Rất nhiều kiến trúc có phong thái của thời đại Long Đình, nhìn cực kỳ đẹp mắt, chúng đều lấy long làm chủ, bên trên có rất nhiều Long văn!
"Ta đoán không sai, quả nhiên đây là Độ Thế Kim Thuyền được tạo ra trong kế hoạch Thâu Thiên của Long Đình!"
Trong lòng Hứa Ứng mừng rỡ, thân hình hạ xuống dưới, lập tức có vô số đạo kiếm quang từ trong những kiến trúc cổ của Long tộc lao ra, đồng loạt đâm về phía y!
"Leng keng leng keng keng!"
Tiếng vang giòn giã liên tiếp truyền đến, trong thời gian ngắn Hứa Ứng đã bị đâm thành quả bóng vàng có phạm vi gần một trượng.
Nguyên Vị Ương hơi lo lắng: "A Ứng, chàng có sao không?"
Cô vừa dứt lời đã thấy kim kiếm đâm vào thân thể Hứa Ứng đột nhiên tan nát, từng thanh kim kiếm vỡ thành bột mịn!
Kiêu Bá kinh hoảng: "Thân thể cô gia cứng vậy cơ à?"
Thế nhưng tất cả kim kiếm trên người Hứa Ứng vẫn chưa vỡ hết, trong mỗi vết thương của y lại xuyên một thanh kim kiếm, tổng cộng có hai mươi bảy thanh kim kiếm cả thảy, dù vẫn chưa đâm y thành con nhím nhưng cũng làm cho y đau đến run người.
Vô Lậu Kim Thân vốn sẽ giúp y không bị những thanh kim kiếm này đâm thủng, nhưng trên người y có rất nhiều miệng vết thương, thế nên mới bị những thanh kim kiếm này đâm trúng những nơi đó.
Nhưng cũng may ngoại trừ hai mươi bảy thanh kim kiếm này ra thì không còn phi kiếm nào khác nữa.
Nguyên Vị Ương và Kiêu Bá vội vàng phi thân chạy tới, Nguyên Vị Ương duỗi ra tay ngọc thon dài, cẩn thận rút một thanh kim kiếm xuống, long lân bên ngoài kim kiếm khẽ rung lên, trong thời gian ngắn kiếm quang đã bay đầy trời, ấy thế mà lại đánh ngược về phía cô!
Uy thế cương mãnh đến cực điểm, kiếm quang du động tựa như có một đầu cự long bao trùm đất trời ló đầu nhìn xuống, mang tới cảm giác vô cùng ngột ngạt!
Nếu kiếm này hạ xuống, chỉ sợ uy lực của nó có thể khiến cô và Kiêu Bá hoàn toàn tan biến!
Trong lòng Nguyên Vị Ương cả kinh, thanh kiếm này đã trải qua ngàn vạn năm, dù đã bị cô nắm giữ nhưng vẫn có thể bùng nổ uy lực kinh người như cũ, quả là lợi hại.
Nếu là lúc nó vừa mới luyện thành thì sợ rằng uy lực của mỗi một thanh kiếm đều có thể sánh ngang với Kim Tiên chí bảo!
Cô trút pháp lực xuống, trấn áp kim kiếm, kiếm khí kinh khủng lập tức biến mất.
Sau đó cô lại làm theo cách cũ, lần lượt rút những thanh kim kiếm khác ra, Hứa Ứng chảy rất nhiều máu, y vội vàng điều động Thần lực để phong tỏa vết thương trên người.
Ba người đi vào bên trong thuyền, Nguyên Vị Ương xem xét những tòa kiến trúc nguy nga đồ sộ xung quanh, có thể thấy được phần nào sự huy hoàng của thời đại Long Đình qua những kiến trúc này, mặc dù phải lưu vong nhưng kim thuyền của họ vẫn cứ tráng lệ như trước, để lộ ra vẻ đẹp hùng vĩ cùng cuồng dã khó tả!
"Một chiếc cự hạm mà lại có hệ sinh thái riêng, không khác gì một tinh cầu loại nhỏ. Nhưng không phải họ đã thoát đi vũ trụ này, đi tới Bỉ Ngạn rồi sao?"
Nguyên Vị Ương lẩm bẩm nói tiếp, "Nhưng sao họ lại trở về? Hơn nữa còn bị vây trong Thái Hư chi cảnh thế này?"
Hứa Ứng nén cơn đau, nhanh chóng nói: "Vị Ương, mau luyện hóa trung tâm của chiếc thuyền này đi!"
Đúng lúc này, một khí tức quen thuộc khác thường vọt tới, sắc mặt Hứa Ứng đột ngột thay đổi, y vội vàng quát lên: "Cẩn thận! Chiếc thuyền này đang đi qua Bỉ Ngạn!"
Y vừa dứt lời thì đã thấy đạo khóc như có như không truyền đến!
Nguyên Vị Ương nghe thế, không cần nghĩ ngợi đã tóm lấy Kiêu Bá ném ra khỏi kim thuyền, cô hô lớn: "Kiêu Bá, ngươi ra ngoài trước đi, đừng để bất cứ kẻ nào tới gần kim thuyền này!"
Cô theo Hứa Ứng tu hành Thúy Nham đại đạo nên chẳng hề e ngại đạo khóc, cũng có năng lực để tự bảo vệ mình. Mà Hứa Ứng ngoài khí hương hỏa ra thì không có tu vi, thế nên cũng không có trở ngại gì hết, chỉ có Kiêu Bá đã tu luyện tới cảnh giới Địa Tiên, nếu đụng phải đạo khóc sẽ không thể ngăn nổi!
Nguyên Vị Ương ném hắn ra ngoài cũng vì nghĩ cho an nguy của hắn.
Kiêu Bá vừa mới bay ra khỏi kim thuyền đã đụng phải rất nhiều Tiên Nhân đang cố gắng leo lên kim thuyền, từng người nhảy vọt vào trong khoang thuyền, thấy thế hắn vội vàng cao giọng nói: "Chiếc thuyền này là thuyền quỷ từ Bỉ Ngạn trở về, bên trong có giấu đạo khóc!"
"Đạo khóc cái đầu ngươi!"
Một tên Tiên Vương vung tay đánh tới khiến hắn ngã nhào ra, xong lại cười lạnh mắng, "Ngươi to gan lắm, muốn độc chiếm thứ này à!"
Lúc này lại có một chiếc bảo liễn lao tới, nhẹ nhàng hạ xuống khoang thuyền, vị Tiên Quân thẳng lưng ngồi trong trong bảo liễn cất giọng thản nhiên: "Thuyền này từ Bỉ Ngạn tới, chắc chắn có mang theo dị bảo, chưa biết chừng còn có cả bí mật của Bỉ Ngạn. Nếu ta không lấy đi chẳng phải là phung phí của trời sao?"
Kiêu Bá đứng vững rồi tiếp tục lớn tiếng nói: "Các ngươi đừng lên thuyền, trên thuyền có đạo khóc!"
Lại có mấy tên nhìn hắn không thuận mắt nên đánh hắn ngã ra. Kiêu Bá bị đánh đến gần chết, chỉ thấy kim thuyền càng bay càng xa.