Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 255
bốn năm sau

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 255

Bốn năm sau.

Một đạo thân ảnh mạnh mẽ xẹt qua trong núi.

"Đó là Tân Đa Lôi đại nhân đi?" Một dũng sĩ thần huyết tộc nói.

"Hình như vậy."

"Thực lực của Tân Đa Lôi hình như lại mạnh thêm."

"Đúng vậy! Hẳn đã là dũng sĩ đồ đằng tam tinh."

Sau khi đám người Kỳ Thiếu Vinh định cư xuống, chữa trị bệnh cho không ít người, thanh danh dần dần lan xa, dần dà, không ít người mang theo thù lao tìm tới chữa bệnh, Kỳ Thiếu Vinh dưỡng dục hài tử, không thể đi xa, liền dứt khoát làm lại nghề cũ, xem bệnh cho mọi người.

Người tới xem bệnh sau khi trị hết có rời đi, có ở lại, cư trú bên cạnh đám người Kỳ Thiếu Vinh, thành lập khu tụ cư.

Mấy năm trôi qua, thực lực của đám người Tân Đa Lôi đều tiến bộ nhảy vọt, Lôi Mông, An Đậu lục tục trở thành dũng sĩ đồ đằng.

Đám người Kỳ Thiếu Vinh tuy rằng không gia tăng thêm dân số, nhưng thực lực chỉnh thể lại biến hóa long trời lở đất.

Lôi Mông thấy Tân Đa Lôi trở về, cười chào hỏi: "Trở lại rồi!"

Fred cùng Lôi Mông hai năm trước kết đôi, hai năm này ở chung vẫn luôn không tồi.

"Đúng rồi! Lôi Mông ca, ca ta đâu?"

"Hắn đi Bắc Sơn. Nghe nói bên kia xuất hiện một con cọp răng kiếm, ăn không ít người, ca ca ngươi được người khác ủy thác, đi hỗ trợ giải quyết." Lôi Mông nói.

Tân Đa Lôi gật đầu: "Là như vậy sao!"

Mấy năm qua, thế lực của Kỳ Thiếu Vinh trở thành một tồn tại đặc thù, không phải bộ lạc, nhưng mỗi người lại đều là cao thủ, một ít bộ lạc gặp phải nan đề không giải quyết được sẽ tìm tới nhờ hỗ trợ.

............

Ngoài trúc lâu.

Một tiểu hài tử mặc quần áo vải bố nổ lực đẩy cục đá.

Bên cạnh, một tiểu hài tử khoanh chân ngồi, nhắm mắt dưỡng thần.

Mộ Đình Hiên cười cười: "Thiếu gia, đừng nói như vậy, A Minh chỉ là ham chơi, A Vân mới thật sự là tiến tới, vừa rời giường liền minh tưởng."

Kỳ Thiếu Vinh bĩu môi: "Ngươi xác định hắn là đang minh tưởng, mà không phải đang ngủ gà ngủ gật?"

Mộ Đình Hiên nhìn Trang Vân: "Ngươi xem A Vân nghiêm túc như vậy, khẳng định là đang minh tưởng!"

Kỳ Thiếu Vinh hít sâu một hơi: "Chúng ta đến nơi này sắp 5 năm rồi!"

Mộ Đình Hiên gật đầu: "Đúng vậy!"

"Âm Dương Thảo cũng sắp lấy được." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Hai năm trước đám người Kỳ Thiếu Vinh đã biết vị trí cụ thể của Âm Dương Thảo, bất quá, chỗ kia tương đối nguy hiểm, mà lúc ấy, đám người Kỳ Thiếu Vinh đã thông qua Hợp Quả, dựng dục ra hài tử, cho nên chuyện này liền tạm thời gác lại.

Kỳ Thiếu Vinh thầm nghĩ: Điều kiện ở nơi thần bỏ quá kém, hắn không muốn nhi tử cả đời ở lại chỗ này!

Dịch Minh chơi đến mệt mỏi, lén lút ngồi xuống đối diện Trang Vân đang nhắm mắt dưỡng thần, Dịch Minh ngồi xuống hồi lâu, Trang Vân như cũ không có động tĩnh gì, Dịch Minh bỗng nhiên vươn quyền, đánh về phía Trang Vân, Trang Vân bỗng nhiên mở mắt ra, tiếp lấy nắm tay thịt đô đô của Dịch Minh.

Đánh lén thất thủ, Dịch Minh nhụt chí lùi tay về.

"Ngu ngốc!" Trang Vân mắng.

Dịch Minh hung hăng trừng mắt nhìn Trang Vân một cái, bò dậy chạy.

Trang Vân nhìn Dịch Minh rời đi, bình tĩnh nhắm mắt lại.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn khuôn mặt nhỏ của Trang Vân, thầm nghĩ: Nhi tử nhà hắn tuổi không lớn, lại rất biết làm màu, cũng không biết là giống ai.

......

"Lạc Gia thúc thúc." Dịch Minh chạy về phía Lạc Gia.

Lạc Gia thụ sủng nhược kinh, lại có chút khẩn trương, bởi vì lúc sinh ra mắt hắn đã đỏ, Lạc Gia bị bộ lạc bỏ rơi, nhiều năm qua, trong đáy lòng, Lạc Gia vẫn luôn rất muốn tiếp xúc với người khác, nhưng lại lo lắng mọi người bài xích, bị tiểu hài tử Dịch Minh ôm đùi, Lạc Gia liền bó tay bó chân.

Lạc Gia gật đầu: "Đúng vậy!"

Lạc Gia đi theo Dịch Phàm đã được mấy năm, ban đầu là bởi vì cảm kích ân cứu mạng của Dịch Phàm, sau đó Lạc Gia phát hiện, lựa chọn của hắn không sau, thực lực của Dịch Phàm rất mạnh, lại tinh thông độc thuật, đám người Kỳ Thiếu Vinh có rất nhiều thủ đoạn đối phó với yêu thú, đi theo Dịch Phàm mấy năm, Lạc Gia tiến bộ thần tốc.

Khiến Lạc Gia càng thêm thoải mái là đám người Dịch Phàm căn bản không để bụng đôi mắt của hắn, không phải giả vờ không để ý, mà là thật sự không để ý, Lạc Gia biết rất nhiều người kiêng kị thực lực của hắn, luôn làm bộ không thèm để ý hắn là một sát tinh, sau lưng lại kiêng kị hắn lợi hại.

Mấy năm qua, Lạc Gia cũng ý thức được, lai lịch của đám người Dịch Phàm rất có thể có chút đặc thù, bất quá, Lạc Gia cũng không nói cái gì.

"Cảm ơn thúc thúc." Dịch Minh vui mừng nói.

Tân Đa Lôi đi tới: "Lạc Gia, ngươi cũng trở về rồi, chúng ta chân trước chân sau a!"

Lạc Gia nhàn nhạt nhìn Tân Đa Lôi một cái, gật đầu.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Lạc Gia cùng Tân Đa Lôi: "Các ngươi tiến vào một chút đi."

Tân Đa Lôi nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Y sư đại nhân, A Hạo dự tính động thủ sao?"

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Đúng vậy, đã kéo dài rất lâu, ta nghĩ cũng nên đến lúc động thủ."

Tân Đa Lôi nắm chặt nắm tay: "Lấy thực lực của chúng ta hiện tại, đi Thương Vân Hồ hẳn là cũng không có vấn đề gì."

Tân Đa Lôi khẽ mỉm cười, đối với hắn 5 năm trước mà nói, Thương Vân Hồ không thể nghi ngờ là tồn tại làm người có đi mà không có về, nhưng 5 năm này, hắn tiến bộ phi thường nhanh chóng, hiện tại, Thương Vân Hồ đối với hắn đã không tính là cái gì.

............

"Y sư đại nhân." Tộc trưởng bộ lạc Đại Thạch đi tới.

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Tộc trưởng tới a!"

"Ta mang tới một ít vật tư cho y sư đại nhân."

"Tộc trưởng có tâm!"

Kỳ Thiếu Vinh nhìn tộc trưởng bộ lạc Đại Thạch, thầm nghĩ: Tộc trưởng bộ lạc Đại Thạch thật biết làm người, ăn ké chột dạ, đối phương thỉnh thoảng lại đưa một ít đồ qua cho hắn, tuy không có gì đặc biệt quý trọng, nhưng lại đều là đồ vật cần thiết.

Qua mấy năm phát triển, bộ lạc Đại Thạch đã trở thành bộ lạc mạnh nhất trong khu vực này.

Mấy năm nay bộ lạc Phi Hổ không có nhân tài gì, có tư thế từ từ xuống dốc, hơn nữa, nghe nói, Tân Lực bởi vì mấy lần ra quyết sách sai lầm, bị tước đi chức vị tộc trưởng, hiện tại tộc trưởng bộ lạc Phi Hổ đã đổi thành Tân Nhai.

"Y sư đại nhân, hài tử của ngài thật đáng yêu!" Tộc trưởng bộ lạc Đại Thạch nói.

"Cũng được đi." Kỳ Thiếu Vinh cười cười, thầm nghĩ: Nhi tử nhà hắn tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng rất có bộ dáng tiểu soái ca a!

Trang Hạo đi đến: "Tộc trưởng tới a!"

Tộc trưởng bộ lạc Đại Thạch gật đầu: "Trang thiếu, ta cáo từ trước."

Trang Hạo gật đầu: "Tộc trưởng đi cẩn thận."

Trang Hạo đi vào phòng, phía sau là Trang Vân nhắm mắt đi theo, Trang Vân banh khuôn mặt nhỏ, có vẻ rất nghiêm trang.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Vân, trong lòng không vui, thầm nghĩ: Thời điểm Trang Vân đi với hắn luôn là một con sâu ngủ, cả ngày một bộ dáng ngủ không tỉnh, đi theo Trang Hạo lại là ngưỡng mộ, Trang Hạo vừa về, Trang Vân liền tỉnh ngủ.

Trang Hạo lấy ra một cái hộp ngọc, đưa cho Kỳ Thiếu Vinh, Kỳ Thiếu Vinh mở ra, tức khắc kinh sợ, "Âm Dương Thảo?"

Trang Hạo gật đầu: "Đúng vậy."

Kỳ Thiếu Vinh kinh ngạc: "Ngươi đi Thương Vân Hồ?"

Trang Hạo gật đầu: "Phải."

"Không phải đã nói còn chưa đi sao?" Kỳ Thiếu Vinh nhíu mày hỏi.

Trang Hạo cười cười: "Sợ ngươi lo lắng, cho nên không dám nói cho ngươi, hiện tại đồ vật lấy tới tay, mới dám nói."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Trang Hạo, nhất thời không biết nên cảm động Trang Hạo săn sóc, hay là nên mắng Trang Hạo tùy hứng.

"Ngươi thật là, ta còn vừa mới trao đổi với Tân Đa Lôi cùng Lạc Gia chuyện đi Thương Vân Hồ!" Kỳ Thiếu Vinh rầu rĩ nói.

Trang Hạo cười cười: "Hiện tại đồ vật lấy tới tay, không cần phải làm phiền bọn họ."

Kỳ Thiếu Vinh oán hận trừng mắt nhìn Trang Hạo một cái, hỏi: "Chúng ta có thể trở về rồi?"

Trang Hạo gật đầu: "Ta nghĩ có thể trở về."

Kỳ Thiếu Vinh lòng đầy phức tạp: "Rốt cuộc có thể trở về."

Kỳ Thiếu Vinh hít sâu một hơi, lúc trước hắn chỉ là đơn thuần muốn tìm Âm Dương Thảo, không nghĩ tới một lần đi lại là mấy năm, rời khỏi thế giới ma pháp lâu như vậy, cũng không biết cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành của hắn vận hành thế nào rồi.

Kỳ Thiếu Vinh cau mày, sắc mặt buồn bực.

Trang Hạo nhìn Kỳ Thiếu Vinh, nói: "Thiếu Vinh, ngươi làm sao vậy? Có thể trở về, ngươi không cao hứng sao?"

Kỳ Thiếu Vinh cười khan: "Mấy năm nay ta hình như không làm chính sự gì, cứ như vậy trở về có phải là hơi mất mặt không?"

Trang Hạo cười cười: "Sao có thể?"

Trang Hạo ôm Trang Vân tới, đắc ý dào dạt nói: "Chúng ta làm ra tiểu quỷ này, thành tựu lớn bao nhiêu a! Mang tiểu quỷ này về, ai cũng sẽ cảm thấy chúng ta là áo gấm về làng."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn thấy Trang Vân vẫn luôn thích xụ mặt giả lãnh khốc cư nhiên lộ ra một nụ cười thẹn thùng, không khỏi trố mắt, cười nói: "Cũng phải!"

............

Mộ Đình Hiên gật đầu: "Đúng vậy!"

"Phàm phụ thân nói chỗ kia có rất nhiều mỹ nhân." Dịch Minh nãi thanh nãi khí nói.

Mộ Đình Hiên cười cười: "Đúng vậy! Ngươi có ý tưởng gì sao?"

Mộ Đình Hiên nhíu mày: "Ai dạy ngươi?"

"Y sư đại nhân dạy, y sư đại nhân nói làm người phải có lý tưởng." Dịch Minh nhảy nhót nói.

Mộ Đình Hiên: "......"

"Cho dù nói cho ngươi, ngươi cũng ở lại chiếu cố A Minh, không thể thoát thân, Trang Hạo không muốn làm thiếu gia lo lắng, ta cũng không muốn làm ngươi không ngủ được!" Dịch Phàm nói.

Mộ Đình Hiên cười khổ: "Bỏ đi, cuối cùng ngươi cũng bình an trở lại."

..........

Méoo: Mấy ngày qua tui chuẩn bị đồ chuyển nhà, xin lỗi mọi người vì sự chậm trễ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »