Cô giãy dụa đứng dậy, người lảo đảo, nhìn qua khe cửa đạo quán, thấy loáng thoáng bóng dáng một thiếu niên.
Trước mặt thiếu niên kia, ánh lửa rực rỡ không gì sánh được dâng lên, mặt trời kéo theo dải sao bay ra từ biển lửa, biển lửa đó được khắc họa vô cùng chi tiết, sóng lửa cuồn cuộn, hỏa phượng bay múa, hỏa long uốn lượn, hỏa thụ sinh trưởng...
Đạo âm vang dội cất lên, Hồ Trác Quân chỉ thấy trời đất quay cuồng, lại ngã xuống, lòng thầm nghĩ: “Người ngoài cửa là ai, sao thấy quen quen...”
Trong Chân Võ quan, Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô quan sát tình cảnh một ngàn ba trăm tiên khí trong Đạo Khấp quan bộc phát uy lực, không khỏi khen ngợi: “Tà tu Chư Thiên Vạn Giới vì ép ta hiện thân mà không từ thủ đoạn! Người này cũng rất thông minh, là kình địch của ta!”
Chân Võ quan cách vị trí bộc phát uy lực tiên khí rất xa, uy lực của tiên khí xung kích tới Chân Võ quan, chỉ thấy hai thần tướng quy xà bộc phát khí tức, tạo thành đạo tràng Ma đạo, bảo vệ Chân Võ quan, giữ cho khu vực này bình an.
Sau khi đợt xung kích này qua đi, Sở Thiên Đô lập tức đứng dậy, chuẩn bị tới phó ước, gặp mặt Thẩm Bạch Duật.
Nhưng cũng ngay lúc này chỉ thấy chỗ vùng đất Đạo Khải đột nhiên hình thành đại dương kiếm khí mênh mông bao phủ phương viên mấy trăm dặm!
“Kiếm đạo thật lợi hại!’
Sở Thiên Đô thầm giật mình, chiến ý lập tức bùng lên, lấy mặt nạ ra đeo lên. Tướng mạo hắn quá tuấn tú, không có lực uy hiếp nên thường đeo một cái mặt nạ xấu xí.
Sở Thiên Đô đang định xuất phát thì thân thể đột nhiên cứng đờ, nhìn vào chính giữa đại dương kiếm khí.
Ở nơi đó, biển lửa vô lượng gánh vác nhật nguyệt đang từ từ dâng lên. Ánh lửa hừng hực, cứ như toàn bộ biển lửa đều hóa thành lò lửa bát hoang dung nạp nhật nguyệt!
Lò lửa rực rỡ không gì sánh được, độ sáng như ngàn vạn vầng thái dương, khiến người ta khó lòng mở mắt!
Vô số kiếm khí tạo thành dòng lũ ào ào cuốn tới, cảnh tượng cực kỳ chấn động nhưng đâm vào Bát Hoang Luyện Nhật Lô lại như trâu đất xuống biển, không tạo được chút động tĩnh nào.
Vùng đất Đạo Khải vang lên chấn động khủng khiếp, chấn động làm dấy lên một cơn sóng lớn, độ cao của sóng lửa lên tới một dặm, nhanh chóng khuếch trương ra ngoài theo hình vòng tròn, tạo thành gió lốc nóng bỏng đánh tới khắp bốn phương tám hướng!
Sở Thiên Đô đứng ngoài của Chân Võ quan, đờ đẫn như người gỗ: “Bát Hoang Luyện Nhật Lô, thần thông hơn bốn vạn năm không ai tìm hiểu hoàn toàn, giờ lại tái hiện thế gian?”
Nơi biên thùy Ma Vực, biển lửa vô lượng, Ma thần già nua chèo thuyền cũng bị ánh sáng kinh động. Hắn dừng chèo ngẩng đầu nhìn lên, một Bát Hoang Luyện Nhật Lô lọt vào tầm mắt.
Ma thần già nua ngơ ngác, hạ giọng nói: “Như thật như ảo? Hay là người kia đã trở về?’
Trước vùng đất Đạo Khải, hai tay áo phất phơ của Hứa Ứng chậm rãi rủ xuống.
Trước mặt y là cả một biển nham thạch còn Thẩm Bạch Duật đã không còn tăm hơi.
Cách nơi đây hơn trăm dặm, trên cái chiêng đồng khổng lồ như ngọn núi, nguyên thần của Thẩm Bạch Duật dán lên chiêng đồng theo hình chữ đại, thân thể lại dán lên nguyên thần.
Hắn trợn trừng hai mắt, ánh mắt đầy sợ hãi.
Khí tức của hắn vẫn đang chập trùng, thân thể rách nát, người đầy thương tích, có vết thương vẫn đang cháy.
Lửa đã đốt tới tận xương, đốt tới mức da thịch vang lên tiếng lép bép.
Sau lưng hắn, sáu tòa động thiên xoay tròn, chính là động thiên na sư. Đột nhiên Nê Hoàn, Dũng Tuyền, Ngọc Kinh, Giáng Cung, tứ đại động thiên tróc khỏi người hắn, văng khắp bốn phía, rơi vào rừng núi.
Thẩm Bạch Duật miệng hộc máu nhìn thiếu niên ngoài cửa đạo quán cách đó trăm dặm, vẻ sợ hãi trong mắt còn chưa tan.
“Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô, quả nhiên danh bất hư truyền.” Hắn phun ra một ngụm máu tươi, ngã quỵ xuống.
Hứa Ứng thu tay về, xoay người lại bước vào đạo quán cũ nát, thầm nghĩ: “Dù sao chúng ta đều là người trong chính đạo, vẫn phải nể mặt chính đạo một chút, không thể vì hắn trêu chọc ta mà giết chết hắn được.”
Y xoay người đóng cửa đạo quán lại, thầm nghĩ: “Dù sao ta cũng là người trong chính đạo, lại tu Thiên đạo, trời cao có đức hiếu sinh, ta không thể như đám Thiên thần mù chữ kia, không lưu lại chút sinh cơ nào. Lần sau hắn còn chọc ta thì xử lý hắn là được!”
Y đi vào đại điện của đạo quán, bấy giờ mới chú ý thấy trên hai cây cột trái phải có một cặp câu đối.
Giương Thái Cực Đồ, không ngoài Cửu Cung Bát Quái.
Dùng đại pháp lực, có thể dạy Nhất Khí Hóa Tam Thanh.
“Lớn lối quá nhỉ! Người trong ma đạo đúng là khoác lác tới rung trời!”
Hứa Ứng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên tấm biển có viết mấy chữ “Thanh Dương cung Tam Thanh điện”
Trong Tam Thanh điện đã không còn thứ gì, thời cổ xưa Thiên thần thảo phạt Ma Vực, đánh chiếm nơi đây phá hủy tất cả mọi thứ ở nơi này.