Hứa Ứng nghiêm túc nghĩ lại, đúng là Tiên Đế từng thu hoạch một bộ phận mảnh vỡ nguyên thần của Đại Long, lúc đánh nhau với y, hiển nhiên hắn cũng chưa từng dùng tới!
"Ta đã hiểu rồi." Y khom người nói.
"Hai vị, có thể chữa trị đạo thương của ta không?" Hứa Ứng dò hỏi.
Thánh Tôn và Tổ Thần liếc nhau thở dài. Tổ Thần nói: "Nếu tu vi của ta vẫn còn, có thể tu bổ linh hồn giúp ngươi, tái tạo bất diệt chân linh."
Thánh Tôn nói: "Ngươi bị thu hoạch căn cơ đại đạo, nhưng bí pháp nghịch thiên cải mệnh của ta có thể khiến từng cảnh giới của ngươi mọc lại. Có điều nó cần lượng pháp lực tương đối cao…"
Bây giờ thương thế của bọn họ nghiêm trọng như vậy, tự vệ cũng khó khăn, làm sao có thể nghịch thiên cải mệnh, rồi tái tạo bất diệt chân linh cho Hứa Ứng chứ?
Thánh Tôn giữ vững tinh thần, nói: "Nếu như ngươi có thể chữa khỏi đạo thương Thúy Nham gây ra cho bọn ta, bọn ta sẽ nhanh chóng khôi phục đến đỉnh phong, cũng có thể chữa trị cho ngươi..."
Nói đến đây, hắn không nói thêm gì được nữa.
Hứa Ứng bị người ta thu hoạch sạch sẽ không còn sót lại tí gì, chắc chắn cũng không đủ tu vi khiến chữa trị đạo thương cho bọn họ. Đạo thương của bọn họ chưa diệt, sẽ không có đủ lực lượng khiến chữa trị cho Hứa Ứng.
Đây là tử cục.
Hứa Ứng đành phải tạm gác chuyện này lại, lại dò hỏi: "Hai vị tiền bối, vì sao các ngươi lại rơi vào tình cảnh như vậy?"
Thánh Tôn kể lại việc mình gặp phải Lục dị nhân, Hứa Ứng nghe vậy, kinh ngạc nói: "Một vị cao thủ thân hình cao lớn, tinh thông Thúy Nham đại đạo ư? Một thân luyện thành sáu loại đại đạo cấp Chí Tôn, đạt được lục đại động uyên Chí Tôn?"
Thánh Tôn gật đầu, nói: "Hắn tự xưng là Lục dị nhân, năm đó lĩnh ngộ Thúy Nham cùng với Hạo Thiên Đế, nói Hạo Thiên Đế ngộ ra Thái Nhất Khai Ngộ từ trên người hắn. Trên bích hoạ tại cung điện của hắn, còn có cảnh hắn tế Thúy Nham lên Địa Tiên giới. Thúy Nham của Địa Tiên giới vừa rời đi thì đạo khóc lập tức bạo phát, phá hủy thời đại cổ lão. Bởi vậy ta hoài nghi, đạo khóc năm đó cũng không phải là sự kiện đột phát, mà là một âm mưu!"
Tổ Thần nói: "Tu vi người kia cực kỳ mạnh mẽ, không hề kém hơn ta lúc đỉnh phong."
Hứa Ứng lấy kim thư do sử quan Long Đình Tần Đạo Toàn lưu lại ra, nói: "Mời hai vị xem."
Tổ Thần đọc qua một lần, nhíu chặt mày, giao kim thư cho Thánh Tôn. Thánh Tôn đọc hết cũng nhíu mày theo.
"Nói cách khác, năm đó tổng cộng có ba khối Thúy Nham, một khối tại Nhân Gian giới, một khối tại Địa Tiên giới, như vậy một khối khác hẳn là rơi vào Thiên Tiên giới."
Thánh Tôn suy tư nói: "Rất có thể Lục dị nhân này chính là đứa trẻ dị tộc Bỉ Ngạn không chết năm đó. Thúy Nham va chạm với Nhân Gian giới, đánh gãy dòng sông linh quang, diệt hết Luyện Khí sĩ ở Nhân Gian giới, thay đổi thiên địa đại đạo, hình thành Hắc Ám Nhân Gian. Đứa trẻ dị tộc kia chỉ có thể sinh tồn ở loại địa phương này mà thôi."
Tổ Thần khó hiểu: "Nếu Thúy Nham đến từ Bỉ Ngạn, vậy dị nhân Bỉ Ngạn ném ba khối Thúy Nham tới là có ý gì? Nếu là muốn diệt sạch chúng ta, vì sao lại để lại Thúy Nham đại đạo và Thúy Nham công pháp trên đó? Nếu muốn truyền thụ đạo pháp tinh xảo hơn cho chúng ta, vì sao lại phải tiêu diệt Long Đình, diệt sạch thời đại cổ lão chứ?"
Dù hắn là vị thần cổ xưa nhất giữa thiên địa thì cũng không nghĩ ra nguyên do.
Đan Huyền Tử vội vàng bay đi, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, ngã từ trên trời xuống. Hắc Ám Thiên Đạo tràn ngập khắp Nhân Gian giới lập tức bắt đầu xâm lấn, khiến thân thể của hắn Táng hóa!
Sắc mặt Đan Huyền Tử trở nên ảm đạm, chiếc kim thuyền kia va vào chỉ khiến hắn bị thương nhẹ, nhưng mấu chốt là hai tên Thánh Tôn cùng Tổ Thần không nói lý này, chỉ hai chưởng đã phế đi hơn phân nửa thực lực của hắn.
"Đến bên kia của Nhân Gian giới dưỡng thương cái đã…"
Hắn vừa nghĩ đến đây, đột nhiên có một luồng thần thức mạnh mẽ vọt tới, đảo qua trên người hắn, sau đó tập trung vào người hắn.
Đan Huyền Tử căng thẳng, cố lên tinh thần, giữ thẳng sống lưng.
Khoảng một khắc sau, trong bóng tối có một luồng khí tức cường đại mau chóng đến gần, đứng trước mặt hắn, kinh ngạc nói: "Đan Đế, ngươi bị thương ư?"
"Hóa ra là Nguyên Anh đạo huynh."
Đan Huyền Tử thở phào một hơi:"Ta tìm thấy tung tích của Tổ Thần và Thánh Tôn, đại chiến ba trăm hiệp cùng bọn chúng, không ngờ bọn chúng mai phục một con thuyền lớn đến bất thình lình đâm vào ta. Ta nhất thời không nhìn rõ nên bị hai người bọn họ đả thương."
Bóng người đi ra từ trong bóng tối kia là một phụ nhân tóc hoa râm, chính là Nguyên Anh Đạo Chủ một Đại La Diệu Cảnh trong Lục Tôn Thập Nhị Diệu.
Tuy cô ta là nữ, nhưng vô cùng hung dữ, cũng là lãnh tụ nghĩa quân lật đổ Tử Vi Tiên Đình.
Nguyên Anh Đạo Chủ dò xét Đan Huyền Tử một lượt, cười tủm tỉm nói: "Ngươi có thể đại chiến ba trăm hiệp cùng bọn họ ư?"