Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4048 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 232
tình lữ không bình thường

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 232

Thấy không khí giữa Sesia cùng Trang Hạo có hơi giương cung bạt kiếm, Kỳ Thiếu Vinh không thể không lên tiếng: "Tiền bối, oan có đầu nợ có chủ, chuyện này ngươi nên đi tìm U Minh Long Hắc Gia tiền bối phụ trách a! Ta chỉ là nói hắn lặp lại hành động mà ngươi thích nhất hoặc ghét nhất, không nghĩ tới hắn cùng ngươi lại là quan hệ này, càng không nghĩ tới hắn sẽ làm ngươi!"

Cái chuyện XX này, không biết Sesia là thích nhất hay ghét nhất, hoặc cũng có thể là vừa yêu thích vừa chán ghét.

"Ngươi......" Sắc mặt Sesia xanh một trận trắng một trận, sau đó lại hộc ra một ngụm máu.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Sesia, thầm nghĩ: Sesia tính tình cũng thật nóng nảy, hắn chỉ là trần thuật lại chuyện này mà thôi, sao người này vừa nghe lại hộc máu nữa.

Hắc Gia cũng không biết là nghĩ như thế nào, Sesia rõ ràng hận Hắc Gia thấu xương, Hắc Gia lại muốn cứu sống hắn, cũng không sợ cứu lại Sesia rồi bị Sesia giết chết.

Sesia trước mắt tối sầm, té xỉu trên mặt đất.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn người té xỉu, đảo đảo mắt: "Hắn là giận hôn mê sao?"

Trang Hạo gật đầu: "Có lẽ đi, lĩnh vực của hắn tuy rằng cường đại, nhưng hơi thở có vẻ rất mong manh."

Kỳ Thiếu Vinh kiểm tra cho Sesia một chút, phát hiện Sesia là hư hao quá độ, sau đó lại tức giận công tâm, cho nên té xỉu.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Sesia, không khỏi có chút khó xử.

"Làm sao bây giờ?" Kỳ Thiếu Vinh nhìn về phía Trang Hạo hỏi.

Trang Hạo lắc đầu: "Không biết! Người này lúc trước đã hôn mê mấy trăm năm, hiện tại lại ngất đi, không biết là sẽ ngủ bao lâu."

"Ai! Nói không chừng lại phải nhờ Hắc Gia tiền bối dùng tình yêu đánh thức hắn lại lần nữa." Kỳ Thiếu Vinh than thở.

Trang Hạo bất đắc dĩ nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "May mắn hắn đã ngất, nếu không nghe được lời ngươi nói nói không chừng hắn sẽ lại ngất xỉu thêm một lần."

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

Trang Hạo cùng Kỳ Thiếu Vinh hai mặt nhìn nhau một hồi lâu, mang Sesia đang ngất xỉu vào trong xe ngựa, tiến vào một ngọn núi.

Trang Hạo khó xử nhìn Sesia: "Không biết Hắc Gia thế nào."

Kỳ Thiếu Vinh nghiêng đầu: "Có lẽ tên kia đã bị đánh chết."

"Nào có dễ dàng như vậy!"

...........

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo mới vừa dàn xếp xong trong núi rừng, đang chuẩn bị nướng thịt, Hắc Gia liền phong trần mệt mỏi chạy đến.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Hắc Gia, trong lòng nhịn không được cười lên, ngoài mặt lại vẫn duy trì bình tĩnh.

Trên mặt Hắc Gia vẫn còn chưởng ấn rõ rang, một cái chưởng ấn như vậy xuất hiện trên mặt Hắc Gia càng triển lộ ra khí chất vương bát của hắn, thật sự kỳ quái, công kích bình thường sẽ không thể lưu lại ấn ký trên người Hắc Gia, mà ẩn chướng trên mặt Hắc Gia kia lại mang theo một cỗ hơi thở của lĩnh vực quang minh.

"Hắn ở đây?" Hắc Gia hỏi.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn sắc mặt âm tình bất định của Hắc Gia, do dự nói: "Chúng ta trên đường ngẫu nhiên gặp được hắn, tâm tình của hắn không tốt lắm, phát hỏa một hồi liền té xỉu."

Hắc Gia nhìn Sesia, sắc mặt rất là kích động.

Hắc Gia gắt gao ôm chặt lấy Sesia, trong nháy mắt, Kỳ Thiếu Vinh cũng phải hoài nghi Hắc Gia là muốn ôm nghẹn chết Sesia, nhưng rất nhanh liền phát hiện, Hắc Gia chỉ là muốn ôm đối phương mà thôi.

Hắc Gia nhìn Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo một cái, hỏi: "Kế tiếp các ngươi muốn đi đâu?"

"Chúng ta phải về Nguyên Quốc." Kỳ Thiếu Vinh đáp.

"Ta đi với các ngươi." Hắc Gia nói.

Kỳ Thiếu Vinh trừng lớn mắt, Hắc Gia đây là có ý tứ gì? Chẳng lẽ bọn họ phải mang theo hai quả bom không hẹn giờ về Nguyên Quốc, cái này hình như không tốt lắm đâu, đại bộ phận sản nghiệp của hắn đều ở Nguyên Quốc, nếu Sesia tỉnh, lại bắt đầu vung tay đánh nhau với Hắc Gia, vậy liền phiền toái lớn.

Kỳ Thiếu Vinh nuốt nuốt nước miếng: "Nhưng mà......"

Hắc Gia nhìn Kỳ Thiếu Vinh một cái: "Không có nhưng mà, lên đường đi."

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo nhìn nhau một cái, rốt cuộc không dám phản bác cái gì.

Sesia vẫn luôn hôn mê, Hắc Gia trầm mặc không lên tiếng canh giữ ở bên cạnh.

Kỳ Thiếu Vinh mỗi lần nhìn Sesia nằm trong lòng ngực Hắc Gia luôn có một loại cảm giác Sesia tùy thời sẽ tỉnh lại, sau đó một chưởng đánh chết Hắc Gia.

Màn đêm buông xuống, Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo lâm thời tìm một tiểu thành trọ lại.

Tin tức Hắc Gia cùng Sesia đại chiến nhanh chóng truyền bá ra, thời điểm Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo tới tiểu thành, người bên trong đều đang bàn tám trận đại chiến này.

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo ở thời điểm Hắc Gia cùng Sesia vừa mới đại chiến liền rời đi, cũng không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì.

Từ trong miệng người của tiểu thành, Kỳ Thiếu Vinh đã biết, Hắc Gia cùng Sesia đại chiến, chọc giận hộ vệ thánh cấp bảo vệ Đế Lan Thành, thánh cấp kia phát động trận pháp phòng hộ, đánh trọng thương Hắc Gia cùng Sesia.

Hắc Gia cùng Sesia cũng không phải dễ chọc, hai người tuy rằng đã lưỡng bại câu thương, nhưng vẫn trốn thoát khỏi tay thánh cấp nọ.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Hạo, nói: "Có lẽ, Hắc Gia không có lợi hại như chúng ta tưởng."

"Chắc vậy đi." Trang Hạo thầm nghĩ: Lấy trạng huống hiện tại của Hắc Gia, hẳn là sẽ không dễ dàng động võ, nhưng nếu người này thật sự muốn tử chiến đến cùng, vậy liền không thể dùng lẽ thường để ấn định.

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo mua một ít thức ăn bên trong tiểu thành, trở về khách điếm lâm thời.

Hắc Gia nhìn thấy Kỳ Thiếu Vinh trở về, liền gọi Kỳ Thiếu Vinh qua.

"Vết thương của hắn có hơi nặng, không biết khi nào có thể tỉnh lại, sẽ không phải lại là mấy trăm năm đi?" Hắc Gia lo lắng hỏi.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn người nằm trên giường, châm chước một chút, nói: "Chắc là sẽ không lâu như vậy."

Kỳ Thiếu Vinh thầm nghĩ: Sesia thật sự là cố chấp a, thương nặng như vậy còn muốn tìm hắn báo thù, làm cho chính mình lúc này chỉ có thể nhu nhu nhược nhược không nơi nương tựa nằm trên giường.

"Nếu hắn vẫn luôn hôn mê không tỉnh, vậy ta có phải lại cần dùng phương pháp lúc trước để đánh thức hắn không?" Hắc Gia hỏi.

Kỳ Thiếu Vinh: "......" Vấn đề này, thật sự là sắc bén.

"Nếu qua mấy tháng nữa hắn vẫn không tỉnh thì có thể thử xem." Kỳ Thiếu Vinh thầm nghĩ: Nếu Hắc Gia còn làm như vậy, Sesia tỉnh lại, hai người khẳng định sẽ lại lần nữa bùng nổ đại chiến.

Mặc kệ trong lòng Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo có kháng cự như thế nào, cuối cùng dưới sự kiên trì của Hắc Gia, bốn người vẫn là cùng nhau trở về Nguyên Quốc.

Sau khi Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo thành hôn, Trang Hạo liền dọn ra khỏi Trang gia, tìm một biệt viện khác cư trú.

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo vừa trở về liền có không ít người tới cửa.

"Thiếu gia, ngươi cuối cùng cũng trở lại, người kia, hắn không có làm khó ngươi đi?" Dịch Phàm lo lắng hỏi.

Kỳ Thiếu Vinh nhún vai: "Không có."

"Thiếu gia, ta nghe nói, Trang thiếu mang theo hai người trở về?" Bích Lưu Vân khó hiểu lên tiếng.

Kỳ Thiếu Vinh miễn cưỡng cười cười: "Không phải A Hạo muốn mang hai người kia trở về, mà là A Hạo không thể không mang hai người kia trở về."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Đúng là hai người kia."

Bích Lưu Vân nhăn mày lại: "Thiếu gia, sao ngươi lại mang hai người kia về?"

Kỳ Thiếu Vinh cười khổ một tiếng: "Ta cũng không muốn a! Nhưng có biện pháp nào đâu." Đánh không lại!

............

Đám người Kỳ Thiếu Vinh đang nói chuyện, Hắc Gia đi ra, nhìn thấy người tới, tất cả đều căng thẳng thân mình.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Hắc Gia, bày ra một gương mặt tươi cười: "Tiền bối có yêu cầu gì sao?"

Hắc Gia nhìn Kỳ Thiếu Vinh một cái, lạnh như băng nói: "Cần một chút linh thảo."

"Ngươi cần cái gì, ta lập tức đi mua cho ngươi."

Kỳ Thiếu Vinh nhận lấy danh sách trong tay Hắc Gia, khóe miệng run rẩy.

"Tiền bối, linh thảo ngươi muốn......" Có phải là có hơi quý, có hơi nhiều không!

Hắc Gia nhìn Kỳ Thiếu Vinh, sắc mặt không vui hỏi: "Thế nào, có vấn đề gì sao?"

Kỳ Thiếu Vinh xấu hổ cười cười: "Không có vấn đề gì lớn, chỉ là linh thảo này có hơi nhiều, hơn nữa một số rất trân quý, muốn thu thập có lẽ sẽ cần thời gian."

Hắc Gia đầy mặt khó chịu nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Vậy mau đi đi!"

Kỳ Thiếu Vinh âm thầm bất đắc dĩ, Hắc Gia muốn hắn tìm nhiều linh thảo trân quý như vậy, chẳng lẽ không định đưa trước một ít tiền đặt cọc sao?

Hắc Gia tới một chuyến, sau đó lại đi rồi.

"Hắn thật kiêu ngạo!" Bích Lưu Vân nói.

Kỳ Thiếu Vinh hít sâu một hơi, thầm nghĩ: Thỉnh thần dễ tiễn thần khó a! Sớm biết vậy ở thời điểm gặp được Sesia bọn họ đã nên vứt hắn ở ven đường.

Tin tức Trang Hạo mang Kỳ Thiếu Vinh cùng hai vị khách quý trở về rất nhanh đã truyền bá đi khắp hoàng đô, không ít người đều sôi nổi suy đoán về thân phận hai người mà Trang Hạo mang về.

Thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió, rất nhanh liền có người suy đoán ra được thân phận của "khách quý".

"Tứ hoàng tử, sao ngươi lại tới đây?"

Đường Thiên Anh cười khổ một tiếng: "Ta không thể không tới a!"

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Đường Thiên Anh, sắc mặt không khỏi nghi hoặc, "Tứ hoàng tử có ý gì?"

Đường Thiên Anh vào thẳng vấn đề hỏi: "Kỳ tứ thiếu, hai người trở về cùng các ngươi rốt cuộc là ai?"

Kỳ Thiếu Vinh cười nói: "Một đôi tình lữ đang giận dỗi."

Đường Thiên Anh nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Không phải là tình lữ bình thường đi."

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Đúng là không bình thường lắm, tình lữ bình thường đánh nhau a, cùng lắm là đập vỡ mấy cái ly, quăng mấy cái chén, nhưng đôi tình lữ này mà đánh nhau, Nguyên Quốc có lẽ sẽ trở thành lịch sử."

Đường Thiên Anh tràn đầy bất đắc dĩ: "Sao các ngươi lại mang người nguy hiểm như vậy trở về?"

Kỳ Thiếu Vinh nhún vai: "Bởi vì đối phương nắm tay cứng, không dễ cự tuyệt!"

"Kỳ tứ thiếu, ngươi cũng biết, nếu hai người kia nổi điên, Nguyên Quốc sẽ không còn."

Kỳ Thiếu Vinh cười khan: "Không cần ngươi nói ta cũng biết, ta cũng rất lo lắng cho biệt viện của ta a!"

"Lo lắng cái gì?" Một đạo thân ảnh mảnh khảnh bỗng nhiên xuất hiện ở cửa.

Kỳ Thiếu Vinh đột nhiên đứng lên: "Tiền bối, ngươi tỉnh rồi!"

Sesia lạnh lùng nhìn Kỳ Thiếu Vinh, Kỳ Thiếu Vinh nhịn không được cảm thấy cổ có hơi lạnh.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »