Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4003 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 206
tả vân phi được hoan nghênh

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 206

Kỳ Thiếu Như ngồi trên lầu, nhìn về phía Trang Hạo cùng Tả Vân Phi, nheo mắt lại.

"Người bên cạnh Trang Hạo kia là ai, lớn lên nhìn qua không tồi, Trang Hạo khi nào thì kết giao với người như vậy?" Kỳ Thiếu Như rất có hứng thú hỏi.

Kỳ Thiếu Huyên nhàn nhạt nhìn qua, tùy ý đáp: "Đó là Tả Vân Phi, người Kỳ Hằng mang từ bên ngoài về, ma pháp sư lôi hệ cấp chín, thực lực không kém Trang Hạo bao nhiêu, chỉ là nghe nói tính tình không tốt lắm!"

Kỳ Thiếu Như ngoài ý muốn nhìn Kỳ Thiếu Huyên: "Lục muội, sao ngươi biết chuyện này?"

"Tam ca nói cho ta!"

"Tam ca? Vì sao tam ca nói cho ngươi, lại không nói cho ta?" Kỳ Thiếu Như bất mãn nói.

Kỳ Thiếu Huyên lắc đầu: "Ta cũng không biết, có lẽ là vì ngươi không hỏi đi."

"Tả Vân Phi cùng Trang Hạo thân thiết như vậy, không phải là cũng có ý tứ với Trang Hạo đi?" Kỳ Thiếu Như nhỏ giọng hỏi.

"Ngũ tỷ, ngươi suy nghĩ nhiều quá, Tả Vân Phi thích Kỳ Hằng, không có quan hệ gì với Trang Hạo!"

Kỳ Thiếu Như nhíu mày lại: "Tả Vân Phi thích Kỳ Hằng? Tin tức của ngươi từ đâu tới?"

Kỳ Thiếu Huyên nhún vai: "Người trong phủ của tứ ca truyền tin tức ra, chính là nói như vậy!"

Kỳ Thiếu Như khó hiểu nhìn Tả Vân Phi: "Kỳ Hằng chỉ là một hạ nhân mà thôi, sao có thể xứng với nam nhân như vậy!"

Kỳ Thiếu Huyên nhìn Kỳ Thiếu Như: "Ngũ tỷ, ngươi tốt nhất là đừng hành động thiếu suy nghĩ, nghe nói Kỳ Hằng máu ghen rất lớn, Tả Vân Phi từng có một vị hôn thê, thiếu chút nữa đã bị Kỳ Hằng đánh chết, như vậy mà Tả Vân Phi vẫn ra mặt cho Kỳ Hằng......"

Kỳ Thiếu Như cau chặt mày lại: "Sao lại có thể có chuyện như vậy, đầu óc Tả Vân Phi kia chẳng lẽ có vấn đề?"

Kỳ Thiếu Huyên nghiêm túc gật đầu: "Nghe nói Tả Vân Phi thời trẻ từng chịu kích thích, cho nên đầu óc quả thật có chút vấn đề!"

Kỳ Thiếu Như: "......"

............

"Trang đại thiếu, Tả thiếu, ra ngoài chơi sao? Tả thiếu, thật trùng hợp! Lần trước vội vã từ biệt, không ngờ lại gặp được ngươi ở Nguyên Quốc, đúng là khiến ta ngoài ý muốn!"

Đường Thiên Anh đi tới, lên tiếng chào hỏi Tả Vân Phi.

Tả Vân Phi thần sắc nhàn nhạt gật đầu với Đường Thiên Anh.

"Tả thiếu, hôn sự của Lý Ứng hoàng tử cùng Nguyệt Đình công chúa thế nào rồi?" Đường Thiên Anh hỏi.

Tả Vân Phi nhàn nhạt hộc ra hai chữ, "Không biết!"

"Không biết? Sao ngươi lại không biết?"

"Cũng không phải là ta thành thân, ta cần biết sao?"

"Ta cho rằng hôn sự của Lý Ứng hoàng tử sẽ do ngươi phụ trách!" Đường Thiên Anh nói.

Tả Vân Phi nhún vai: "Biết tiểu tử Lý Ứng kia trúng thưởng, hoàng thất liền phái người đi phụ trách, đại khái là sợ ta sẽ phá hư, thay người càng tốt, ta vốn dĩ đã chán ghét thu xếp hôn sự cho người khác!"

"Tả thiếu thật biết nói giỡn! Ngươi quang minh lỗi lạc như ngươi sao có thể phá hư được?"

Đường Thiên Anh âm thầm thở dài, hắn bị loại, Lý Ứng lại trúng tuyển, phụ hoàng liền thập phần thất vọng với hắn.

Gần đây quan hệ của phụ hoàng cùng Tả gia có chút khẩn trương, phụ hoàng cảm thấy, hắn sở dĩ bị loại là bởi vì Tả Vân Phi đi cửa sau cho Lý Ứng.

Ở thời khắc vi diệu này, Kỳ Hằng cư nhiên lại mang Tả Vân Phi về.

Tả gia ở Tấn Quốc một tay che trời, thực lực cực kỳ cường đại, Tả Vân Phi đến liền mang tới cho phụ hoàng áp lực không nhỏ, quan hệ của Tả Vân Phi cùng Kỳ Hằng vẫn luôn ái muội, Tả Vân Phi hẳn là tới vì Kỳ Hằng, nếu chuyện của Tả Vân Phi cùng Kỳ Hằng thật sự thành công, vậy không biết phụ hoàng sẽ có biểu tình gì.

...........

Thẩm gia.

"A Nguyên." Thẩm Mạn Vũ gọi Thẩm Nguyên lại.

Thẩm Nguyên xoay người nhìn Thẩm Mạn Vũ: "Tỷ tỷ, ngươi trở lại rồi, có chuyện gì sao?"

"Ta nghe nói Kỳ Hằng đã trở lại?" Thẩm Mạn Vũ hỏi.

Thẩm Nguyên gật đầu: "Đúng vậy!"

"Lúc trước ta còn tưởng rằng Kỳ Thiếu Vinh không cần Kỳ Hằng, không ngờ hắn cư nhiên lại quay về!"

Thẩm Nguyên cau mày lại: "Kỳ Thiếu Vinh sao có thể không cần Kỳ Hằng, hắn coi trọng nhất chính là Kỳ Hằng, lúc trước còn từng bớt thời gian rút vốn của cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành ra cho Kỳ Hằng sử dụng!"

Thẩm Mạn Vũ cười cười: "Cũng phải, Kỳ Thiếu Vinh đối đãi với thủ hạ vẫn luôn rất phúc hậu, thời gian Kỳ Hằng ở cùng hắn là lâu nhất, nghe nói Kỳ Hằng chẳng những trở về, còn mang theo cả một vị khách quý!"

"Đúng là khách quý! Tả gia Tả thiếu gia, địa vị của Tả Vân Phi ở Tấn Quốc cũng tương đương với địa vị của Trang Hạo ở chỗ chúng ta!"

"Ta nghe nói Tả thiếu gia còn chưa có hôn phối, hắn thích người như thế nào, trong gia tộc chúng ta vẫn còn mấy cô nương trẻ tuổi, để các nàng đi tiếp xúc một chút đi!" Thẩm Mạn Vũ nói.

Trên mặt Thẩm Nguyên lập tức lộ ra nét kinh hoàng, "Tỷ tỷ, ngươi đừng ra chủ ý xấu, Tả thiếu gia đã có người trong lòng!"

"Hắn thích ai? Kỳ Hằng?" Thẩm Mạn Vũ hỏi.

"Tỷ tỷ, ngươi nếu đã biết còn loạn ra chủ ý cái gì!" Thẩm Nguyên không vui oán trách.

"Ta chỉ là nghe được lời đồn đãi, nhưng cảm thấy thế nào cũng không thích hợp! Trang Hạo thích Kỳ Thiếu Vinh, ta ít nhiều có thể lý giải, Kỳ Thiếu Vinh quả thật tài hoa hơn người, nhưng Kỳ Hằng là ai, hẳn chỉ là một thủ hạ của Kỳ Thiếu Vinh, Tả Vân Phi muốn người gì mà không có, sao lại thích một thủ hạ như Kỳ Hằng!"

"Củ cải rau xanh, mỗi người đều có một sở thích, tỷ tỷ, người ta đã có người trong lòng, ngươi cũng đừng nhúng chân vào!" Thẩm Nguyên nghiêm túc dặn dò.

"Tả Vân Phi cùng Kỳ Hằng sắp thành thân rồi sao?" Thẩm Mạn Vũ hỏi.

"Chắc là không đâu, ta nghe Trang Hạo nói, Kỳ Thiếu Vinh cho Tả Vân Phi một nan đề, muốn giải quyết nan đề này có lẽ sẽ cần thời gian rất lâu!" Thẩm Nguyên cảm thán nói.

Thẩm Mạn Vũ kích động bắt lấy tay Thẩm Nguyên tay: "Nan đề gì?"

Thẩm Nguyên bất đắc dĩ nhìn Thẩm Mạn Vũ: "Tỷ tỷ, ngươi khi nào thì bát quái như vậy?"

Thẩm Mạn Vũ cười cười: "Bởi vì người như Tả Vân Phi trời sinh đã hấp dẫn ánh mắt của nữ nhân a! Đệ đệ tốt, ngươi nói cho ta đi, Kỳ Thiếu Vinh cho Tả Vân Phi nan đề gì?"

"Sính lễ 2 tỷ!" Thẩm Nguyên nói.

"Cái gì? Kỳ Thiếu Vinh điên rồi? Hắn có phải là không muốn để Tả Vân Phi cưới được Kỳ Hằng không?" Thẩm Mạn Vũ không dám tin hỏi.

Thẩm Nguyên nhún vai: "Ta cũng không biết a? Kỳ Thiếu Vinh chắc là có suy nghĩ của riêng mình đi!"

Thẩm Mạn Vũ: "......"

............

Dịch gia.

Dịch Tầm buồn bực ngồi uống rượu, hiện tại hắn đã chỉ là một nhân vật bên cạnh của Dịch gia (ý là không còn ở trung tâm).

Lúc trước, Dịch gia còn muốn thông qua Dịch Tầm nối lại tình xưa với Dịch Phàm, kết quả, Dịch Phàm mỗi lần đụng phải Dịch Tầm, thái độ đều không tốt, biết con đường của Dịch Tầm này đi không thông, gia tộc liền không còn ôm hi vọng gì với hắn, đãi ngộ dành cho Dịch Tầm càng ngày càng kém đi.

Dịch Tầm uống rượu, hai nữ nhân trang điểm diễm lệ đi qua hắn.

Dịch Tầm nhìn đến đồ trong tay hai người, lập tức giận tím mặt, "Hỗn đản, các ngươi cư nhiên mua đồ của cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành, tên bất hiếu tử kia chính là đáng chém ngàn đao, các cư nhiên còn đưa tiền tới cửa cho hắn, có phải các ngươi bệnh rồi không!"

Hai phu nhân nhìn Dịch Tầm một cái, không để ý tới hắn nữa, trực tiếp rời đi.

"Gần đây Dịch Tầm giống như điên rồi vậy." Nữ nhân lục y nói.

"Hắn không biết làm người, nguyên bản cả ba nhi tử đều tốt, hiện tại một kẻ không nhận cha, hai kẻ thành phế nhân!" Nữ nhân phấn y lắc đầu.

"Nghe nói Kỳ Thiếu Vinh hợp tác sinh ý với tinh linh tộc cùng hải tộc, nếu Dịch Phàm có thể dẫn dắt Dịch gia chúng ta một chút thì tốt rồi!"

"Đừng nghĩ nữa, ta nghe nói Kỳ Hằng đã quay lại, hắn còn mang theo một thanh niên tài tuấn!"

"Ngươi nói Tả Vân Phi sao! Ta nghe nói thực lực của hắn không kém hơn Trang Hạo!" Nữ nhân lục y không khỏi trầm trồ khen ngợi.

"Không biết Kỳ Thiếu Vinh có định mượn sức của hắn hay không!"

............

Phủ đệ của Kỳ Thiếu Vinh.

"Tứ hoàng tử, khách hiếm a, đã lâu không gặp!" Kỳ Thiếu Vinh nói.

Đường Thiên Anh thả hộp đồ ăn xuống: "Kỳ thật hôm nay ta tới là mang nhiệm vụ trong người!"

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Đường Thiên Anh: "Ngươi tới thì tới, còn mang nhiều đồ ăn như làm gì, thật ngượng ngùng!"

"Kỳ thật mấy món ăn này là hoàng tỷ, hoàng muội của ta làm, nói ta mang tới cho Tả thiếu!"

Kỳ Thiếu Vinh chống cằm: "Cho Tả Vân Phi? Không ngờ tên kia còn rất có sức hút!"

Đường Thiên Anh vội gật đầu: "Không chỉ có sức hút, là phi thường có sức hút, đó chính là Tả thiếu a!"

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

"Tay nghề mấy hoàng tỷ hoàng muội của ngươi thế nào?" Kỳ Thiếu Vinh hỏi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »