"Đội trưởng Chương thật có khí phách." Triệu Mạc Ngôn khẽ nhếch môi nở nụ cười, người như vậy nếu nói đã trải qua hàng chục trận sinh tử tôi luyện thì cũng chẳng sai chút nào: "Thân thủ của anh dường như còn kinh người hơn lần đầu gặp mặt, đây cũng là hiệu quả của Hồng Đấu Khí sao?"
Chương Hình cười nhạt, rút một điếu thuốc châm lửa. Nhìn "cửa kính" vừa bị mình tông vỡ tan tành, mấy người trong đường hầm cũng đang đứng đó chờ câu trả lời của anh.
"Tu vi Đấu Khí của tôi vốn là Lam Đấu Khí, trước đó chưa dùng toàn lực mà thôi. Ngưng tụ cũng là một kỹ năng, có thể hút các loại năng lượng du ly xung quanh vào cơ thể để gia tăng thuộc tính phụ trợ cho đòn tấn công tiếp theo. Còn nữa là sát ý, tuy không duy trì được lâu nhưng chỉ cần trong trạng thái đó, toàn bộ tố chất cơ thể tôi sẽ được nâng cao đáng kể, hơn nữa còn gây sát thương gấp ba lần cho sinh vật. Dù là loại như Dị Chủng, thứ còn dai dẳng hơn cả gián, cũng chỉ có kết cục này mà thôi." Nhìn đôi mắt đang sáng rực của mọi người, đặc biệt là Thanh Phấn, giọng điệu anh bình thản, không chút khoe khoang hay đe dọa, chỉ đơn thuần là thuật lại sự thật để giải thích đôi chút.
Chương Hình bước đến bên cạnh Triệu Mạc Ngôn, vỗ vỗ vai cô: "Đi thôi, Đội trưởng Triệu, giải quyết lũ nhãi Dị Chủng trong đó là chúng ta đã hoàn thành tám phần nhiệm vụ chuyến này rồi."
Vai vừa nặng xuống rồi lập tức nhẹ bẫng, Triệu Mạc Ngôn tự hiểu là đối phương đã giải trừ sự trói buộc trên tim cho mình, không khỏi ngước mắt nhìn anh thêm hai cái. Đã lấy lại được tự tin nên không thèm dùng mấy thủ đoạn nhàm chán này nữa sao?
Các người... thật lợi hại!" Người quân sĩ trên mình đầy mủ máu, trông còn giống quái vật hơn cả Dị Chủng, lúc này đang ngây người đứng đó, tận mắt chứng kiến lũ Dị Chủng tan thành mây khói. Cảm giác khoái chí khi báo thù dường như đã bị sự kinh ngạc lớn hơn che lấp, trên mặt anh ta không lộ ra vẻ hả hê hay nhẹ nhõm, mà là vài phần mờ mịt, vài phần sợ hãi.
Các người rốt cuộc có phải là người không? Anh ta giữ kín câu hỏi này trong lòng, không dám thốt ra.
Tình hình còn lại không còn biến số nào dư thừa, phía sau cánh cửa này đúng là sáu con Dị Chủng nhỏ cả nam lẫn nữ, trông không khác gì những đứa trẻ sáu bảy tuổi bình thường. Thậm chí khi thấy một đám thổ phỉ đầy sát khí phá cửa xông vào muốn tận diệt cả nhà, vẻ kinh ngạc và sợ hãi trên mặt chúng cũng y hệt bất kỳ đứa trẻ nào. Thế nhưng, biểu hiện bình thường nhất này lại chính là điều bất thường nhất. Những thứ này rõ ràng đã bắt đầu học hỏi tri thức và cảm xúc của con người, thậm chí chúng còn hiểu rõ con người "nên" có dáng vẻ như thế nào hơn cả Tây Nhi thời kỳ đầu.
Dù không phải lần đầu giết "người", nhưng đối tượng nổ súng trước đây của mình hoặc là nhân quái như xác sống, hoặc là Dị Chủng như thằn lằn, mình thật sự chưa từng giết người! Trương Nhất Đào nhìn mấy đứa trẻ co cụm trong góc, ngón tay đặt trên cò súng không khỏi run rẩy. Trong đầu biết rõ đây chỉ là mấy con quái vật khoác lớp da người, nhưng rào cản tâm lý trước mắt lại khiến anh không cách nào vượt qua trong chốc lát.
Có người do dự nhưng cũng có người đã bạo phát. Người quân sĩ nhìn thấy mấy con nhãi này như nhìn thấy kẻ thù tám đời, linh hồn vừa bị Chương Hình chấn động trong chớp mắt lại bị ngọn lửa giận dữ thiêu đốt. Anh giật lấy khẩu súng săn trong tay Trương Nhất Đào, tiếng súng vang lên, sáu đứa trẻ đối diện cùng lúc bị bắn tan xác.
Dị Chủng chính là Dị Chủng, tuy chưa trưởng thành nhưng đã thể hiện sức sống bền bỉ. Hai đứa bé nam đã mất đầu vẫn co giật tứ chi trên mặt đất, bốn đứa nữ bị thương thân thể thì đang há miệng như muốn nói gì đó. Người quân sĩ lửa giận đã bốc cao tận trời, đâu còn tâm trí nghe lũ quái vật này nói nhảm. Anh bóp cò lần thứ hai, một mảng sắt vụn nóng bỏng lại phun ra, lực xung kích đánh bay sáu khối thịt trên đất văng ra xa mấy mét, kéo lê những vệt máu dài.
Trong đầu người quân sĩ không còn chứa được gì khác, chỉ biết bắn, bắn và bắn. Khẩu súng săn đặc chế này dù có cơ số đạn kinh người cũng bị anh bắn sạch tám mươi viên trong vòng ba phút. Khi không thể bóp cò được nữa, trước mắt mọi người chỉ còn lại một đống thịt vụn trên sàn.
"Bộp!" Người quân sĩ ném khẩu súng săn xuống đất, lại nhặt chất trợ đốt mang theo đổ lên đống thịt băm đó. Một que diêm quẹt qua, ngọn lửa bùng lên chói mắt mọi người.
"Cảm ơn các người!" Làm xong tất cả, người quân sĩ trầm giọng nói. Chương Hình vừa định lên tiếng thì anh ta đột ngột xua tay: "Để tôi yên tĩnh một chút, yên tĩnh một chút, đừng làm phiền tôi, đừng làm phiền tôi."
Nhìn người quân sĩ cúi đầu, sải bước nặng nề rời khỏi phòng điều khiển chính của căn cứ, những người khác nhìn nhau không nói nên lời, cũng chẳng biết nói gì hơn. Hứa Chinh kết nối máy tính của mình vào máy tính chủ của căn cứ, nhanh chóng tải xuống mọi thứ có thể hữu dụng.
Ngọn lửa bên cạnh vẫn đang cuộn trào, hệ thống tự động cảm nhận được hỏa hoạn đã phun nước từ trần xuống, nhưng tiếc là chất trợ đốt chỉ khiến lửa càng thêm dữ dội. Khói bốc lên nghi ngút được hệ thống thông gió hút đi rất thông minh, khiến cho dù đang đốt rác ngay bên cạnh, công việc của đội Man Châu vẫn không bị ảnh hưởng quá lớn.
Triệu Mạc Ngôn nhìn cảnh tượng băng hỏa lưỡng trọng thiên này, lại nhìn bóng lưng người quân sĩ đang rời đi, cắn cắn môi, ngón tay siết chặt cán súng rồi cuối cùng lại buông ra.
"Tình hình các người sao rồi? Tôi thấy lửa bốc lên kìa, đang nướng thịt à?" Trong tai nghe của Triệu Mạc Ngôn truyền đến giọng Đường Nhã. Cô nàng mèo này cũng men theo đường hầm khác chạy đến phòng thí nghiệm chính, trong khoảng cách này, ngay cả Trình Viện cũng nghe thấy tiếng bước chân không hề cố ý nhẹ đi của cô. Thiết bị liên lạc của cô và Triệu Mạc Ngôn luôn trong trạng thái mở, âm thanh của nhau đều nghe rất rõ, làm sao không biết đã xảy ra chuyện gì. Nói như vậy thuần túy chỉ là đùa giỡn mà thôi.
"Ừ, tất cả thịt nướng đều để dành cho cô!" Triệu Mạc Ngôn tùy ý đáp, đầu óc vẫn đang nỗ lực suy nghĩ về được mất. Có một vấn đề đang chờ cô quyết định, nếu dùng cách đơn giản nhất để giải quyết thì tất nhiên an toàn và tiện lợi, nhưng điều đó tương đương với việc bôi xóa nhân tính của chính mình, tiến thêm một bước trên con đường phi nhân loại. Có lẽ hôm nay đơn giản, nhưng chắc chắn sẽ chôn vùi tai họa ngầm cho tương lai.
"Vừa rồi tôi thấy tên NPC đó đi ra, mặt mày âm trầm như muốn ăn tươi nuốt sống người khác." Đường Nhã đã đi qua đường hầm vào phòng điều khiển chính, nghiêng đầu nhìn đống than đen vẫn đang cháy, đột nhiên đấm vào lòng bàn tay, trên mặt lộ vẻ không vui: "Vừa rồi tôi lướt qua tên quân sĩ NPC đó, thần thái anh ta thật sự rất lạ, dường như, dường như cực kỳ phẫn nộ và đau buồn. Đúng rồi! Anh ta không thèm quan tâm đến thi thể đồng đội mình mà đã bỏ đi!"
"Có lẽ là tay trong của Dị Chủng đấy." Vương Kiệt tiếp lời cô nàng mèo. Người quân sĩ này xuất hiện quá kịch tính, quay phim thì hay, nhưng nếu đặt mình vào trong phim thì khó tránh khỏi nghi ngờ - tất cả mọi người đều chết, tại sao người này lại sống sót? Hơn nữa, trải nghiệm anh ta mô tả cũng khiến người ta nghi ngờ, Dị Chủng sau khi xử lý xong tất cả mọi người lại đi cưỡng bức phụ nữ trước rồi mới đến xử lý anh ta, logic này quá mức kỳ quái.
Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng anh ta thật sự may mắn, lũ quái vật Dị Chủng đó thật sự "lên cơn", người quân sĩ may mắn như những người sống sót trong phim đợi được viện binh. Thậm chí một vài sơ suất nhỏ sau đó, như quên mất việc đốt lửa trong căn cứ sẽ bị hệ thống thông gió hút khói, không ảnh hưởng tầm nhìn... đều có thể giải thích bằng những từ như kích động, căng thẳng. Nhưng người đội Man Châu không phải họ hàng của anh ta, thà xuất phát từ khả năng bảo thủ để giải thích sự thật này - người này đã đứng về phía Dị Chủng, phối hợp với chúng để đổi lấy quyền được sống.
Chính vì ôm thái độ nghi ngờ nhưng vẫn hợp tác này, phần lớn người trong đội Man Châu luôn đề phòng anh ta ba phần, thậm chí chưa bao giờ để anh ta thoát khỏi tầm ngắm của súng mình.
Có lẽ Dị Chủng vốn dĩ chưa từng nghĩ đến việc để quân cờ này sống sót, nên cạm bẫy trong đường hầm mới gài bẫy cả anh ta không chút nương tay. Phải nói rằng cái bẫy đó thực sự rất tốt, ngay cả khi biết rõ có quỷ cũng buộc phải dẫm lên. Nếu không phải Chương Hình đột nhiên tỉnh dậy cộng thêm việc Dị Chủng lẻn vào đánh lén bị Đường Nhã gài bẫy, thì có khi đội Man Châu thật sự đã nằm lại đây hết rồi.
Nhưng lịch sử không có chữ "nếu", cuối cùng kẻ nằm xuống là Dị Chủng, những kẻ thất bại đến tro cốt cũng không còn. Trong tình huống như vậy, việc truy cứu người quân sĩ này có phải là nội gián hay không đã không còn ý nghĩa - ngay từ đầu anh ta đã bị xem là nội gián, là đối tượng để "tương kế tựu kế". Đối với kiểu người này thật ra cũng không cần chỉ trích về mặt đạo đức, nếu một trăm người đối mặt với lựa chọn như vậy, e rằng chín mươi người sẽ đưa ra lựa chọn giống anh ta. Bây giờ Dị Chủng đã diệt, anh ta cũng không thể gây ra nguy hại gì cho mình nữa, vậy thì giả vờ như không biết gì để mọi chuyện trôi qua cũng là một lựa chọn không tồi. Nhổ cỏ tận gốc tuy sảng khoái, nhưng vì sự nghi ngờ không có bằng chứng mà tùy tiện tàn sát kẻ yếu để tự bảo vệ mình, bản thân nó đã là một hành vi làm suy yếu ý chí của chính mình.
Vương Kiệt giải thích sơ qua về tình trạng của người quân sĩ cho Đường Nhã, Trương Nhất Đào bên cạnh lờ mờ nhận ra sự thiếu tin tưởng từ thái độ của những người này trước đó, còn Thanh Phấn và Trình Viện lúc này mới bừng tỉnh ngộ, không ngờ những gã này lại giấu nhiều tâm tư như vậy, những hảo hán như mình thật sự quá đơn thuần. Ngược lại là Chương Hình, vì sự đồng cảm của lòng thù hận, đến lúc này mới nhớ ra vài điểm không thỏa đáng của người quân sĩ, sắc mặt không khỏi có chút khó coi.
"Cứ như vậy đi." Triệu Mạc Ngôn lắc lắc đầu, cô luôn có linh cảm dường như có chỗ nào đó không ổn. Linh cảm này xuất hiện từ khi gặp người quân sĩ, lúc đó chỉ nghĩ mình đã phát hiện ra nguy hiểm tiềm ẩn, nhưng đến tận lúc này khi nguy cơ đã giải trừ, linh cảm vẫn còn, điều này khiến cô có chút bứt rứt. Cô trực tiếp ra lệnh cho Hứa Chinh đang ngồi trước bảng điều khiển: "Điều hình ảnh của người quân sĩ đó ra, xem xem bây giờ anh ta đang làm gì?"
Hứa Chinh làm theo, điều động hệ thống giám sát toàn bộ căn cứ. Đây là phòng điều khiển chính, tuy không có hàng trăm màn hình để xem như phòng giám sát, nhưng với chức năng tìm kiếm hình ảnh, cũng không khó để tìm ra nơi có sinh vật hình người.
Một giây sau, hình ảnh đang lướt nhanh dừng lại, một con thằn lằn nhân đang khom lưng chạy như bay trong đường hầm, mà thứ nó mặc trên người chính là quần áo của người quân sĩ NPC!
"Dị Chủng!" Tất cả mọi người lập tức hét lên. Thật là một "bất ngờ" kinh thiên động địa, một con Dị Chủng lại đóng vai một quân sĩ loài người ngay bên cạnh mình từ đầu đến cuối mà qua mắt được tất cả mọi người!
Robert không biết tình hình chi tiết của căn cứ, nhóm thợ săn đầu tiên biết được tình hình thực tế đã chết sạch sành sanh. Một con Dị Chủng lột quần áo của một trong số họ rồi trốn đi đóng giả người sống sót, tất cả mọi người trong đội Man Châu đều bị lối tư duy quán tính chết tiệt kia đánh lừa - trong phim, một căn cứ chỉ có một con Dị Chủng.
Con quái vật di chuyển tốc độ cao không lao thẳng về phía lối ra, ngược lại còn rẽ vào căn phòng mà mọi người gặp nó lần đầu tiên. Trần phòng nhanh chóng bị nó tháo dỡ, hai cái kén thịt màu đỏ đen lẫn lộn đang treo lơ lửng trong không gian phía trên trần. Hậu duệ của thứ này vậy mà đã kết kén nhanh như vậy, thí nghiệm trước đó tuyệt đối không chỉ dừng lại ở mức Dị Chủng ấu nhi, thậm chí có khả năng Mỹ đã mang phụ nữ đến cho nó làm đối tượng giao phối sinh sản, thậm chí thế hệ Dị Chủng thứ hai đã ra đời đang được dùng làm đối tượng nghiên cứu! Không chỉ mình những người này bị dắt mũi, xem ra Robert trong mắt Tổng thống cũng chẳng đáng tin đến thế.
Không còn tâm trí xem tiếp, Thanh Phấn nhảy dựng lên định cầm súng đi liều mạng với thứ này, nhưng bị Vương Kiệt vỗ vai ấn xuống, ra hiệu cho cậu nhìn màn hình. Vì trước đó Dị Chủng không thể rời khỏi căn cứ này, thì bây giờ nó cũng chưa chắc chạy thoát được. Một lát trước còn do dự có nên giết nó trừ hậu họa hay không, không ngờ trong chớp mắt lại bị nó gài một vố, khiến mình trông như thằng ngốc vậy. Gương mặt người đàn ông trung niên vốn khá đáng tin của Vương Kiệt lúc này cũng vặn vẹo ra vẻ mặt dữ tợn.
Mọi người bây giờ không còn thời gian để nguyền rủa Robert vì thông tin cung cấp thiếu hụt nghiêm trọng nữa, hàng chục đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi nước đi tiếp theo của Dị Chủng. Tuy đã kết kén nhưng dường như chưa đến lúc trưởng thành, biểu cảm trên mặt con thằn lằn nhân do dự một chút, vẫn lấy ra hai ống tiêm từ trong túi châm vào. Đó là một loại thuốc kích thích trưởng thành, hiệu quả lâm sàng đối với Dị Chủng vẫn chưa được thử nghiệm. Nhưng thời gian kết kén của Dị Chủng vốn chỉ cần vài tiếng ngắn ngủi, bây giờ có lẽ chỉ còn thiếu vài phút, có thể đánh cược một phen.
Những người đó không thể bị mình lừa dối quá lâu, phải lập tức để hậu duệ trưởng thành và rời đi. Thực ra ngay từ khi nhóm thợ săn đầu tiên vào, kế hoạch chạy trốn đã được thiết lập chu toàn, chỉ là hậu duệ của hai con Dị Chủng đều vừa bước vào giai đoạn then chốt, không còn cách nào khác mới tạm gác lại kế hoạch. Không ngờ trong thời gian ngắn lại đến đợt thợ săn thứ hai, ý định ban đầu của mình chỉ là làm một tay trong vào thời điểm mấu chốt, hoàn toàn không ngờ nhóm người này lại mạnh mẽ như vậy, sau khi bị dụ phân tán lực lượng nhiều lần vẫn sở hữu thực lực biến thái có thể bắn chết Dị Chủng.
Kế hoạch dụ họ vào bẫy để tiêu diệt từng người một đã bị sức mạnh siêu phàm của Đường Nhã và sự bùng nổ khó hiểu của Chương Hình làm đảo lộn hoàn toàn, đồng bạn thậm chí vì vậy mà chết thảm hóa tro, mình chỉ có thể tự tay giết chết hậu duệ của mình để đổi lấy một cơ hội chạy trốn. Bây giờ mọi thứ đều không màng tới nữa, thoát khỏi căn cứ là ưu tiên hàng đầu.
Có lẽ cái kén thật sự đến lúc vỡ, có lẽ hai mũi thuốc kích thích kia đã có tác dụng, hai cái kén máu khổng lồ "phụt" "phụt" hai tiếng vỡ tan, rơi ra một nam một nữ hai con người mình đầy nhầy nhụa, từ độ cao hơn ba mét rơi thẳng xuống sàn.
Dị Chủng vừa kết thúc quá trình hóa kén vẫn đang chậm rãi cử động cơ thể, cha của chúng lại kéo tuột chúng từ trên sàn lên, nhét hai bộ quần áo vào lòng chúng.
Không cần xem tiếp nữa. Chương Hình hừ lạnh một tiếng, xoay người định đi tìm lũ súc sinh này tính sổ, vừa cử động đã bị Triệu Mạc Ngôn túm chặt.
"Đừng vội, Đội trưởng Chương. Tôi không phải là kiểu phụ nữ thông minh đến mức không bao giờ bị lừa, nhưng tôi có thể đảm bảo, cho dù có người lừa được tôi, thì hắn cũng không bao giờ nhận được lợi lộc gì!" Trong mắt Triệu Mạc Ngôn lóe lên ánh sáng khác thường, dường như đang giận dữ mà cũng dường như đang chế nhạo ai đó.
Nữ đội trưởng đưa tay nhận lấy một thiết bị điều khiển từ tay Vương Kiệt cũng đang sa sầm mặt mày, Hứa Chinh cũng làm ra cử chỉ mọi thứ đã xong xuôi.
"Cái gọi là kế hoạch B, từ trước đến nay đều là để bù đắp sơ hở cho kế hoạch A!" Trong lúc nói chuyện, cô điều chỉnh những con số trên thiết bị điều khiển, móng tay sơn màu trong suốt nhẹ nhàng nhấn xuống. Trong màn hình chỉ thấy một tia sáng đỏ lóe lên, ngọn lửa ngút trời bùng lên, cùng với tiếng kêu thảm thiết, các màn hình giám sát cũng nổ tung theo. Trên màn hình bây giờ là một màu đen kịt, nhưng cảnh tượng trong căn phòng lúc này thì mọi người đều có thể hình dung ra. Trong cơn kinh ngạc, Thanh Phấn và Trương Nhất Đào nhìn nhau, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Đi cùng đường với nhau, không ngờ những yêu quái này đã bày binh bố trận từ lúc nào.
Ba con Dị Chủng vừa tưởng thoát khỏi kiếp nạn không hiểu sao lại trúng một quả bom đốt cháy nhỏ, nhiệt độ không khí trong toàn bộ căn phòng tức thì tăng lên hai nghìn độ C. Sự chênh lệch nhiệt độ cực lớn giữa trong và ngoài phòng tạo ra sóng xung kích dữ dội, ba con Dị Chủng không chút khả năng phản kháng bị hất văng vào tường, rồi bị ngọn lửa nóng bỏng như nuốt chửng cả bầu trời nướng chín thành xác cháy.
"Bom cháy mãnh liệt thật, nhưng với sức sống của Dị Chủng, sợ là chưa chắc đã chí mạng." Nhìn điểm bắt đầu của ngọn lửa trên màn hình, Chương Hình lập tức hiểu ra chuyện gì. Trên đường đi Vương Kiệt luôn nhai kẹo cao su, không cần nói cũng biết là đang bày trò này. Nhớ lại một chút, số bom mìn anh đặt chắc có thể đốt cháy toàn bộ đường hầm đi qua đến mức vi khuẩn cũng không sống nổi.
"Một lần không chết thì đốt thêm mấy lần nữa là được chứ gì?" Lời vừa dứt, màn hình đen kịt lại sáng lên. Quả nhiên, sinh vật có sức sống sánh ngang với yêu quái như Dị Chủng không chết trong phòng. Một bóng đen lao vọt ra từ biển lửa, có thể thấy là một lớn hai nhỏ, hình dáng đều đã teo tóp, rõ ràng là bị thương rất nặng. Mà Dị Chủng mới trưởng thành thì "kháng lửa" không thể sánh bằng đồng loại trưởng thành thực thụ.
"Hừ!" Triệu Mạc Ngôn không chút thương tiếc lại ấn ngón cái xuống, quả bom đốt cháy thứ hai được kích nổ. Loại bom cháy bằng đất sét có kích thước bằng viên gạch đỏ, trị giá 1500 điểm thưởng này, nghe nói là hàng "nhái" do dòng công nghệ mô phỏng theo "Phần Vân Thuật" của dòng ma pháp mà tạo ra. Tuy loại sau có nhiệt độ cao hơn và hiệu ứng đặc biệt mà lửa ma pháp không thể chống lại, nhưng loại trước lại có ưu điểm giá thành rẻ và ngưỡng sử dụng thấp, phù hợp hơn để đối phó với những sinh vật quái dị như Dị Chủng.
Vốn dĩ dự tính của Vương Kiệt cho chiêu này là đốt toàn bộ căn cứ thành một cái nồi đỏ, sinh vật bên trong tự nhiên sẽ chết sạch, mặc kệ Dị Chủng lớn hay nhỏ trốn ở đâu đều phải tiêu đời hết. Chỉ là đi được nửa đường mới biết nơi này dùng điện hạt nhân, uy lực của vụ nổ hạt nhân rõ ràng đáng tin cậy hơn cái "Phần Vân Thuật nồi đỏ siêu cấp" này, thế là kế hoạch A ban đầu đành lui về tuyến hai thành kế hoạch B. Có thể dùng làm phương án dự phòng nếu kế hoạch A không thể thực hiện, tất nhiên cũng có thể dùng cho những tình huống bất ngờ như hiện tại để ứng biến. Điều đáng tiếc duy nhất là số bom đã đặt không thể thu hồi, chi phí tiêu hao hơi cao.
Khi quả bom đốt cháy thứ ba được kích nổ, trong không khí đỏ rực trên màn hình giám sát cuối cùng cũng không còn dò ra bất kỳ phản ứng di chuyển nào của vật thể nữa.