.

"Tránh ra!"

"Đi đâu, ta đi với ngươi."

"Hiện tại ta muốn đi yến hội, ngươi không được mời, thức thời thì trốn đi xa một chút."

"Ngươi cảm thấy yến hội mời ngươi sẽ không mời ta?"

Trang Vân: "......"

Dịch gia.

Một con diều hâu đậu trên cửa sổ, Dịch Phàm gỡ xuống ống trúc nhỏ trên chân diều hâu. "Quả nhiên vẫn đi tới một bước này!" Dịch Phàm bất đắc dĩ than thở.

"Lại là thi đấu uống rượu! Năm đó bọn họ đã thường xuyên như vậy, A Minh xem nước trái cây thành rượu, uống đến thiếu chút nữa đái dầm." Mộ Đình Hiên bất đắc dĩ than thở.

Mộ Đình Hiên xoa xoa trán: "Ta đã sớm nói với A Minh, uống rượu không thể uống quá đà."

Trong tay Dịch Phàm bốc lên một ngọn lửa, thư liền bị thiêu rụi. "Không liên quan đến uống rượu, là tiểu tử Trang Vân kia đã sớm có dự mưu, cho dù không uống rượu, kết quả chỉ sợ cũng như vậy." A Minh sợ là thật sự uống say, bất quá, tiểu tử Trang Vân kia, tám chín phần không có.

Mộ Đình Hiên: "......"

"Mặc kệ như thế nào, Trang Vân cũng không kém." Mộ Đình Hiên nói.

Mộ Đình Hiên ôm hai tay, hít sâu một hơi, lộ ra thần sắc phức tạp.

Mộ Đình Hiên cười cười: "Không có gì, ta chỉ là nghĩ đến năm đó, ta dạy nhi tử chúng ta đoạt thân mật của túc địch, thiếu gia dạy nhi tử chúng ta gả cho túc địch, hiện tại xem ra, vẫn là kiến nghị của thiếu gia tương đối đáng tin."

Dịch Minh nổi giận đùng đùng đi vào phòng, đá văng một cái ghế.

"Tên hỗn đản Trang Vân kia, ta muốn giết chết hắn!" Dịch Minh nói.

"Tên kia nhân lúc ta say rượu, cư nhiên làm ra loại chuyện đó với ta......"

"Hắn nói muốn phụ trách, mẹ hắn phụ trách cái gì chứ!" Dịch Minh bất mãn mắng.

"Bị một người giống như Trang Vân coi trọng, cũng không biết nên nói là tốt hay xấu!" Dịch Phàm than thở.

"Phụ thân, ngươi nói cái gì?"

"Tiểu tử Trang Vân kia tuổi còn nhỏ liền yêu sớm, hắn đã sớm theo dõi ngươi." Dịch Phàm nói.

"Phụ thân, chúng ta là túc địch!"

"Trang Vân là loại người gì? Nếu hắn không thích ngươi liền sẽ không trăm phương nghìn kế nhằm vào ngươi."

......

"Trở về rồi." Trang Hạo nhìn Trang Vân nói.

Trang Vân gật đầu: "Vâng, phụ thân, ngươi có thể chuẩn bị hôn lễ cho ta."

Trang Hạo ôm hai tay nhìn Trang Vân: "Ngươi xác định Dịch Minh nguyện ý gả cho ngươi?"

"Ta ngủ với hắn, nhất định phải phụ trách." Trang Vân nói.

"Ngươi cảm thấy hắn sẽ tiếp thu ngươi phụ trách?" Trang Hạo hỏi.

Trang Vân đột nhiên nâng mắt lên, chăm chú nhìn Trang Hạo: "Phụ thân, năm đó ngươi cùng mẫu phụ đính hôn như thế nào?"

"Cái này, mẫu phụ ngươi thích mỹ nhân, mà phụ thân ngươi vừa vặn lớn lên soái." Trang Hạo đáp.

Trang Vân cười lạnh: "Lưu Vân thúc thúc không phải nói như vậy."

Trang Hạo: "......" Thứ nhi tử bất hiếu.

"Phụ thân, ngươi hư như vậy, vì sao mẫu phụ lại nguyện ý gả cho ngươi?" Trang Vân hỏi.

Trang Hạo nhún vai: "Tự nhiên là bởi vì mị lực của ta lớn!"

Kỳ Thiếu Vinh đi tới, tựa tiếu phi tiếu lên tiếng: "Phải vậy không? Ta thật sự là không biết."

Trang Vân nhìn về phía Kỳ Thiếu Vinh: "Mẫu phụ, ta biết phụ thân có thể cưới được ngươi là bởi vì hắn quấy rầy, dây dưa với ngươi không ngừng không nghỉ, dựa theo cách nói của Lưu Vân thúc thúc, phụ thân đại nhân chính là cao da chó loại mạnh nhất, dính lên liền không bóc đi được."

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

Trang Vân uyển chuyển cười cười: "Tuy rằng phương pháp có hơi vô sỉ, nhưng không thể không nói, là một biện pháp tốt......"

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

Cho nên Trang Vân đây là muốn đi theo bước chân của Trang Hạo?

_______

Méoo: Kết thúc truyện làm quà 20/10 cho mọi người (hơi muộn xíu??)

Mọi người đón nhận truyện mới của tui nhé ❤️❤️

**********

Giới thiệu truyện edit kế tiếp:

Tin tức tố của ta có độc (Nhất Hồ Nhiệt Thủy)

Tình trạng bản gốc: Hoàn ( 109 chương + 3 phiên ngoại)

Văn án:

Hai nhà Vạn Du nhiều đời sản xuất vô số Alpha đỉnh cấp, hài tử nhà hai từ khi sinh ra đến khi ngỏm củ tỏi, so bộ dáng, so chiều cao, so tố chất, so bạn lữ, so công quân trác tuyệt, không chết không ngừng.

Thế nhưng Du Việt cư nhiên lại phân hoá thành Omega đỉnh cấp, khuôn mặt mê hoặc, hơn nữa mùi vị tin tức tố có độc, cường A ngửi một cái, hôn mê ba ngày hai đêm!

Du Việt: "Ta nhất định phải đi trường quân đội!"

"Không muốn sống nữa sao? Trường quân đội Đế Đằng toàn bộ đều là Alpha, nếu ngươi cái gì kia... sẽ chết rất sảng khoái."

"Không sao, tin tức tố của lão tử có độc."

——————-

Bên trong trường quân đội, Du Việt khổ cực giả A khổ không thể tả, "Các ngươi có bệnh sao! Lão tử là Alpha! Không làm A A Luyến!"

Làm kẻ đè trên đầu vô số Alpha, nhưng thủy chung luôn bị Vạn Dương Trạch đè một đầu.

——————-

Huấn luyện sinh tồn dã ngoại, Du Việt ngoắc ngoắc tay, "Họ Vạn, ta cảm thấy tin tức tố của ta không đúng lắm, giúp ta xem một chút thế nào?"

Độc ngươi ba ngày hai đêm, thứ nhất liền là của ta!

Đêm đó, Vạn Dương Trạch đúng như hắn mong đợi ở trong lều ba ngày hai đêm, ở cùng hắn.

Lần kia thành tích của hai người, có thể nói là sỉ nhục quân huấn của Đế Đằng.

—————————–

Thịnh thế mỹ nhan tin tức tố có độc O x Phúc hắc khốc gay chỉ có phản ứng với tin tức tố của thụ A

Trời đất tạo nên, nhất vãng tình thâm, tuyệt mỹ AO luyến

Thiết trí rất nhiều yêu đương * vô căn cứ * không chừa thủ đoạn

Tag: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, ABO, Cường cường, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Cải trang giả dạng, 1v1

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »