Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 242
cường giả đồ đằng nhị tinh

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 242

Trang Hạo một quyền nện lên trên vách núi, núi đá bị đánh ra một lỗ thủng lớn.

"Trang thiếu, thực lực của ngươi hiện tại đã có thể sánh bằng cường giả đồ đằng ngươi nhất tinh."

Trang Hạo cười cười: "Vậy thật sự là quá tốt." Trang Hạo nhìn nắm tay của chính mình, thầm nghĩ: Trở thành cường giả đồ đằng cũng có nghĩa là bước vào hàng ngũ cường giả của thế giới này, cuối cùng cũng đã có năng lực tự bảo vệ chính mình.

"Máu của Mẫu Kinh Long chính là thứ tốt a!" Trang Hạo nhịn không được cảm thán.

Dã thú càng cường đại càng có thể kích thích thực lực của bọn họ tăng trưởng.

Fred gật đầu: "Đúng vậy!"

Fred cau mày, ánh mắt lóe lóe, hắn vốn dĩ cho rằng một đầu Mẫu Kinh Long đã đủ cho bọn họ vượt qua mùa đông, nhưng hiện tại xem ra không tốt lắm.

Thực lực của Trang Hạo, Dịch Phàm tiến bộ cực nhanh, Tân Đa Lôi cũng vậy, thực lực tăng đại biểu tiêu hao cũng tăng, trong mấy ngày ngắn ngủi, máu của Mẫu Kinh Long đã tiêu hao một nửa.

Fred vuốt cằm, âm thầm cân nhắc lại đi làm hai phiếu.

Tân Đa Lôi nhảy tới bên người Fred, gọi một tiếng, "Ca ca."

Fred nhìn Tân Đa Lôi: "Lớn như vậy rồi còn lỗ mãng."

"Ca ca, hôm nay ta gặp phải người của bộ lạc." Tân Đa Lôi nói.

Fred khó hiểu: "Sao ngươi lại gặp phải người của bộ lạc, không phải đã nói ngươi cách khu vực hoạt động của bộ lạc xa một chút sao?"

"Ta không có a! Ta cảm thấy bọn họ hình như là cố ý chờ ta." Tân Đa Lôi nói.

Fred cùng Trang Hạo hai mặt nhìn nhau, Fred sắc mặt ngưng trọng, hỏi: "Người của bộ lạc nói cái gì?"

Tân Đa Lôi phồng quai hàm lên: "Bọn họ hỏi ta, có phải là ca ca giết Mẫu Kinh Long hay không."

Fred lông mày nhảy nhảy: "Ngươi trả lời như thế nào?"

"Ta nói không có, nếu để mấy tên kia biết chúng ta săn được Mẫu Kinh Long, nói không chừng sẽ chạy tới đoạt, muốn phân một ly canh này nọ."

Đối với chuyện tộc trưởng tùy ý quy thu hoạch của ca ca thành của bộ lạc, lại tùy ý bố thí một ít cơm thừa canh cặn, Tân Đa Lôi kỳ thật đã sớm bất mãn.

Trang Hạo cười lạnh một tiếng: "Chỉ sợ cho dù ngươi nói không có, người trong bộ lạc cũng sẽ không tin tưởng."

Tân Đa Lôi không vui oán thầm: "Đám phôi đản."

"Gần đây động tác của chúng ta có hơi lớn." Trang Hạo nói.

Fred gật đầu: "Có lẽ đi."

"Đại ca, bộ lạc chuẩn bị vật tư cho mùa đông hình như không thuận lợi lắm." Tân Đa Lôi nói.

Fred gật đầu: "Phải vậy không?" Mùa thu năm nay có hơi ngắn, hơn nữa, dã thú có thể săn không nhiều lắm, ở giữa lại có rất nhiều người sinh bệnh, không thuận lợi cũng không có gì kỳ quái.

......

Tin tức Mẫu Kinh Long biến mất rất nhanh liền truyền đi khắp bộ lạc, hầu hết người đều cảm thấy Mẫu Kinh Long là rời khỏi lãnh địa, cũng có rất nhiều người cảm thấy Mẫu Kinh Long là bị Fred giết.

"Nếu như bộ lạc có thể săn được Mẫu Kinh Long thì tốt rồi, có thể làm lễ rửa tội cho hài đồng trong bộ lạc."

Hài tử trong bộ lạc nếu ở thời điểm ấu niên có được máu dã thú phẩm chất cao làm lễ rửa tội, sau này thành thành tựu khẳng định sẽ không nhỏ.

"Mẫu Kinh Long chạy đi đâu?"

"Quái vậy kia chạy đi đâu cũng như nhau."

"Có lẽ thứ kia bị Fred bắt mất?"

"Fred mới trở thành dũng sĩ đồ đằng không lâu, cho dù hắn gặp được Mẫu Kinh Long cũng không chiếm được cái gì tốt."

"Fred không phải đã khỏi bệnh rồi sao, sao hắn không trở lại bộ lạc?"

"......"

Mil nghe người trong bộ lạc đàm luận, trong lòng rầu rĩ.

Jesse vẫn luôn vội vàng chuẩn bị vật tư cho mùa đông, không thèm phản ứng nàng, sau khi nàng bị sơn ưng bắt đi trở về, thái độ của Jesse đối với nàng lại càng kém, không có việc gì liền hỏi nàng có phải không quên được Fred hay không, có phải muốn nối lại tình xưa với Fred hay không.

Trên thực tế, Fred tuy rằng đã rời khỏi bộ lạc, Mil lại nhớ mãi không quên được Fred.

Theo Mil biết, vật tư dự trữ cho mùa đông chuẩn bị không sung túc lắm, dũng sĩ trong bộ lạc ngẫu nhiên cũng sẽ than thở, nếu Fred ở đây thì tốt rồi, Fred là cường giả đồ đằng, chiến lực của một người có thể so với mười mấy dũng sĩ bình thường, nếu có Fred hỗ trợ chuẩn bị vật tư cho mùa đông cũng không cần phải vội vã như thế.

......

Fred xuyên qua trong rừng, Kỳ Thiếu Vinh cần một gốc cây linh thảo, bởi vì lộ trình có hơi xa, lại không quá nguy hiểm, Fred không muốn đám người Trang Hạo đi cùng, một mình ra ngoài.

"Fred."

Fred nhìn người tới, nhíu mày lại, "Có việc gì?"

Tân Nhai xấu hổ nói: "Mẫu Kinh Long ở Bắc Lĩnh biến mất, có phải là ngươi......"

"Không phải......" "Bắc Lĩnh có dấu hiệu chiến đấu, ta nghĩ người có năng lực thu thập được Mẫu Kinh Long cũng chỉ có mình ngươi, ta muốn đổi một ít máu của Mẫu Kinh Long với ngươi."

"Không có, ngươi quá đề cao ta, toàn bộ dũng sĩ của bộ lạc cũng không đối phó được với Mẫu Kinh Long, ta làm sao đối phó được?"

Tân Nhai nhìn Fred, bỗng nhiên phát hiện cái gì, kinh thanh: "Ngươi trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh?"

"Ngươi sao có thể trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh? Ngươi không có khả năng trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh!" Jesse kích động nói.

Khải Phong đảo đảo mắt, kỳ quái hỏi: "Fred trở thành dũng sĩ đồ đằng đã được một đoạn thời gian, vì sao không thể trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh?"

Khải Phong thầm nghĩ: Fred nhất định là người giết Mẫu Kinh Long, hấp thu máu của Mẫu Kinh Long, cho nên mới có thể trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh.

Jesse nhấp môi, công pháp bộ lạc phát cho mỗi dũng sĩ cùng lắm chỉ có thể tu luyện đến cấp độ đồ đằng nhất tinh, muốn trở thành cường giả đồ đằng nhị tinh chỉ có thể đi tìm tộc trưởng hoặc hiến tế muốn công pháp hoàn chỉnh, nhưng Fred căn bản không có.

Người trong bộ lạc đều cho rằng Fred đã có công pháp hoàn chỉnh, trên thực tế Fred không có đi, tộc trưởng cũng không chủ động đưa công pháp, chỉ có một ít người biết, Fred vẫn đang tu luyện công pháp bình thường.

"Ngươi trộm công pháp của tộc trưởng?" Jesse trừng lớn mắt hỏi.

Khải Phong khó hiểu nhìn Jesse: "Jesse, cái gì gọi là trộm công pháp của tộc trưởng?"

Tân Nhai xấu hổ cười cười, Fred đã trở thành cường giả đồ đằng, phụ thân lại vẫn không chịu đưa công pháp hoàn chỉnh cho Fred, việc này nói ra vẫn là phụ thân sai.

"Fred, chúc mừng ngươi! Bất quá, ngươi không có công pháp hoàn chỉnh, làm sao có thể trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh?" Tân Nhai hỏi.

Fred lạnh nhạt nhìn Tân Nhai một cái: "Không liên quan đến các ngươi."

Fred một đầu chui vào sâu trong rừng, đám người Tân Nhai muốn đi theo, nhưng tốc độ của Fred quá nhanh, nháy mắt đã không còn bóng dáng.

Jesse nhìn theo phía Fred rời đi, trong lòng tràn đầy khó hiểu.

Khải Phong thở dài một hơi: "Chúng ta trở về trước đi, Fred hình như không muốn để ý chúng ta lắm, tiểu tử này không có dễ nói chuyện như trước kia nữa."

Jesse nắm chặt nắm tay, trong lòng ghen ghét cuồn cuộn.

......

"Trở lại rồi?" Kỳ Thiếu Vinh nhìn Fred phong trần mệt mỏi, chào hỏi.

"Đúng vậy!" Fred tâm sự nặng nề đáp.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Fred, hỏi: "Không xảy ra vấn đề gì đi?"

"Ta gặp được người của bộ lạc, bọn họ tựa hồ rất kinh ngạc chuyện ta trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh." Fred nói.

Kỳ Thiếu Vinh cười cười "Phải vậy không? Ngươi trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh rất kỳ quái sao?"

Fred chần chờ một chút, nói: "Không có công pháp hoàn chỉnh liền không thể trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Thì ra là thế!"

Fred híp mắt, âm thầm cân nhắc tin tức hắn trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh truyền về bộ lạc, người trong bộ lạc sẽ nghĩ như thế nào, tộc trưởng có lẽ sẽ giống như Jesse, cảm thấy là hắn trộm công pháp đi.

Fred suy đoán không sai, tin tức Fred trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh truyền về bộ lạc liền dẫn tới sóng to gió lớn.

Tộc trưởng cùng hiến tế nhất thời đều hoài nghi là đối phương để lộ ra công pháp, bất quá, hai người giằng co qua lại một hồi mới phát hiện, Fred không có khả năng có được công pháp.

"Tộc trưởng nguyên bản quên đưa công pháp cho Fred sao?" Khải Phong cùng mấy dũng sĩ thì thầm.

Mấy dũng sĩ trong bộ lạc hai mặt nhìn nhau, mơ hồ hiểu được tộc trưởng kiêng kị Fred, cho nên cái chuyện tộc trưởng quên đưa công pháp này, mọi người đều trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.

"Không có công pháp, Fred làm sao trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh?"

"Có lẽ Fred không cần công pháp cũng có thể trở thành dũng sĩ đồ đằng nhị tinh."

"Không cần công pháp, sao có thể?"

"Có lẽ hắn có công pháp."

"Vậy càng không thể a! Hắn đã rời khỏi bộ lạc, đi đâu kiếm công pháp?"

"Fred tuy rằng rời khỏi bộ lạc, nhưng hắn gặp được quý nhân a!"

"Đúng vậy! Cũng có thể là du y kia, nhưng vì sao du y kia đối xử tốt với Fred như vậy? Vừa đưa cung tiễn lại vừa đưa công pháp?"

"Có lẽ du y kia coi trọng Fred, muốn Fred làm bạn lữ."

......

Trang Hạo mặc một thân áo da thú, đi trong rừng.

Fred nhìn Trang Hạo, nói: "Ngươi thay đổi rất nhiều a!" Thời điểm Trang Hạo vừa mới tới, trên người mang theo một cỗ hơi thở hoàn toàn không phù hợp với thế giới này, nhưng hiện tại Trang Hạo nhìn qua tựa như một người thần huyết tộc gầy yếu.

Trang Hạo xấu hổ sờ sờ mặt: "Phơi đen rất nhiều."

Tân Đa Lôi sáng lạn tươi cười: "Dũng sĩ là phải đen, trắng trắng đều không có bản lĩnh."

Trang Hạo: "......"

"Fred, mục tiêu lần này của chúng ta là gì?" Trang Hạo hỏi.

Fred cười cười: "Là một đầu Ngao Long."

Ngao Long cực kỳ cứng rắn, đuôi cường tráng, thời điểm phát lực có thể đâm sụp một tòa núi nhỏ, Trang Hạo gật đầu: "Như vậy sao!"

Tân Đa Lôi nhảy nhót, trong ánh mắt tràn đầy chiến ý, "Chúng ta thật lợi hại!"

Tân Đa Lôi hơi cong khóe miệng, giống cái trong bộ lạc thường đe dọa tiểu hài tử, "Ngươi khóc nữa đi, Ngao Long tới ăn sạch ngươi." Người trong bộ lạc gặp được Ngao Long luôn là chạy được bao xa liền chạy bao xa, mà hiện tại bọn họ lại muốn đi săn Ngao Long.

"Hiện tại nói lợi hại cũng quá sớm, chờ bắt được Ngao Long lại nói sau." Trang Hạo nói.

Tân Đa Lôi tin tưởng tràn đầy: "Chúng ta nhất định có thể thành công."

Quá trình bắt Ngao Long rất thuận lợi, dựa theo kiến nghị của Dịch Phàm, mấy người trước bắt một con heo, Dịch Phàm đút heo ăn mê dược mãn tính, Ngao Long sau khi ăn heo liền trúng mê dược.

Tân Đa Lôi: "......"

Fred nhịn không được nhìn Dịch Phàm một cái, sau khi tiếp xúc với đám người Kỳ Thiếu Vinh, Fred lại càng cảm thấy mấy người này sâu không lường được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »