Ngay khi thuyền hoa chuẩn bị chở họ bay lên không thì đột nhiên bầu trời truyền tới đủ loại sát ý, các loại Tiên khí ngang dọc đan xen, phá không mà đi, còn có đủ loại thần thông từ hai bên bay tới, chúng va chạm với nhau, uy năng bạo phát đến mức đinh tai nhức óc!
Nguyên Vị Ương vội vã phát động sáu đại động uyên khiến tăng cao tu vi, bảo vệ Hứa Ứng và Kiêu Bá.
Hai bên vang rền tiếng chém giết, chỉ thấy hai nhóm nhân mã từ hai bên trái phải hơn ngàn dặm chớp mắt lao tới, các loại pháp bảo thần thông vừa đánh về bay về phía này!
Nguyên Vị Ương thở phào một hơi, may là những loại pháp bảo thần thông kia không phải nhằm vào bọn họ, mà là hai nhóm nhân mã đang chém giết lẫn nhau.
Nhìn qua trang phục thì thấy một nhóm trong đó là người của Tiên Đình, ước chừng có từ ba tới năm ngàn Tiên Nhân, tu vi đều khá cao, mà một bên khác chỉ có chưa được một ngàn, tu vi cũng thấp hơn.
Thế nhưng khi đôi bên bắt đầu chém giết thì những Thần Tiên tu vi thấp hơn kia lại càng dũng mãnh hơn, thực lực cũng càng mạnh hơn, đánh đến mức phe đối diện người ngã ngựa đổ, đánh cho đối phương tan tác.
Những Thần Tiên này đều tu luyện theo hệ thống tân đạo, tuy cảnh giới thấp nhưng thực lực mạnh, đủ khiến quét ngang một vùng!
Bên phía đối diện, một vị Tiên Quân thấy phe mình không thể thắng được thì hét lớn một tiếng, pháp thiên tượng địa, thân thể biến hóa thành cực kỳ to lớn, cường chống rất nhiều pháp bảo cùng thần thông công kích khiến nhảy vào chiến trường, ý đồ muốn đại khai sát giới.
Nhưng đúng lúc này, một nam tử cao lớn đầu đội tử kim quan xông ra, trong mắt hắn có hai đồng tử, thiên địa vặn vẹo, xoáy nát thân thể lẫn nguyên thần của gã Tiên Quân kia, mưa máu lập tức ào ạt từ trời đổ xuống! Tướng sĩ Tiên Đình thấy thế cũng mất hết chiến ý, bỏ lại mấy trăm thi thể, kinh hoảng rời đi.
Các Thần Tiên bên này đuổi sát theo sau, gào thét mà đi. Không lâu sau lại thấy những vị Thần Tiên này thắng lợi trở về, thu thập các loại Tiên khí và áo giáp trên thi thể, còn hàng phục tiên thú, cảnh tượng hết sức náo nhiệt.
Trong đám Thần Tiên thắng lợi đột nhiên có người chú ý tới Hứa Ứng, cả đám không khỏi choáng váng lẫn kích động vạn phần, có người vội vàng đi bẩm báo với nam tử song đồng.
Nam tử song đồng hơi ngẩn ra, lập tức dặn dò binh sĩ vài câu.
Binh sĩ kia lập tức bay tới, khom người thưa: "n công, Trọng Hoa đại đế xin mời ân công dời bước."
Hứa Ứng cười đáp: "Các ngươi nhận lầm người rồi, ta không phải ân công của các ngươi."
Lúc này, Trọng Đồng đại đế Diêu Trọng Hoa đã bước tới gần, hắn đánh giá y từ trên xuống dưới một lượt rồi khoát tay áo một cái ra hiệu cho các tướng sĩ vây quanh Hứa Ứng tản ra, sau lại trầm giọng nói: "Y không phải ân công Hứa Ứng của các ngươi, tất cả giải tán đi, đừng vây quanh ở đây nữa."
Đám tướng sĩ nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng chỉ đành tản đi.
Lúc này Hứa Ứng không còn là thiếu niên mười ba mười bốn tuổi, cũng không phải thanh niên đương độ hai mươi, bộ dáng y đang dần nảy nở, khác với bản thân thời niên thiếu và cả lúc là thanh niên.
Trọng Đồng đại đế hành lễ với Hứa Ứng rồi nói: "Vị huynh đài này rất giống ân công của họ. Năm đó lúc họ đi theo ta khởi binh phản lại Tiên Đình ở vùng giáp ranh Tiên giới, vị ân công kia của ta khi đó là Đẩu Bộ Thiên Tôn, hắn lĩnh binh vây quét phản quân, muốn bắt giữ trấn áp ta, các tướng sĩ đi theo ta cũng sẽ bị chém giết. Thế nhưng hắn không thật sự xuống tay mà lại đưa bọn họ đến hạ giới, để bọn họ mai danh ẩn tích chờ đợi ngày ta Đông Sơn tái khởi. Ta vượt qua bao gian nan vất vả mới tìm được bọn họ, lúc này mới biết Hứa Ứng dụng tâm lương khổ ra sao."
Hứa Ứng biết hắn đang nói tới chuyện Hứa Ứng đời thứ nhất đã làm, y đáp: "Người cứu bọn họ vốn không để những chuyện này trong lòng."
Trọng Đồng đại đế nghiêm túc nói: "Nhưng với bọn ta mà nói đó lại là ân cứu mạng. Huống chi vị Hứa Ứng này còn là Đạo Tổ tân đạo, khai sáng ra tân đạo, truyền pháp ở Tổ Đình, phúc trạch vạn thế."
Hứa Ứng nói: "Hứa Ứng cũng không để chuyện này trong lòng."
Trọng Đồng đại đế vẫn nói tiếp: "Dù Minh Tôn Mạnh Sơn Minh mưu toan đánh cắp đạo thống, nhưng công đạo tự nằm ở lòng người. Từ khi Hứa Đạo Tổ cứu bọn ta tới nay, những tướng sĩ này đã đắp nặn Kim thân cho Hứa Đạo Tổ, ngày đêm cung phụng hương hỏa. Sau khi y qua đời, bọn ta còn tôn y là Đạo Tổ, là vạn Đạo Sư tổ, cũng luôn trông mong ngày y có thể sống lại. Mời các vị huynh đài đi theo ta, để ta dẫn các ngươi đi thăm vị Đạo Tổ này."
Nguyên Vị Ương nhìn sang Hứa Ứng, Hứa Ứng hơi do dự rồi cũng khẽ gật đầu.
Bọn họ đi theo Trọng Đồng đại đế tới Trọng Hoa tiên thành, nghĩa quân không có chỗ ở cố định nên chế tạo ra một tòa Tiên thành, nơi này bất cứ lúc nào cũng có thể bay đi để tránh bị vây công.