Y đi tới mạn thuyền thò đầu ra nhìn, đúng lúc này biển lửa bộc phát, một luồng hỏa quang phóng lên tận trời, sóng lửa khổng lồ suýt nữa đốt đầu y thành tro.
Hồ Trác Quân vội vàng giơ tay tóm lấy cổ áo y, túm y lại, oán giận nói: “Một luyện khí sĩ nhỏ nhoi như ngươi sao to gan vậy? Không biết làm sao ngươi sống được ở tiền tuyến!”
Hứa Ứng gãi đầu dò xét: “Liệu có phải vì thực lực của ta cao minh?”
Hồ Trác Quân cắn răng nói: “Ngươi có cảnh giới gì? Ngày thường tu luyện công pháp gì? Tu luyện thần thông gì?’
Hứa Ứng lòng đầy kiêu ngạo nói: “ta đã tu thành nguyên thần, ngày thường tu luyện Thái Nhất Thiên Tiên công. Còn thần thông à? Có gì là học được đó, ta học rất nhanh!”
Hồ Trác Quân nghe hắn nói mình đã tu thành nguyên thần, không dám khinh thường nói: “Thái Nhất Thiên Tiên công? Chưa từng nghe nói, tên nghe rất kêu, chắc mạnh lắm nhỉ. Ngươi thể hiện nguyên thần cho ta xem hử.’
Hứa Ứng thoáng chần chờ, âm thầm kiềm chế khí tức Thiên đạo trong nguyên thần rồi mới tế ra.
Mấy ngày nay y đi sâu vào khu vực bị ma hóa, trò chuyện với rất nhiều máu tươi được thờ cúng trong thôn trang, hiểu biết thêm về Ma đạo, trình độ Ma đạo cũng sâu dần.
Khi tế nguyên thần ra, chỉ nhìn khí tức thì không khác gì nguyên thần luyện khí sĩ ma tộc bình thường.
Nhưng khi y tế nguyên thần lên, tất cả luyện khí sĩ ma tộc trên thuyền cười vang, chỉ thấy nguyên thần của Hứa Ứng cao có ba tấc, cực kỳ bé nhỏ.
Bọn họ vừa chế giễu vừa tế nguyên thần của mình lên, thấp cũng hơn mười trượng, cao thì năm sáu mươi trượng, chẳng khác nào thần ma, uy phong lẫm liệt.
Hứa Ứng nghe tiếng cười của bọn họ, sắc mặt đỏ lên, cực kỳ xấu hổ.
Hồ Trác Quân mặt mày hung ác trừng mắt với đám luyện khí sĩ một cái, quát: “Cười cái gì mà cười? Hắn là luyện khí sĩ tiền tuyến, chém giết tắm máu để bảo vệ bách tính hậu phương, các ngươi có tư cách gì mà đòi chế giễu nguyên thần của hắn nhỏ bé?”
Đám luyện khí sĩ ma tộc kia không dám chế giễu Hứa Ứng nữa, có người còn cực kỳ xấu hổ, đi tới xin lỗi Hứa Ứng.
Hứa Ứng khá ngạc nhiên, thầm nghĩ: “Đám ma tộc này không đúng! Sao bọn họ không có ma tính như lời đồn? Chẳng lẽ diễn kịch cho ta xem?’
Hồ Trác Quân nói với y: “Ngươi đừng chấp nhặt với bọn họ. Ngươi học tập ở tiền tuyến, có thể luyện thành nguyên thần như vậy đã là phi phàm rồi.”
Hứa Ứng khiêm tốn thỉnh giáo: “Trác Quân tỷ tỷ, nguyên thần của ta nhỏ lắm à?”
Hồ Trác Quân thoáng chần chừ nhưng vẫn nói: “Nguyên thần của luyện khí sĩ khi vừa tu thành đã cao bằng thân người, có câu gọi là tu thân tu thần, thần bằng với thân mới có thể thân thần nhất thể, phát huy công kích cường đại. Nguyên thần của ngươi cao có ba tấc, đúng là hơi hơi nhỏ... ai da!”
Cô vội vàng cười nói: “Tuy nhỏ một chút nhưng không phải không dùng được!”
Hứa Ứng lẩm bẩm: “Hóa ra nguyên thần vừa tu thành đã cao bằng người rồi.”
Nguyên thần của y không phải hơi hơi nhỏ mà là quá quá nhỏ, trông như suy dinh dưỡng, chẳng trách đám luyện khí sĩ ma tộc kia lại cười lên thành tiếng.
Đa số luyện khí sĩ ma tộc trên thuyền đều rất thân mật, có người định chỉ điểm Hứa Ứng tu luyện đạo pháp ra sao, làm sao tồn tưởng đạo tượng, Ma thần lái thuyền cũng nói: “Ở tiền tuyến ngươi khó mà gặp cơ duyên, ít trải việc đời. Biển lửa này cũng là một hiện tượng rất lớn, toàn bộ biển lửa là một đạo tượng khổng lồ, nếu ngươi tìm hiểu được có thể lĩnh ngộ ra thần thông xưa nay chưa từng có!”
Nói xong câu này, đông đảo luyện khí sĩ ma tộc trên thuyền đồng thời lắc đầu nói: “Thượng thần, ai mà tìm hiểu được đạo tượng biển lửa này? A Ứng, đừng nghe ngài ấy nói.”
Ma thần chèo thuyền lắc đầu nói: “Ta nhớ có người luyện thành đạo tượng biển lửa!”
Hắn chìm vào trầm tư: “Ta đã từng thấy đạo tượng đó, đó là biển cả vô biên vô tận, ta đi thuyền trên mặt biển, sóng gió dữ dội. Đột nhiên trong biển lửa có biển lửa khác dâng lên, bề ngoài như một lò lửa, nhật nguyệt chìm trong lò lửa đỏ rực này...”
Cảnh tượng đó quá hùng tráng, đến mức cho dù đã qua mấy vạn năm hắn vẫn nhớ như in.
Hồ Trác Quân kéo Hứa Ứng sang một bên nói nhỏ: “Đừng nghe ngài ấy nói bậy. Biển lửa này có vô số chi tiết, chắc chắn ngươi không thể tu thành đạo tượng biển lửa như vậy được. Ngươi muốn tìm hiểu được đạo diệu thì phải xem chi tiết. Ví dụ như, ngươi thấy ngọn lửa kia bay lên không hóa thành phượng hoàng uốn lượn, ngươi lĩnh ngộ được đạo tượng như vậy cũng có thần thông bất phàm rồi! Còn nữa, ngọn lửa bên kia tạo thành đạo tượng hỏa long!’
Cô đưa tay ra chỉ, đúng là trong biển lửa mênh mông như đại dương này có đủ loại cảnh tượng kỳ dị hỏa long hỏa phượng hỏa xà kim ô, hết sức bất phàm.
Thậm chí còn có mặt trời mặt trăng và ngôi sao nhô lên từ biển lửa, cũng là đạo tượng bất phàm!