Hứa Ứng không quá yên tâm về dụng ý của Thần bà, luôn cảm thấy cô ta có ý gì khác. Nhưng đúng là Thần bà đang giúp y, nếu lúc mình giao chiến với Bồng Lai Tiên Chủ, Thần bà ra tay giúp Bồng Lai Tiên Chủ, thế thì y cũng không cách nào đoạt lại Thiên Quan, càng không thể đánh bại Bồng Lai Tiên Chủ!
Hứa Ứng không nóng lòng tới Ma Vực, đầu tiên là đến kiểm tra tòa Huyền Quan thứ ba của mình.
Đám người Cô Xạ Tiên Tử lại đang gấp rút chữa trị thương thế, muốn khôi phục tu vi thực lực lúc trước.
Bây giờ Hứa Ứng là người lèo lái Bồng Lai, buông tiên khí của Bồng Lai tiên cảnh ra cho bọn họ sử dụng, giúp bọn họ khôi phục nhanh chóng hơn. Nếu không với ngọn núi tí hon của Bồng Lai thất tiên, chỉ e phải khổ tu trăm ngàn năm mới có thể khôi phục tới trạng thái đỉnh phong.
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Trước tòa Thiên Quan, Viên Thiên Cương đang sao chép phù văn, tiến hành nghiên cứu.
Hắn thông minh hơn người, tinh thông thuật số, thiên phú cực cao, sau khi theo Thần bà tu hành thì tu vi càng tiến bộ nhanh chóng.
Hứa Ứng quan sát tỉ mỉ Thiên Quan, giơ tay chạm vào, Thiên Quan lại có cảm giác như kim loại.
Đẩy cánh cửa Thiên Quan, bên ra tay cửa Tiên đạo sôi trào, đạo âm vang dội, đứng trước cửa nhìn về phía sau sẽ thấy Tiên đạo hình thành thực chất, tựa như đại dương, hào quang vân khí dào dạt như biển.
Ngọc Kinh thành lơ lửng phía cuối đại dương mênh mông này, tựa như Bỉ Ngạn.
Hứa Ứng thấy cảnh này, trong lòng không khỏi suy tư.
“Phải chăng Tiên giới là một tòa Bỉ Ngạn? Vô số tiên nhân phi thăng Ngọc Kinh thật ra là vô số Bỉ Ngạn của tiên nhân tạo ra Tiên giới?’
Nhưng suy nghĩ này chỉ là suy nghĩ, không cách nào chứng thực.
“Trừ phi có người tìm ra vị trí tòa Bỉ Ngạn này trong thân thể mình, trực tiếp mở động thiên, dẫn khí tiên linh tới tu luyện... Đợi đã!’
Y ngây ra như phỗng, thân thể cứng đờ tại chỗ, thậm chí còn run rẩy.
Viên Thiên Cương thấy thần thái Hứa Ứng nhưng vậy vội vàng lúc lắc cánh tay trước mặt, dò xét: “Hứa công tử, ngươi sao vậy?”
Con mắt Hứa Ứng vẫn đờ đẫn, không nói tiếng nào. Viên Thiên Cương vuốt chòm râu dài, lắc đầu, đang định đi khỏi thì đột nhiên Hứa Ứng nói: “Nếu Ngọc Kinh sau Thiên Quan chính là bí tàng trong thân thể ứng với Tiên giới thì sao?”
Viên Thiên Cương kinh ngạc, cười nói: “Bí tàng gì?’
“Bí tàng thứ bảy.”
Hứa Ứng quay đầu lại, trợn mắt nhìn hắn nói: “Nếu chúng ta mở Thiên Quan thứ ba ra, trực tiếp dùng lực lượng khổng lồ mở Ngọc Kinh sau Thiên Quan, thế chẳng phải có thể mở được một tòa động thiên, dẫn khí tiên linh từ trên trời xuống?’
Viên Thiên Cương suy nghĩ một hồi rồi cười nói: “Hứa công tử, cho dù sau Huyền Quan thứ ba là bí tàng thứ bảy trong có thể, ngươi mở thế nào được?’
Hứa Ứng nghiêm túc nói: “Đầu tiên luyện khí, tu được nguyên thần, vượt qua Dao Trì, Thần Kiều, mở Huyền Quan thứ ba sau đó mở bí tàng thứ bảy...”
Nói đến đây y lập tức hiểu ra, bật cười nói: “Sau khi mở Huyền Quan thứ ba là phi thăng rồi, thế thì mở bí tàng thứ bảy có cần thiết không?”
Viên Thiên Cương cười nói: “Huống chi ngươi bỏ qua Phi Thăng kỳ, ném một cảnh giới đi. Dùng một cảnh giới đổi lấy động thiên thứ bảy, có đáng giá không?”
Hứa Ứng tán thành, cười nói: “Hơn nữa ta chỉ suy đoán sau Thiên Quan là bí tàng thứ bảy, nếu không phải bí tàng thứ bảy thì người tu luyện theo cách này là tự đoạn tuyệt tương lai.’
Nói tới đây y cảm thấy cách này không được, cười nói: “Ai có thể mở được bí tàng thứ bảy mà không chết? Không ai thử nghiệm như vậy.”
Viên Thiên Cương tán thành.
Hứa Ứng nhìn về phía Thiên Quan thứ ba, đột nhiên trong lòng nổi lên một ý tưởng.
Đúng vậy, những người khác thì không ai cam đoan khi mở Phi Thăng kỳ như bí tàng thứ bảy sẽ không chết, nhưng Huyền Quan thứ ba đang bày ra yên lành trước mặt Hứa Ứng!
“Huyền Quan thứ ba của ta bị người ta cắt bỏ, nhưng ta chưa chết.”
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái, trái tim đập thình thịch: “Ta có thể thử nghiệm, xem xem có thể mở được động thiên Tiên giới không!”
Trong lòng y càng thấp thỏm.
Nếu thật sự làm vậy, toàn bộ hệ thống luyện khí sẽ thay đổi!
Mục tiêu cuối cùng của luyện khí không phải độ kiếp phi thăng nữa mà là tu luyện tới Khấu Quan kỳ, sau đó mở bí tàng thứ bảy, mở động thiên thứ bảy!
“Ha ha, mục đích tu luyện là phi thăng thành tiên, không phải mở động thiên thứ bảy. Ta nghĩ quá nhiều rồi. Huống chi bây giờ ta còn cách cảnh giới phi thăng rất xa!
Hứa Ứng lắc đầu, buông bỏ suy nghĩ này, nhưng ý tưởng đó thật quá hấp dẫn, thi thoảng lại xuất hiện, cám dỗ y làm theo.
Hứa Ứng vứt bỏ tạp niệm, định đặt Huyền Quan thứ ba vào khu vực Hi Di của mình, hòa vào Huyền Quan thứ ba trong khu vực Hi Di của mình.
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑