Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 212
2 tỷ tới tay

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 212

"Thiếu gia, đại trưởng lão tới." Đội trưởng đội hộ vệ Tả gia đi tới bẩm báo.

Tả Vân Phi cau mày lại: "Sao lại là lão nhân kia tới, không phải nên là gia chủ tới sao? Lão nhân kia vẫn luôn nhìn ta không thuận mắt, còn không phải là đại bỉ gia tộc ta đánh hắn một trận thôi sao, cũng không cần mang thù như vậy đi?"

Hộ vệ nghe được lời oán hận của Tả Vân Phi, khóe miệng không ngừng run rẩy.

Tả Vân Phi quay đầu nhìn Trang Hạo cùng Kỳ Thiếu Vinh một cái: "Một lão nhân tới, ta đi ứng phó một chút."

"Lão nhân kia tới sẽ không có vấn đề gì đi?" Kỳ Hằng không yên tâm hỏi.

Tả Vân Phi lắc đầu, không thèm để ý nói: "Không thành vấn đề, hắn đánh không lại ta."

Kỳ Hằng chần chờ một chút: "Tốt nhất vẫn là đừng đánh với lão......"

Tả Vân Phi gật đầu: "Ta biết rồi."

Tả Vân Phi đi đến đại sảnh, nhìn thấy Tả Vĩnh Sinh đang ngồi uống trà ở chủ vị, "Gia chủ đâu?"

"Gia chủ có chuyện phải làm, cho nên phái ta tới." Tả Vĩnh Sinh đáp.

Tả Vân Phi ôm hai tay, ngồi xuống đối diện Tả Vĩnh Sinh, "Ai tới cũng được, thư chuyển nhượng khu mỏ đâu, mang tới chưa?"

"Tả Vân Phi, ngươi biết núi Thiên Tinh đáng giá bao nhiêu tiền không?" Tả Vĩnh Sinh hỏi.

"Không biết! Chắc là 2 tỷ đi, miễn cưỡng vừa đủ tiền sính lễ." Tả Vân Phi nói.

Tả Vĩnh Sinh nhìn Tả Vân Phi: "Núi Thiên Tinh khai phá toàn bộ, giá trị ít nhất cũng phải 6 tỷ."

Tả Vân Phi cười một tiếng: "Đại trưởng lão, thì ra khối đất này đáng giá như vậy, ta thật sự không biết a, như vậy xem ra ta kiếm lớn rồi!"

"Vân Phi, trưởng lão trong gia tộc thương nghị một chút, khối đất này là sản nghiệp quan trọng của gia tộc, không thể cho ngươi." Tả Vĩnh Sinh nói.

Hai mắt Tả Vân Phi lập tức lạnh xuống, "Lúc trước gia tộc không phải bỏ mặc khối đất này mốc meo sao? Hiện tại thấy ta kinh doanh không tồi, gia chủ liền muốn đòi lại, hắn thật không có mặt mũi!"

Tả Vĩnh Sinh tức giận cau mày lại: "Hoang đường, sao ngươi có thể nói gia chủ như vậy!"

"Thế nào, gia chủ dám làm, ta lại không thể nói?"

"Ngươi muốn cưới lão bà hoàn toàn không cần phải lấy núi Thiên Tinh làm sính lễ!" Tả Vĩnh Sinh nói.

Tả Vân Phi quay đầu, tựa tiếu phi tiếu nhìn Tả Vĩnh Sinh: "Là gia chủ muốn đổi ý, hay là đại trưởng lão ngươi tự ý quấy phá chuyện của ta?"

Tả Vĩnh Sinh thấy Tả Vân Phi đã động sát khí, cau mày lại: "Tả Vân Phi, ngươi muốn làm gì? Ngươi đúng là càng ngày càng càn rỡ!"

Tả Vân Phi không chút để ý lắc đầu: "Trên ngọn núi này có một con Đại Địa Chi Hùng thánh cấp, nếu ta mang nó xuống, ngươi vô tình bị chụp chết cũng không chừng."

Tả Vĩnh Sinh nhìn Tả Vân Phi, hít sâu một hơi, nỗ lực bình phục tâm tình: "Ngươi không phải là muốn sính lễ 2 tỷ sao? Không cần phải đưa núi Thiên Tinh đi, 2 tỷ quá nhiều, ngươi có thể đi thương lượng với Kỳ Thiếu Vinh một chút!"

Tả Vân Phi ôm hai tay: "2 tỷ cũng không nhiều lắm! Giá trị con người lão bà của ta chính là cái giá này."

Tả Vĩnh Sinh nhìn Tả Vân Phi: "Ngươi cũng quá coi trọng hạ nhân của Kỳ Thiếu Vinh kia, ngươi thích ai không tốt, sao lại thích một kẻ hạ nhân của Kỳ Thiếu Vinh?"

Tả Vân Phi bóp lấy cổ Tả Vĩnh Sinh, "Ta thích ai thì có quan hệ gì với ngươi, ngươi chỉ cần đưa giấy chuyển nhượng đất ra đây là được, lão nhân chết tiệt, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, ngươi muốn chết sao?"

Tả Vĩnh Sinh đỏ mặt lên: "Gia chủ chưa đưa giấy chuyện nhượng cho ta!"

Tả Vân Phi cười nhạo một tiếng, tay nắm cổ Tả Vĩnh Sinh lại tăng thêm lực đạo, "Gia chủ không đưa cho ngươi, vậy hắn nói ngươi tới làm gì, chịu chết sao?"

"Gia chủ không đưa giấy chuyển nhượng cho ta, nhưng đưa ta thứ khác." Sợ bị Tả Vân Phi bóp chết, Tả Vĩnh Sinh vội nói.

"Thứ gì?" Tả Vân Phi hỏi.

Tả Vĩnh Sinh đưa một chồng giấy qua: "Đây là thẻ Tử Tinh mười cửa hàng lớn liên hợp phát hành, tổng cộng hai mươi tấm, mỗi tấm giá trị một trăm triệu."

Tả Vân Phi thu toàn bộ vào trong tay, "Nói sớm một chút không phải tốt rồi sao, ngươi không phải là muốn lén giấu đi?"

Tả Vĩnh Sinh không vui nhìn Tả Vân Phi: "Thẻ này không phải miễn phí, gia chủ còn có yêu cầu khác."

"Hắn nguyên bản đã nói muốn giao núi Thiên Tinh cho ta, hiện tại thấy ngọn núi kia khai phá không tồi, cho nên hối hận, hắn còn muốn thế nào nữa?" Tả Vân Phi không kiên nhẫn hỏi.

"Chú ý thái độ của ngươi, Tả Vân Phi, ngươi tốt xấu gì cũng là người Tả gia!"

Tả Vân Phi xách cổ áo Tả Vĩnh Sinh lên: "Nếu không phải xem trên phân nhượng đều là người Tả gia, ta đã sớm đánh chết ngươi."

"Núi Thiên Tinh sau này sẽ do gia tộc tiếp quản." Tả Vĩnh Sinh nói.

Tả Vân Phi gật đầu: "Được! Dù sao ta cũng không muốn quản."

..............

Tả Vân Phi đi vào đại sảnh, Kỳ Hằng thấy hắn tới, thở dài nhẹ nhõm một hơi.

"Vân Phi, ngươi trở lại rồi, đại trưởng lão kia nói gì vậy?"

Tả Vân Phi ngồi xuống ghế: "Vốn dĩ gia chủ muốn đem ngọn núi vứt đi này cho ta, nhưng hắn đại khái phát hiện ngọn núi này là một con gà mái đẻ trứng vàng, cho nên dùng 2 tỷ tống cổ ta đi rồi."

"Nếu núi Thiên Tinh không còn do ngươi tiếp quản, vậy Đại Địa Chi Hùng làm sao bây giờ?" Trang Hạo hỏi.

"Cái này có hai loại phương án, nếu Trang thiếu không yên lòng, có thể mang nó đi, nếu yên lòng, để nó lại nơi này, Tả gia có thể ra 300 triệu một năm thuê nó hỗ trợ đào quặng, ta có thể trả trước tiền đặt cọc hai năm."

Trang Hạo gật đầu: "Nếu như vậy ta để nó lại nơi này trước đã, chờ ta trở lại hoàng đô rồi lại nghĩ xem nên an trí thế nào."

Tả Vân Phi gật đầu: "Được."

.................

Đám người Tả Vân Phi ở lại núi Thiên Tinh 2 tháng, quét sạch toàn bộ yêu thú bên trong.

Hai tháng sau, Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo trở lại Nguyên Quốc, Tả Vân Phi mang theo Kỳ Hằng trở về Tả gia.

Kỳ Thiếu Vinh ngồi trong xe ngựa, mặt ủ mày chau.

Trang Hạo nhìn Kỳ Thiếu Vinh, hỏi: "Làm sao vậy?"

"Lưu Vân gả đến hải tộc, Kỳ Hằng lại đi theo Tả Vân Phi về Tả gia, người bên cạnh ta bị một đám tiểu tử không thể hiểu được nhảy ra bắt cóc, ta thật đau lòng!" Kỳ Thiếu Vinh nhíu chặt mày nói.

"Nếu ngươi gả cho ta liền không cần đau lòng."

Kỳ Thiếu Vinh: "Cái này để về sau rồi nói......"

Trang Hạo: "......"

"Ta đúng là ra thất sách! Vốn định ra 2 tỷ để tiểu tử Tả Vân Phi kia biết khó xử một chút, kết quả, hắn thật sự gom đủ, sớm biết vậy ta đã ra giá cao hơn chút."

Trang Hạo cười cười: "Kỳ Hằng có thể tìm được người có năng lực như vậy, ngươi nên mừng cho hắn a!"

"Nói thì nói như vậy, nhưng ta luôn cảm thấy có chút quái quái."

"Thế giới này thực lực mới là căn bản, có lẽ ta nên thay đổi thái độ một chút." Kỳ Thiếu Vinh nói.

...........

Trang gia.

"Ngươi trở lại rồi!" Trang Nhân Tuyền nhìn Trang Hạo.

"Đúng vậy! Tam thúc."

Trang Nhân Tuyền vỗ vỗ bả vai Trang Hạo: "Ngươi càng lớn càng chắc nịch."

Trang Hạo cười cười: "Cũng như vậy."

"Ta nghe nói ngươi khế ước một con Đại Địa Chi Hùng thánh cấp?" Trang Nhân Tuyền hỏi.

Trang Hạo cau mày, quay đầu nhìn Trang Nhân Tuyền: "Tam thúc, ngươi đã biết?"

"Chuyện này lớn như vậy, ta sao có thể không biết, phỏng chừng hoàng đế bệ hạ còn biết sớm hơn ta." Trang Nhân Tuyền trào phúng nói.

Trang Hạo: "......"

"A Hạo, ngươi thật lợi hại, yêu thú thánh cấp cũng có thể khế ước!" Trang Nhân Tuyền cảm thán nói.

Trang Hạo cười cười; "Cũng không phải chỉ có công lao của ta, chủ yếu là dược tề của Thiếu Vinh lợi hại."

"Thủ đoạn của Kỳ tứ thiếu người thường quả thật không thể so nổi."

"Ta cùng Thiếu Vinh định ra ngoài đi dạo một chuyến." Trang Hạo nói.

Trang Nhân Tuyền không khỏi kinh ngạc: "Kỳ Thiếu Vinh định ra ngoài đi dạo, hắn đi được sao?"

Trang Hạo cười cười: "Kỳ Hằng chạy theo Tả Vân Phi, Bích Lưu Vân lại gả vào hải tộc, nếu chỉ có Mộ Đình Hiên cùng Dịch Phàm, thật sự không thể giải quyết được tất cả mọi chuyện, hơn nữa, Thiếu Vinh cảm thấy tư chất tu luyện của Mộ Đình Hiên cùng Dịch Phàm đều phi thường xuất sắc, bởi vì sinh ý cửa hàng mỹ phẩm bận rộn mà hạn chế hai người tăng trưởng thực lực thì quá đáng tiếc, cho nên hắn định qua tay một phần sản nghiệp ra ngoài."

Trang Nhân Tuyền tràn đầy ngoài ý muốn: "Kỳ Thiếu Vinh muốn qua tay sinh ý?"

Trang Hạo gật đầu: "Đúng vậy."

"Dịch Phàm cùng Mộ Đình Hiên sẽ không có ý kiến đi?" Trang Nhân Tuyền hỏi.

"Thiếu Vinh đã sớm tìm hai người nói qua, Dịch Phàm rất cao hứng, hắn đã sớm muốn qua tay một ít sinh ý bồi Mộ Đình Hiên đi thăm thú các nơi." Trang Hạo nói.

Trang Nhân Tuyền trầm ngâm một chút: "Cũng phải, Kỳ tứ thiếu còn trẻ, lại còn đang trong thời điểm phong hoa chính mậu, nếu quá mức cố kỵ sinh ý sẽ hạn chế bọn họ phát triển."

"Thiếu Vinh cũng nghĩ như vậy."

Trang Nhân Tuyền nhìn Trang Hạo: "Ngươi cùng Thiếu Vinh ra ngoài định đi nơi nào?"

"Đi Đế Lan thành." Trang Hạo đáp.

"Kinh đô của ma pháp?" Trang Nhân Tuyền kinh ngạc hỏi.

Trang Hạo gật đầu: "Đúng vậy!"

Đế Lan thành được xưng là kinh đô của ma pháp, truyền thuyết nói rằng nơi đó là khởi nguyên của ma pháp, Đế Lan thành có rất nhiều di tích ma pháp tồn tại mấy trăm năm, gần mấy năm này, có rất nhiều ma pháp sư tới được thánh cấp đều nhờ gặp được cơ duyên trong Đế Lan thành.

"Lấy thực lực của ngươi hiện tại tới nơi đó cũng tốt, bất quá, tới rồi nhất định phải điệu thấp, thân phận người Trang gia ở đó hoàn toàn không có tác dụng gì." Trang Nhân Tuyền dặn dò.

Trang Hạo gật đầu: "Ta rõ ràng."

Đế Lan thành bên kia có rất nhiều ma pháp sư thánh cấp, rêu rao ở nơi đó thật sự không phải lựa chọn tốt đẹp gì.

Kinh đô ma pháp là thánh địa trong lòng vô số ma pháp sư, đại đa số ma pháp sư có chút thành tựu đều muốn tới nơi đó đi dạo, giá hàng ở Đế Lan thành cao có tiếng, không có chút tài sản trong người tới đó hoàn toàn là chịu tội.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »