Hứa Ứng nhìn lại, chỉ thấy hai đạo nhân gầy gò hiền hòa đi tới, áo trắng áo xanh, đạo cốt tiên phong.
Hai vị đạo nhân kia chào y, đột nhiên lại nghe một giọng nói như đạo ngữ tiên âm vang lên: "Tiên thiên địa sinh, tố các trung vạn cổ đăng truyện, cực bản vô cực; vi đạo pháp tổ, ngưỡng vân tế ngũ thai đỉnh trì, huyền chi hựu huyền!"
Vị đạo nhân thứ ba đi tới, đột nhiên ba người hóa thành một người, cười nói với Hứa Ứng: “Đa tạ đạo hữu tương trợ. Đạo hữu giúp ta thoát khốn, xin dùng Nhất Khí Hóa Tam Thanh truyền thụ.”
Người kia giơ ngón tay điểm lên mi tâm Hứa Ứng rồi đột nhiên biến mất không còn tăm hơi.
Thức hải của Hứa Ứng nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, thu liễm thần thức, tỉnh lại khỏi nhập định, trong lòng kinh ngạc không thôi: “Ba đạo nhân vừa rồi là gì? Thế nào là thiên địa nguyên thần, thế nào là cực bản vô cực, còn có đạo tổ pháp tổ gì nữa, khoác lác lớn thế? Người của Ma Vực đều thích khoác lác như vậy sao?”
Lúc này bên ngoài đạo quán lại vang lên giọng nói của Lý Bình Sinh: “Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô, kình địch trong đời ngươi Lý Bình Sinh đã đến, ngươi đi ra ngoài hay là ta giết vào đây?”
Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô lao vun vút qua không trung như một mũi tên, lưu lại một bóng mờ màu tím, hướng thẳng tới vùng đất Đạo Khải, thầm nghĩ: “Lần trước Lý Bình Sinh thua trong tay ta, tu vi của hắn cực kỳ cường đại, chẳng qua thần thông hơi yếu một chút. Ta thắng được hắn cũng chẳng dễ dàng gì. Lần này hắn lại khiêu chiến, chắc chắn đã bù đắp nhược điểm của mình! Thế nhưng...”
Trong mắt hắn tử khí mông lung, nhìn về phía đạo quán rách nát kia: “Ta ở đây cơ mà! Trong đạo quán có phải ta đâu?”
“Nếu Lý Bình Sinh đã tới, thế thì Tử Y Ma Hầu ta không thể ra ngoài gặp hắn rồi!”
Hứa Ứng thở dài, đi ra bên ngoài đạo quán.
Đột nhiên y thầm chấn động, trong đầu xuất hiện thêm nhiều tin tức, trong đó bao gồm một pháp môn tu luyện Nhất Khí Hóa Tam Thanh.
Chắc là đạo nhân kỳ quái vừa rồi truyền thụ lúc điểm ngón tay lên trán y.
Y vừa nhập đạo, thần thức nối liền một thể với thiên địa đại đạo trong Đạo Khấp quan, có cảm giác như ta đã là đại đạo.
Loại cảm giác thiên nhân hợp nhất này cực kỳ vi diệu, lúc trước Hứa Ứng không cảm thấy đạo nhân kỳ quái trong thức hải của mình có gì không đúng, giờ phút này nhớ tới lại cảm thấy có vấn đề.
“Trong quá trình nhập đạo, đại đạo là ta, thế thì làm sao đạo nhân kỳ quái kia đi vào thức hải của ta được?”
Đây là điều kỳ lạ nhất!
Thần thức của y nối liền với thiên địa đại đạo xung quanh Đạo Khấp quan, cũng chính là ma đạo.
Đạo nhân kỳ quái kia có thể từ một hóa ba, Nhất Khí Hóa Tam Thanh, dùng hình thái đại đạo kết nối với thần thức của y!
Chỉ như vậy mới có thể truyền thụ Nhất Khí Hóa Tam Thanh cho Hứa Ứng trong khi y đang nhập đạo!
“Đúng là kỳ quái! Chẳng lẽ đạo nhân này là Thiên đạo của vùng đất Đạo Khải, hay là cái gì khác?”
Hứa Ứng vừa đi ra ngoài, vừa xem xét Nhất Khí Hóa Tam Thanh mà đạo nhân kia truyền thụ.
Môn công pháp này đầu tiên phải luyện tiên thiên nhất khí, Hứa Ứng suy tính tỉ mỉ, tiên thiên nhất khí này giống hệt như Thái Nhất nguyên khí của mình, không hề khác biệt!
“Sở Thiên Đô!”
Hứa Ứng ra khỏi đạo quán, bị giọng nói của một nam nhân làm cho giật nảy mình. Chỉ thấy một thanh niên áo trắng tuấn lãng phong lưu đứng bên ngoài đạo quán, hưng phấn nhìn mình, có vẻ khá kích động, chắc là Lý Bình Sinh.
“Ngươi lớn tiếng như vậy làm gì?” Hứa Ứng tức giận nói.
Thanh niên áo trắng Lý Bình Sinh cười ha hả nói: “Không ngờ Tử Y Ma Hầu uy danh hiển hách lại là một thiếu niên miệng còn hôi sữa!”
Hứa Ứng dò xét: “Nếu ta nói ta không phải Sở Thiên Đô, chắc chắn ngươi không tin đúng không?’
Lý Bình Sinh thản nhiên nói: “Sở Thiên Đô, chúng ta từng giao thủ rồi, Bách Biến ma công của ngươi giỏi về biến hóa, ngươi đừng mơ thay đổi khí tức lừa gạt ta. Thẩm Bạch Duật Thẩm huynh đã kiểm tra ra thân phận của ngươi. Sở Thiên Đô, có một chuyện ta luôn hiếu kỳ, mong ngươi có thể giải thích cho ta.”
Hắn dừng lại một chút rồi nói: “Lúc trước ngươi đeo mặt nạ không dám dùng gương mặt thật gặp người khác, có phải vì che cái mặt đen của mình không?”
Hứa Ứng thẹn quá hóa giận, giọng điệu cứng rắn nói: “Lý Bình Sinh, ta đang tu luyện một môn ma công, ngươi chờ một lát. Đợi ta luyện xong sẽ tới thu thập ngươi!”
Lý Bình Sinh cười ha hả nói: “Không ngờ Tử Y Ma Hầu cũng có lúc sợ ta, lâm trận lại đòi mài gươm! Được rồi, ta chờ ngươi một lúc! Chỉ một lúc thôi đấy!”
Hắn lấy ra một nén nhang, cắm lên vỏ cây bên cạnh nói: “Sau khi nén nhang này cháy xong ta sẽ ra tay!’
Hứa Ứng suy ngẫm cẩn thận về Nhất Khí Hóa Tam Thanh.