Thế giới này căn cơ thâm hậu, không giống thế giới Nguyên Thú trải qua mấy đợt đại thanh tẩy. Đại thế giới Thái Thủy không trải qua đại thanh tẩy, vì vậy pháp môn tiên gia đều được lưu truyền tới giờ.
Tưởng Phù tự cho là mình thi triển thần thông tiên thuật thì đám ma tộc này không cách nào phá giải, nào ngờ lại có một thiếu nữ ma tộc chạy tới, chỉ một đòn tùy tiện đã phá được Xích Đế kỳ mà hắn vất vả luyện thành!
Thiếu nữ ma tộc kia xoay tròn thân hình, từng sợi tóc bay bổng, đón gió mọc dài. Sau đó sợi tóc như những thanh kiếm sắc bay lượn trên dưới, đâm về phía Vân Nghệ!
Vân Nghệ nhanh chóng lui lại, nguyên thần của thiếu nữ nấp sau lưng cô ả, xuất chưởng đánh lên hậu tâm Vân Nghệ.
Vân Nghệ hộc máu, khí tức suy yếu.
Thiếu nữ kia chính là Hồ Trác Quân, vừa đối mặt đã đánh trọng thương hai luyện khí sĩ “tà tu”. Còn Hứa Ứng lại chậm rãi đi tới bên cạnh luyện khí sĩ ma tộc, nâng mọi người dậy.
Hồ Trác Quân đang định giết chết Vân Nghệ và Tưởng Phù, đột nhiên trong lòng cảnh giác, vận hành công pháp, cuốn chân nguyên lên đánh về phía sau!
Nguyên thần của cô bay tới, cao khoảng tám mươi trượng, cũng xuất chưởng vỗ về phía sau!
“Rầm!”
Tiếng vang trầm tràm cất lên, Võ Bỉnh tiện tay ngăn cản đòn này, khí tức hơi xao động. Hắn không khỏi kinh ngạc: “Ma nữ, cảnh giới của ngươi không cao nhưng tu vi rất mạnh. Chắc chắn ngươi có sư thừa danh môn trong Ma Vực!”
Hồ Trác Quân lùi liên mấy bước, trong lòng nặng nề, lau vết máu nơi khóe miệng rồi nói: “A Ứng, ngươi dẫn những người khác đi, để ta đoạn hậu!’
“Được!”
Hứa Ứng đáp ứng rất sảng khoái, lập tức nói với những luyện khí sĩ ma tộc kia: “Trác Quân tỷ tỷ đoạn hậu, chúng ta đi trước.”
Những luyện khí sĩ ma tộc kia cả giận nói: “Muốn đi thì ngươi đi trước! Chúng ta thề sống chết theo Hồ sư tỷ!’
“Họ Hứa, ngươi có nghĩa khí, coi như chúng ta và Hồ sư tỷ đã nhìn lầm!”
Võ Bỉnh cất bước đi tới, sau lưng hiện ra nguyên thần trăm trượng, sừng sững trong hư không. Hắn cười nói: “Các ngươi có muốn chạy cũng chẳng chạy nổi.”
nguyên thần của hắn vừa xuất hiện, tiên âm vang lên, tiên âm tràn ngập đạo lý mà phàm phu tục tử không cách nào lĩnh ngộ. Đám luyện khí sĩ ma tộc bên cạnh Hứa Ứng nghe vào lập tức đạo tâm đại loạn, đạo tượng trong cơ thể mất khống chế, ai nấy bị đạo tượng của mình phản ngược lại.
Nguyên thần sau lưng Võ Bỉnh xuất chỉ điêm tới, phong thái nhẹ như mây gió nhưng chỉ này lại ẩn chứa ảo diệu tiên pháp, đầu ngón tay là từng phù văn tiên đạo lơ lửng. Hắn cười nói: “Ta là cảnh giới Phi Thăng kỳ, nếu dùng toàn lực không khéo lại bị đám cao thủ Ma đạo các ngươi cười chê. Nếu các ngươi đỡ được một chỉ của ta, ta để các ngươi đi!’
Chỉ này của hắn trông thì đơn giản nhưng trong mắt Hồ Trác Quân lại huyền diệu tới khó tả, đầu ngón tay di động một chút thôi cũng ẩn chứa vô số biến hóa, khiến bản thân không cách nào tránh né, không thể nào ngăn cản!
Cô hét lớn một tiếng, dốc hết pháp lực toàn thân, thân thể và thân hình hành động như một, tập trung tất cả lực lượng vào đầu ngón tay, nghênh tiếp một chỉ của Võ Bỉnh.
Nhưng ngay lúc này đám người bên canh Hứa Ứng lao nhao hét lớn, ai nấy tế ra nguyên thần, đồng thời thi triển một chỉ nghênh tiếp đòn thế của Võ Bỉnh.
Hứa Ứng cũng hét lớn một tiếng, tế ra nguyên thần ba tấc của mình gia nhập vào thế trận.
Võ Bỉnh thấy nguyên thần bỏ túi của y, cười lạnh một tiếng: “Vàng thau lẫn lộn!’
Đám người khí tức quyết liệt, ai nấy đồng tâm hiệp lực. Bọn họ biết một chỉ của luyện khí sĩ Phi Thăng kỳ đáng sợ nhường nào, đám luyện khí sĩ Trọng Lâu kỳ mới tu thành nguyên thần như bọn họ không cách nào sánh kịp.
Trúng chỉ này, bọn họ chết chắc.
Ngay lúc đầu ngón tay hai bên sắp va chạm, Võ Bỉnh đột nhiên biến sắc, nguyên thần trăm trượng sừng sững trong hư không cũng biến sắc.
Đầu ngón tay hắn đùng đùng nổ tung, lực lượng khủng khiếp ép tới, trực tiếp phá tan tay phải của hắn và của nguyên thần thành tro bụi!
Viu một tiếng, hắn không khống chế được mình bay ngược ra ngoài, đập thẳng vào vách đá dựng đứng lúc trước. Tiếp đó chỉ lực của đám người Hồ Trác Quân dồn dập nổ tung trên người hắn!
Cho dù tu vi thực lực của đám người Hồ Trác Quân không cao, nhưng vẫn là thần thông dị chủng, Võ Bỉnh run lên cầm cập, thân thể bị nổ ra mười lỗ máu!
Hồ Trác Quân hoàn toàn không ngờ phe mình đồng tâm hiệp lực mà có thành quả không thể tưởng tượng nổi như vậy, đánh trọng thương cao thủ Phi Thăng kỳ. Ai nấy vừa mừng vừa sợ, vội vàng xoay người hô to: “Đi mau...’
Dám người quây quanh cô, mang theo vài người bị thương vội vàng rời khỏi.
Vân Nghệ và Tưởng Phù đang định đuổi giết thì Võ Bỉnh vội vàng giơ tay lên ngăn cản: “Đừng!’
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑