Kết cấu lý và Táng hóa đều cực kỳ hấp dẫn, chỉ cần tu hành là có thể có được lực lượng cường đại, lấy tư chất và ngộ tính của y, nếu tìm hiểu thấu đáo đại đạo ghi lại trên Thúy Nham, lại giải mã công pháp bên trên Thúy Nham Thạch Khắc, tuyệt đối có thể quét ngang hết thảy chướng ngại!
Nhưng Hứa Ứng vẫn từ bỏ dụ hoặc này.
"Vì sao Nhân Gian Thiên Đạo có thể khôi phục ở trong Hắc Ám Thiên Đạo?"
Y lại nghĩ tới điểm này, trong lòng yên lặng nói, "Chỉ sợ không chỉ đơn giản là do lòng người đâu. Thiên địa đại đạo của bản thổ tất có chỗ độc đáo riêng. Tìm lại căn bản, là có thể vượt qua kết cấu lý, vượt qua Táng hóa!"
Điểm này, y hiểu rõ ràng hơn bất kỳ ai khác, bởi vì y đã độ kiếp vô số lần tại Nhân Gian giới, tận mắt chứng kiến Thiên Đạo bản thổ khôi phục, ép lui Hắc Ám Thiên Đạo do Thúy Nham hình thành!
Y ẩn ẩn cảm thấy, mình đã bắt được một mấu chốt đủ khiến mình lấy được thành tựu còn lớn hơn cả Đạo Tổ, chỉ cần tiếp tục nghiên cứu xuống dọc theo con đường này, nhất định có thể vượt qua kết cấu lý!
Một bên khác, trong lòng Diệu La Chí Tôn cảm giác vô cùng nặng nề, phát hiện Đại La Phục Thiên Kiếm của mình cũng không có hiệu quả.
"Nếu bọn ta ở vào trạng thái toàn thịnh, những Táng nhân này và hai cường giả đạo cảnh bát trọng kia hoàn toàn không đáng để lo ngại! Thậm chí, ngay cả chiếc thuyền này bọn ta cũng có thể ngăn lại!"
Đám người Diệu La Chí Tôn vô cùng ấm ức, kỳ thật thực lực của Táng nhân cũng không phải rất mạnh, Cảnh Minh và Minh Vương Tôn cũng không phải vô địch, nhưng hết lần này tới lần khác bọn họ đều đang ở trong trạng thái bị thương, không cách nào phát huy ra toàn bộ thực lực.
Diệu La Chí Tôn không bị thương, nhưng một cây chẳng chống vững nhà, không cách nào dựa vào lực lượng của mình để chiến thắng kẻ địch được.
Bọn họ là bị Hứa Ứng đánh tan từ từ nên mới rơi vào tình cảnh như vậy.
Dù sao đối với bọn họ mà nói, danh tiếng khi giết chết Thánh Tôn và Tổ Thần thực sự quá lớn, lợi ích cũng đủ mê người, nhất là giết chết Thánh Tôn lại càng có thể thu hoạch tam đại động uyên Chí Tôn của Thánh Tôn!
Tam đại động uyên Chí Tôn, chỉ riêng dụ hoặc này đã đáng giá cho bọn họ mạo hiểm rồi.
Mắt thấy Độ Thế Kim Thuyền sắp sửa nghiền nát bọn họ, tốc độ của chiếc kim thuyền này lại càng ngày càng chậm, cuối cùng còn dừng lại hẳn. Đám người Diệu La Chí Tôn, Tạo Hóa Chí Tôn đều thở phào một hơi, lực lượng của chiếc Độ Thế Kim Thuyền này có hạn, cũng không phải là vô địch.
Độ Thế Kim Thuyền dù sao không phải pháp bảo chế tạo vì chiến đấu, mà là bảo vật giúp Long tộc tìm kiếm sinh cơ, luận uy lực, cũng không đạt tới trình độ hơn hẳn pháp bảo Chí Tôn.
Chỉ vì đám người Tạo Hóa Chí Tôn đã bị thương trước, mới bị áp chế đến mức thê thảm như vậy.
Ngay giây phút Độ Thế Kim Thuyền bị đám người Diệu La Chí Tôn bọn ép dừng lại, đột nhiên trong bóng tối có ánh sáng như tuyết lóe lên, nghìn vạn đạo cảnh bồng bềnh ở giữa không trung, Tiên Đế Chí Tôn tế lên nghìn vạn đạo thụ và đạo quả, phía sau là tam đại động uyên Hạo Thương, Thái Nhất và Thái Nhất, chậm rãi đi tới.
Từng tôn Táng nhân gào thét tiến lên, đón lấy đạo thụ đạo quả của Đại Minh cung, nhưng sau một khắc, nghìn vạn đạo thụ phát ra hào quang sáng ngời, đạo quả bắn ra từng tầng đạo uy, ngăn mấy ngàn Táng nhân có thể so với Đại La Kim Tiên lại!
"Đại Minh cung của ta!"
Thánh Tôn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt bất thiện, "Nhãi ranh Sơn Minh, đúng là to gan!"
Tiên Đế Chí Tôn nghênh tiếp ánh mắt của hắn, khẽ khom người, ánh mắt lập tức vượt qua Thánh Tôn, giao nhau với ánh mắt của Hứa Ứng.
Trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc, muốn đưa tay tính toán, nhưng lại dừng lại.
Hứa Ứng nhẹ nhàng nâng tay lên, Cảnh Minh và Minh Vương Tôn lập tức phi thân bay lên, trùng kích đạo thụ đạo quả đạo cảnh của Đại Minh cung, chống lại nghìn vạn đạo thụ đạo quả, suất lĩnh mấy ngàn Táng nhân kia lui lại.
Mỗi người bọn họ đều đằng không bay lên, đáp xuống kim thuyền.
Chìa khóa vàng chậm rãi dâng lên, Độ Thế Kim Thuyền cũng từ từ đi lên.
Hứa Ứng ở trên cao nhìn xuống Tiên Đế Chí Tôn, không nói lời gì. Trên người y còn có vài bộ phận bị thương chưa chữa khỏi hết, đạo thương chưa tan, đột nhiên lại bắt đầu ẩn ẩn bị đau.
Đám người Diệu La Chí Tôn nhìn thấy Tiên Đế Chí Tôn đến đều nhẹ nhàng thở ra, đám người Đan Huyền Tử, Đông Thạch tiên sinh, Hỏa Linh tiên tử liên tục ho ra máu, khí tức suy bại, miễn cưỡng lắm mới không ngã xuống.
Tiên Đế canh thời gian tới cũng vừa đúng lúc, ngay lúc bọn họ chưa cạn hết lực lượng, xem như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Quy cũ của Lục Tôn Thập Nhị Diệu, Tiên Đế cũng chơi rất tốt, thậm chí hỏa hầu còn chuẩn hơn cả bọn họ.
"Sơn Minh cứu giá chậm trễ."