Trương Nhất Đào mình đầy thương tích, nhăn nhó bò dậy từ bên cạnh. Kể từ lúc thấy Vương Kiệt nâng súng phóng lựu lên, cậu gần như không chút do dự mà nằm rạp xuống đất. Thế nhưng, cậu vẫn bị vạ lây, mặt mày đen kịt vì khói lửa, vài mảnh đạn găm vào sau lưng, một mảnh thậm chí xuyên qua sợi vải của bộ quân phục, cắm thẳng vào khe hở tấm thép, tạo nên một vết thương rát bỏng ngay vị trí trái tim.
Thế nhưng, nếu đây là cái giá phải trả để hạ gục dị chủng thì cũng quá rẻ rồi.
Ba người tham chiến quan sát cái xác cháy đen trên mặt đất với vẻ cảnh giác tột độ. Nó đã bị xé xác thành nhiều mảnh, một tay một chân không cánh mà bay, hai lưỡi roi cũng bị bẻ gãy tận gốc. Vài viên đạn súng máy xuyên qua cơ thể tạo thành những lỗ hổng lớn, vết thương chi chít nhưng không hề chảy máu, toàn thân bị ngọn lửa của súng phóng lựu nướng thành lớp vỏ cứng, tỏa ra mùi thịt cháy buồn nôn. Nếu là con người trúng đòn như vậy thì đã sớm nát thành bùn, dù thể chất dị chủng có khủng khiếp đến đâu, giữ được cái xác nguyên vẹn đã là khó, chứ đừng nói đến chuyện còn sống sót.
Lúc này, Trương Nhất Đào mới thở phào một hơi. May mắn thay nhờ tấm thẻ "Vô hiệu hóa tấn công", nếu không có nó, kẻ nằm dưới đất nát thây chính là mình. Tính ra phải cảm ơn Văn Trì mới đúng. Phải rồi! Văn Trì! Trương Nhất Đào sực nhớ ra tình cảnh của cô cũng chẳng khá hơn mình là bao, vội vàng hướng ánh mắt vào trong đường hầm. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật bắn mình.
Tính theo thời gian thì chỉ mới trôi qua mười mấy giây, cần thêm chừng ấy thời gian nữa mật mã cửa mới được giải mã, nhưng trong đường hầm lúc này đã không còn độc sương, gần như sạch bách.
Đối lập với cảnh tượng kinh ngạc đó là một kẻ đáng sợ. Chương Hình dường như thực hiện vài động tác hít thở sâu, toàn bộ độc sương V4 đều bị gã hút vào cơ thể qua lỗ chân lông! Độc tính của V4 mạnh đến mức chỉ cần tiếp xúc với da cũng đủ làm tan chảy màng tế bào, khiến tế bào hóa thành chất lỏng. Dù thể chất Chương Hình mạnh mẽ, nhưng cũng chưa đến mức đó, hút hết độc sương chỉ có kết quả là biến chính mình thành một bãi thịt nát.
Ngay cả người ngoài còn biết điều đó, huống chi là Chương Hình. Nhưng khoảnh khắc giác ngộ sau khi bị gã quân nhân phàm nhân kia kích thích đã nói với gã rằng, đây là cơ hội cuối cùng. Nếu không thể vượt qua bản thân, vượt qua cái bóng trong lòng mình tại đây, thì con người Chương Hình sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
"Hự aaaa——" Trong tiếng gầm rú khàn đặc, kỹ năng đặc biệt mang tên "Ngưng Tụ" được con bạc đang đặt cược cả tính mạng đẩy lên hiệu suất tối đa. Đây là kỹ năng thu gom năng lượng bên ngoài để sử dụng cho bản thân, Chương Hình từng dựa vào đó nhiều lần đánh bại kẻ địch mạnh hơn mình, nhưng lúc này, kẻ gã cần đánh bại lại chính là bản thân gã.
Dưới sự dẫn dắt của "Ngưng Tụ", toàn bộ làn sương trắng trong đường hầm như gặp phải họng hút, cuồn cuộn đổ về phía Chương Hình. Nó men theo đường hầm, theo lỗ chân lông chui tọt vào cơ thể gã, không chút khách khí phá hủy nội tạng, mạch máu, thần kinh, cơ bắp, tất cả mọi thứ. Mỗi tế bào tiếp xúc với khí độc đều không thể phản kháng mà hóa thành một bãi chất lỏng, rất nhanh thôi, cả người gã cũng sẽ tan chảy thành một vũng bùn.
Đấu khí màu xanh đã được gã thúc đẩy đến cực hạn, phân hóa thành vô số sợi tơ chống lại sự thôn phệ từ bên trong. Độc khí V4 tuy là sát thủ sinh học, nhưng so với đấu khí màu lam thì chẳng khác nào thứ vô hại hơn cả khí carbon dioxide. Nếu mình có thể tìm lại bản thân ngày xưa, vậy thì hãy giết ra một con đường máu, bằng không thì chết ở đây như một con chó bại trận!
Chương Hình đã hạ quyết tâm tử chiến, nhưng chuyện trên đời không phải cứ có quyết tâm là thắng. Tế bào hóa thành chất lỏng chảy ra từ miệng và mũi, lẫn theo những mảnh vụn nội tạng nhỏ nhoi chảy dọc theo con đường mà dòng máu rỉ ra. Người đàn ông trước mắt như sắp bị khí độc móc rỗng thành một cái vỏ rỗng, rồi "rắc" một tiếng vỡ vụn thành vô số mảnh xương cốt. Văn Trì kinh hãi nhìn cảnh tượng này, dù cô từng nói với người khác rằng thương trường như chiến trường, nhưng hành động đánh cược sinh tử điên cuồng như trước mắt vẫn vượt xa phạm vi lý niệm của cô, nhất thời quên cả việc tiến lên sử dụng thuật khu độc.
"Đây là làm gì vậy? Lợi hại thật đấy?" Ngoại trừ người trong cuộc, tất cả những người khác đều không nắm rõ trạng thái hiện tại của Chương Hình, ai nấy đều suy đoán theo cách hiểu riêng, Thanh Phấn tất nhiên cũng vậy. Nhìn gã hút sạch làn độc sương có thể dễ dàng ăn mòn tất cả mọi người, rồi đứng đờ đẫn đó, miệng mũi rỉ máu mủ, Thanh Phấn hoàn toàn không nghĩ đây là biểu hiện của việc nội tạng bị ăn mòn. Kết hợp với uy thế từng dùng tay không vỗ chết quái vật trăm người khi lần đầu gặp mặt, cậu ta mặc nhiên coi đây là hiện tượng tự nhiên của việc vận công khu độc, giọng điệu đầy ngưỡng mộ. Chỉ là với tính cách của cậu, ngưỡng mộ xong không tránh khỏi tự mình ảo tưởng: "Lợi hại thì lợi hại thật, nhưng mình cũng sẽ không kém đâu. Không! Mình sẽ luyện thành môn công phu mạnh nhất trong không gian Chủ Thần, một ngày nào đó mình sẽ trở thành người đứng đầu không gian!"
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Những lời ảo tưởng vô nghĩa của Thanh Phấn lúc này lọt vào tai Chương Hình lại như tiếng sét đánh ngang tai, trong nháy mắt gã hiểu mình đang thiếu cái gì. Một đoạn bụi bặm đã sớm chôn vùi trong góc khuất ký ức bị lật lại.
Ngày trước cũng từng có một tân nhân tên Chương Hình không biết trời cao đất dày mà nói những lời tương tự. Khi đó, người ấy ngay cả đấu khí màu trắng còn chưa luyện thành nhưng ngày đêm nhắm vào Huyễn Khí trong truyền thuyết, loại sức mạnh nghe đồn có thể oanh sát cả thần linh, và tin tưởng tuyệt đối rằng mình sẽ đạt tới cảnh giới chưa từng có đó. Ý nghĩ này tất nhiên không có sự đánh giá thực tế về bản thân, nhưng nói là ngông cuồng thì không bằng nói đó là một lý tưởng, giống như đa số trẻ con từng hy vọng trở thành nhà khoa học vĩ đại vậy.
Nhưng không biết từ lúc nào, mình mạnh lên và cũng trở nên "thực tế" hơn. Giống như một đứa trẻ lớn thành người lớn, bản thân đạt được đấu khí màu lam bất ngờ nhìn thấy rào cản trước mắt. Mình bắt đầu hiểu rằng có những thứ phàm nhân không thể chạm vào; bắt đầu hiểu mình chỉ là một trong vô số phàm nhân, chỉ có thể ngước nhìn và thở dài trước Huyễn Khí tối cao kia; bắt đầu chỉ biết nắm giữ những gì trong tay, tận hưởng tiếng tán dương "cao thủ" của người khác mà không dám buông bỏ cái tư thế "ấu trĩ" như học trò đó nữa. Bắt đầu tự than thở rằng, đây chính là giới hạn của đời mình.
Cái bóng mà Lạc Kỳ mang lại cho mình chỉ vì mình cho rằng mãi mãi không thể đạt tới cảnh giới của hắn. Tại sao không thể đạt tới? Mình thậm chí còn chưa bắt đầu tu luyện theo hướng đấu khí màu tím, rõ ràng là việc chưa bắt đầu làm tại sao mình lại phủ nhận từ trước. Đây là sự ngu ngốc đến nhường nào. Kẻ không biết lượng sức mình là đồ ngốc, kẻ tự giam cầm chính mình lại chẳng phải cũng là đồ ngốc sao.
Sức mạnh của Huyễn Khí tuyệt đối không thấp hơn người Saiyan biến thân ba lần, sát ý của cảnh giới thứ ba cũng sẽ không yếu hơn sự kiểm soát sức mạnh tuyệt đối. Đúng như mình đã nói với gã quân nhân kia, đã chết qua một lần rồi, thì còn gì phải sợ nữa?
Tâm niệm tới đây, một luồng nhiệt đột nhiên tuôn ra từ tim lan tỏa khắp toàn thân. Cái bóng khổng lồ bao trùm lấy mình suốt thời gian qua bị một hình bóng lớn hơn đấm tan nát.
Tiếng thét từ sâu thẳm nội tâm bùng nổ cùng với cơn lốc màu lam —— Lạc Kỳ, ta đã trở lại!
Thứ không ra gì như V4 tan thành mây khói ngay trước đấu khí màu lam, ngay cả cánh cửa sắt sắp giải mã thành công cũng bị chấn động khí lưu mà khởi động cơ chế phòng ngự. Sàn nền dưới chân tức thì nạp dòng điện cao áp hàng triệu vôn, hai họng súng đen ngòm lập tức hạ thấp xuống, giây tiếp theo sẽ xả hỏa lực với tốc độ hàng ngàn viên đạn mỗi phút để oanh sát kẻ xâm nhập thành tro bụi.
Trên đời không có thứ gì có thể sống sót dưới đòn tấn công như vậy, chỉ có sự tồn tại vượt ra ngoài thế giới này mới có thể! Điện áp hàng triệu vôn bị một chiếc giày da đạp lên hấp thụ sạch bách trong nháy mắt, đạn của hai khẩu súng máy còn chưa kịp ra khỏi nòng đã bị hai quả cầu điện quang to bằng quả bóng rổ nghiền nát ngay trong buồng đạn, chỉ nghe tiếng "bộp" khe khẽ, thậm chí tiết kiệm cả công đoạn nổ tung, trực tiếp hóa thành một đống bột sắt đen sì.
Cái gọi là thăng trầm là thứ khiến người ta khó chấp nhận nhất, lúc này trong đường hầm, từ gã quân nhân mình đầy máu mủ, đến Hứa Chinh đang giương súng, tất cả mọi người chỉ còn biết đứng hình. Trông thấy người đàn ông tên Chương Hình nâng bàn tay phải đang kêu lách tách như búa sét đấm nhẹ vào cánh cửa sắt kia, động tác đó giống như đang gõ cửa vậy. Sau đó, cánh cửa vốn suýt bức chết mọi người cứ thế ầm ầm đổ sụp xuống đất, tiếng động vang dội như đang chế giễu sự chật vật của mọi người lúc trước.
Thế gian này vốn đầy rẫy những điều không tưởng, tình thế xoay chuyển đột ngột đến vậy, không chỉ người trong đường hầm đứng hình, mà ngay cả người ngoài đường hầm cũng nhìn đến ngây người.
Chuyện bất ngờ liên tiếp xảy ra. Hình như để chứng minh Tiểu Vũ Trụ không phải là đặc quyền của bất kỳ bên nào, ngay khi mọi người bị Tiểu Vũ Trụ bùng nổ của Chương Hình làm cho khiếp sợ, "cục than cháy" trên mặt đất cũng có động tĩnh. Dị chủng chỉ còn một tay một chân và nửa thân mình dùng một tay chống đất nhảy dựng lên, lao thẳng về phía cô gái trong góc, dường như muốn bắt làm con tin để thoát thân, cũng dường như biết khó thoát cái chết nên muốn kéo một người đệm lưng.
Cảnh tượng này thực sự vượt quá phạm vi tư duy của người bình thường. Sự suy tính của Triệu Mạc Ngôn và những người khác không thể nói là không chu toàn, nhưng giống như con hổ thông minh và giàu kinh nghiệm đến đâu cũng không thể suy đoán được con đại bàng trên trời, chừng nào chưa từng tiếp xúc, khái niệm sinh vật của ai có thể bao gồm thứ vừa bị nổ vừa bị đốt, trông như cục than cháy thế này?
Những sự cố liên tiếp khiến hành động của mọi người đều chậm lại. Dị chủng không chọn những kẻ đang cầm súng đã giao chiến một hiệp, so với họ, người phụ nữ trẻ trong góc kia có vẻ yếu ớt hơn.
Điều đáng ngạc nhiên là người phản ứng nhanh nhất trong đám người lại chính là Trình Viện, đáng tiếc là việc duy nhất cô làm vẫn như lúc đầu, chỉ biết ôm đầu hét to rồi ngồi thụp xuống. Những mảnh ký ức vừa rồi quay cuồng trong đầu, một nỗi hối hận không tên hóa thành vị đắng tràn đầy trong miệng.
Lúc nãy vì nhân lực phân tán, một sai lầm không tính là sai lầm đã xuất hiện — Vương Kiệt tiến hành cắt gọt nên để máy dò hơi thở sang một bên, mà Triệu Mạc Ngôn không tiếp quản. Có lẽ cô nghĩ vẫn còn Trình Viện là radar sống, có lẽ chỉ là cô thực sự bất cẩn, nhưng dù sao cũng đã để lại một sơ hở cho phòng ngự. Đây tất nhiên là sơ hở cố tình lộ ra! Chỉ là dự tính ban đầu dị chủng nên tấn công Trình Viện là người phát cảnh báo trước, không ngờ Trình Viện nảy sinh tư tâm, dẫn đến đợt tấn công đầu tiên rơi vào đầu Triệu Mạc Ngôn, thiếu mất một hỏa lực, gần như làm rối loạn bố cục.
Trình Viện từ đầu đến cuối không hề có cảm giác hòa nhập với tình thế, như thể mình không phải là thành viên của đội. Nhìn Chương Hình và những người khác đột nhiên bị kẹt trong đường hầm, phản ứng tâm lý không phải lo lắng cũng không phải vui mừng, mà là một chút mờ mịt nhạt nhòa. Nhưng rất nhanh chút mờ mịt đó cũng biến mất, trong tai cô, một tiếng động nhẹ hơn cả mèo đi bộ đang nhanh chóng áp sát từ phía sau, Trình Viện rùng mình một cái, thần kinh căng thẳng. Cô biết, dị chủng đến rồi.
Phản ứng đầu tiên là hét lớn cảnh báo, đây vốn là nhiệm vụ được phân công. Nhưng đột nhiên khóe mắt cô quét thấy chiếc máy dò hơi thở bị bỏ quên vì sơ suất, âm thanh sắc nhọn đã đến bên miệng, một ý nghĩ kỳ quái đột nhiên dấy lên lại ép tiếng hét đó xuống. Tại sao mình phải cảnh báo chứ? Tại sao mình phải đảm nhận vai trò radar chứ? Đây đều là sự sắp đặt tự cho là đúng của họ thôi đúng không? Họ cho mình lợi lộc gì? Dựa vào đâu họ nói gì mình làm nấy? Phải rồi, nghe tiếng động này, mục tiêu đầu tiên của nó là con mụ đáng ghét tự cho mình là đúng kia nhỉ? Ha ha, hì hì, ha ha, cứ để nó đến đi, để nó bắt lấy mụ ta, để nó làm chết mụ ta, không phải giỏi lắm sao? Không phải tát mình sao? Không phải nghĩ mình chỉ là bùn đất dưới chân mặc cho mụ chà đạp sao? Mình muốn cho mụ thấy, tiểu nhân vật cũng có lòng tự trọng!
Môi trường khắc nghiệt khiến người ta mạnh lên cũng khiến người ta biến thái. Trong nháy mắt Trình Viện căn bản không hề nghĩ tới việc nếu dị chủng thực sự phát điên ở đây, chính mình cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Trong nháy mắt cô chỉ biết, đây là cơ hội tốt nhất để mình trả thù người phụ nữ đó.
Nhưng lý tưởng thì tốt đẹp, kết cục lại tàn khốc. Triệu Mạc Ngôn không bị thứ đó làm trầy một mảng da, ngược lại chính cô mới là đối tượng tiếp theo của con quái vật. Chẳng lẽ thực sự là như vậy, mình thực sự chỉ là tiểu nhân vật chỉ có thể làm bia đỡ đạn sao?
Trình Viện tuyệt vọng rút chốt quả lựu đạn trong tay, dù sợ chết, nhưng cô càng sợ địa ngục sau khi bị con quái vật này bắt đi.
Thông qua màn hình giám sát, dị chủng sớm biết những người này mỗi người đều trang bị lựu đạn khí độc, dù bản thân chưa chắc đã sợ nhưng cơ thể lúc này thực sự không thể mạo hiểm thêm. Không chút do dự, dị chủng dùng tay chân đạp đất, nhảy nhót trốn khỏi phạm vi tấn công của lựu đạn. Sau đó liền thấy người phụ nữ đối diện ngây ngốc ngồi xổm trên đất, mắt nhắm nghiền, tay cầm quả lựu đạn đã rút chốt, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
"Dị chủng ngu ngốc!" Chỉ trong thời gian ngắn đã là lần thứ hai nghe thấy lời đánh giá này, vừa hiểu ra mình lại bị lừa, sau lưng đã là quả lựu đạn thứ hai nổ tung đưa mình lên trời một lần nữa.
Vũ khí hóa học nếu muốn sử dụng bắt buộc phải kèm theo thiết bị giải độc đầy đủ, đội Man Châu lúc này lấy đâu ra nhiều tiền để làm mấy thứ đó. Nhưng chuyện này bản thân mình biết còn dị chủng thì không. Đã biết rõ có khả năng lớn nằm dưới sự giám sát của đối phương, vậy thì ném ra "biện pháp cuối cùng" hoàn toàn hợp lý này chính là một sự lừa dối chân thực. Đừng nói là dị chủng, dù đổi vị trí, Triệu Mạc Ngôn cũng chỉ có thể coi quả "lựu đạn khí độc" này là thật. Thực tế, ngoại trừ bốn người đội 13 và Chương Hình từng kiểm tra lựu đạn, những người khác của đội Man Châu từ đầu đến cuối cũng đều tin thứ này là thật.
Người từng bị nữ lừa đảo lừa qua chưa bao giờ có kết cục tốt, dị chủng kỳ quái cũng không ngoại lệ. Lần thứ hai bị hỏa lực tương tự cày qua người, lúc rơi xuống đất đó đã không còn là một cục than cháy nguyên vẹn mà là củi khô vỡ vụn thành nhiều mảnh.
Mình cũng từng bị đối phương lừa một lần, tuyệt đối không thể cho nó cơ hội thứ hai. Triệu Mạc Ngôn mang chất trợ cháy đến, định đốt thẳng thứ này thành tro cốt.
"Không cần đâu." Khoảng thời gian trì hoãn này, Chương Hình đã được Văn Trì ném cho hai thuật trị liệu nhẹ cuối cùng, đá vỡ "cửa kính" tiến vào chiến trường. Chỉ thấy gã cúi người đưa tay nhặt đoạn củi khô kia lên, khi vận lực, cái xác của dị chủng thậm chí xuất hiện hiệu ứng hóa tro, vô số tro bụi đen bay lả tả, thứ mà đội trưởng đội Man Châu cầm trên tay cứ thế biến mất từng chút một.
"Không bị dọa sợ chứ?" Chương Hình bước lên hai bước, hơi nghiêng người nhìn người đang co rúm lại trước mặt, thị lực và thính lực của cô rất hữu dụng, nhưng tâm lý này thực sự có vấn đề. Dù rằng, hình như mình cũng chẳng có tư cách nói cô ấy.
"Không, không sao!" Trình Viện lắp bắp trả lời. Người đang co rúm lại chỉ cảm thấy không gian tối sầm, Chương Hình đã đứng trước mặt mình, dùng tấm lưng chắn đi ánh sáng chói mắt. Nhìn con quái vật hóa thành tro bụi trong tay gã, nhìn bóng hình như núi của người đàn ông trước mắt, không hiểu sao, cô đột nhiên nảy sinh cảm giác đây mới là người thực sự đáng để mình dựa vào.
"Không sao là được!" Chương Hình lùi lại một bước, xoay người phủi tay. Tro đen còn sót lại trên tay rơi xuống từ kẽ ngón tay, rất nhanh đã biến mất trong ánh sáng. Khả năng tái sinh của dị chủng mạnh đến mức nào gã cũng không nắm chắc, dù sao cũng là chủng loại chưa từng thấy. Nhưng dù thế nào, thứ này vẫn là sinh vật, chỉ cần là thứ còn sống, dưới "sát ý" của mình thì không có khả năng may mắn, dù nhỏ bé như côn trùng hay ngoan cường như dị chủng, đều không ngoại lệ.
Triệu Mạc Ngôn và tất cả mọi người vẫn cứ nhìn Chương Hình như thế. Người vẫn là người đó, ngũ quan quần áo vẫn dáng vẻ đó, thậm chí nụ cười lạnh nơi khóe miệng cũng không thu lại nửa phần, duy chỉ có cái lưng thẳng tắp và nắm đấm khi lỏng khi chặt là khác với trước kia. Cả người gã tỏa ra một khí phách tự tin, hoàn toàn khác với một Chương Hình "mũi dãi" lúc trước.
Xem ra Chương Hình thuộc loại người có cốt cách kiêu ngạo bẩm sinh. Không phải nói gã ngông cuồng tự đại, coi thường người khác, mà là tính cách thiên về loại bá chủ. Loại người này một khi đã xác định việc gì thì rất khó quay đầu, khi tiến lên thì không thể ngăn cản, nhưng một khi đã gục ngã thì rất khó đứng dậy. Loại người này khó bị thuyết phục bằng lời nói, quá nhiều lời khuyên nhủ an ủi chỉ mang lại kết quả ngược lại. Với loại người này, nói không bằng khích! Nhắc mới nhớ, thực sự có chút giống Tôn Quyền trong "Tam Quốc Diễn Nghĩa", mình vẫn luôn tìm cơ hội nhưng mãi không có điều kiện thích hợp, không ngờ thời khắc mấu chốt gã lại tự mình thông suốt!
Nghĩ tới đây, Triệu Mạc Ngôn khẽ thở phào một hơi, dù không biết cụ thể là người nào hay chuyện gì đã kích thích đúng tử huyệt của gã, nhưng người đàn ông này cuối cùng đã tỉnh mộng.