Đột nhiên trong vòng xoáy một luồng thần lực cuồn cuộn từ trên trời giáng xuống, rót vào huyệt Bách Hội của Hứa Ứng.
Khu vực Hi Di trong cơ thể Hứa Ứng cũng thủng trăm ngàn lỗ, luồng thần lực này xuyên qua khu vực Hi Di, rót thẳng vào Thập Nhị Trọng Lâu, tràn vào Kim Đan!
“Không đúng!”
Hứa Ứng lập tức cảm thấy không ổn, vị trí của y không đúng, không phải trong phù văn tiên đạo Thiên đạo bình thường mà là nơi hỗn tạp Thiên đạo và Ma đạo.
Thiên địa nguyên khí cũng vậy!
Lần này cảnh giới của y thăng tiến, sắp phá Kim Đan tạo thành nguyên thần, cần lượng lớn thiên địa nguyên khí để lột xác. Nhưng trong thiên địa nguyên khí mà y dẫn dắt tới đột phá còn có cả nguyên khí Ma đạo!
Bây giờ những nguyên khí Ma đạo này hóa thành thần lực, cũng truyền vào Kim Đan của y!
Hứa Ứng định ngăn cản, nhưng hiện giờ tu vi của y không còn lại bao nhiêu, không có sức ngăn cản.
Ngay thời điểm này, tựa như quả trứng hỗn độn trong hỗn độn bỗng nhiên nứt toác, khỉ đá chui ra long trời lở đất; Kim Đan của y vỡ ra, tất cả nguyên khí, hồn phách, thần thức, âm dương, tâm lực và hoạt tính trong Kim Đan đồng thời hỗn nguyên nhất thể, luyện lục bí về thái nhất, tạo thành một nguyên thần!
Nguyên thần này vừa xuất hiện, thiên địa đại đạo trong thế giới Thái Sơ cũng theo đó phun trào, tạo thành từng phù văn kỳ dị trên bầu trời, đó là phù văn Thiên đạo, như ẩn như hiện trong tầng mây.
Phù văn càng ngày càng nhiều, nhưng Hứa Ứng lập tức cảm ứng được trong đó không chỉ có phù văn Thiên đạo mà còn hỗn tạp những thứ khác!
"Là Ma Đạo!"
Trên trán y đổ mồ hôi lạnh, chỉ thấy thiên địa đại đạo phun trào, nương theo thần lực từ trên trời giáng xuống, ầm ầm xông vào đỉnh đầu y, rót vào Thập Nhị Trọng Lâu,hòa vào nguyên thần của y!
“Các chủ ta cũng tu thành nguyên thần rồi!”
Hứa Ứng không kiềm nổi vui mừng như điên, nhưng đồng thời cũng khó nén nổi nỗi sợ trong lòng: “Nguyên thần của ta, không thuần khiết!”
Nguyên thần của hắn bị Ma đạo vấy bẩn. Rốt cuộc chuyện này là tốt hay xấu, y hoàn toàn không biết.
Không bao lâu sau, Hứa Ứng điều động thần thức còn sót lại trong Bồng Lai tiên cảnh, sau đó hóa thân Thiên đạo hiện lên trong tiên cảnh.
Hứa Ứng mượn tầm mắt của hóa thân Thiên đạo quan sát Bồng Lai tiên cảnh, chỉ thấy tòa Thiên Quan kia vẫn sừng sững trên ngọn núi chính, lúc này mới thở phào một hơi.
“Xem ra thương thế của Bồng Lai Tiên Chủ rất nặng nên mới không dám quay lại lấy Thiên Quan. Hắn không biết khi đó ta đã hôn mê bất tỉnh, tưởng rằng ta vẫn còn sức.”
Hứa Ứng lảo đảo đứng dậy, cứu chữa cho bọn Cô Xạ Nhan Vũ. Một lúc lâu sau đám người dần dần tỉnh lại, ai nấy ra sức trấn áp thương thế.
Hứa Ứng dự vào Thất Thải Thần Thụ, giọng nói khàn khàn: “Chư vị, Tiên Chủ bị ta đuổi đi rồi.”
Đám người kinh ngạc không thôi, nhìn về phía y.
Cô Xạ la lên thất thanh: “Ý ngươi là chúng ta không cần chạy trốn?”
Hứa Ứng gật nhẹ đầu.
Nhan Vũ run rẩy nói: “Hứa lão tổ, ý ngài là các sư tổ Bồng Lai các chúng ta có thể đổi sang ngọn tiên sơn lớn hơn rồi?”
Hứa Ứng ho khan một tiếng nói: “Ta cảm thấy biện pháp lập công đổi tiên sơn càng lớn của Tiên Chủ rất tốt.”
Tam các chủ Hướng Ngô cười trên nỗi đau của người khác: “Ý của Hứa lão tổ là sư tổ Bồng Lai các chúng ta lười quá?”
“Ý ta là bảy vị Bồng Lai các đều lười.” Hứa Ứng cười nói.
Bảy người dựng râu trừng mắt, chỉ có Cẩn Viên là nữ các chủ không có râu ria đành phải trừng mắt. Hứa Ứng cười nói: “Còn một chuyện nữa, ta tu thành nguyên thần rồi!”
Y khó nén nổi đắc ý, nói xong lập tức tế nguyên thần của mình lên.
Đám người mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn lại, chỉ thấy trên đỉnh đầu Hứa Ứng có vạn ánh thần quang xông lên tận trời, đạo âm ầm ầm chấn động, cực kỳ phô trương!
Lại thấy trong người Hứa Ứng có một đạo đài bay ra, đạo đài là căn cơ của đại đạo, chia thành sáu mặt, khắc dấu ba ngàn Thiên đạo, lại có Thập Nhị Trọng Lâu sinh ra từ đạo đài, cao chừng trăm trượng, lấp lóe kim quang!
Đám người chỉ thấy kim quang chói mắt, rồi cửa tầng thứ nhất mở ra, từ trong đó có một người tí hon cao ba tấc đi ra, chính là nguyên thần của Hứa Ứng.
“Cái này...”
Đám người quay sang nhìn nhau.
“Nguyên thần của Hứa công tử đúng là độc đáo.” Nhan Vũ sư tổ suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng nịnh bợ.
Hứa Ứng cười nói: “Nguyên thần của ta sẽ còn lớn lên.”
Đám người liếc mắt nhìn nhau, không nói gì. Tuy nguyên thần sẽ trưởng thành nhưng nguyên thần này quá nhỏ.
“Nguyên thần nhỏ như vậy mà còn lưu lại dấu ấn trong Thập Nhị Trọng Lâu.” Cô Xạ Tiên Tử kinh ngạc không thôi.
Chỉ thấy trong tầng thứ nhất của Thập Nhị Trọng Lâu còn có một nguyên thần Hứa Ứng, chẳng qua nguyên thần này là dấu ấn mà nguyên thần của Hứa Ứng lưu lại, không phải thật sự!