Hắn dẫn Hứa Tĩnh đến Thế giới Nguyên Thú, đi đến trước nấm mộ ngày đó hắn mai táng Hứa Ứng, nói: “Nhị đệ không còn chút sinh cơ nào, nên ta đã chôn hắn ở đây. Ta lo đám xấu xa kia sẽ phá hoại thi thể của hắn, nên mới dẫn hóa thân của Đan Huyền Tử đi… Ơ, chờ đã, thi thể trong mộ đâu rồi?”
Lúc này chó mực mới chú ý tới khe nứt trên mộ, giống như có thứ gì đó leo từ trong phần mộ ra!
"Nhị đệ giả chết ư?" Hắn kinh ngạc không thôi.
Hứa Tĩnh cũng ngây người, đột nhiên mừng rỡ, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào nói với Thần Bà: "Phùng sư tỷ thần cơ diệu toán, vợ ta còn kém xa. Bây giờ ta đã hoàn toàn khâm phục rồi!”
Thần Bà sắc mặt không thay đổi, dáng vẻ cao thâm khó đoán, lại lén lút tự nhủ: "Chẳng lẽ Hứa Ứng còn sống thật ư? Thế nhưng rõ ràng tất cả quẻ tính ra đều là quẻ chết, rõ ràng hắn đã chết!"
Lúc này, bầu trời dần âm u. Đám Hao Thiên Khuyển, Hứa Tĩnh ngẩng đầu lên nhìn. Một chiếc thuyền lâu vô cùng to lớn xé rách bầu trời Địa Tiên giới, hạ xuống Nguyên Thú!
Chiếc thuyền lâu kia có quy mô kinh người, dài tới mấy ngàn dặm, lâu vũ khổng lồ, kiến trúc mỹ lệ, thân tàu treo ngược, lâu vũ chỉ thẳng xuống mặt đất, đi về phía Thần Đô.
Con thuyền này bước ra từ hư không, bọn họ nhìn theo hướng lỗ hổng thuyền để lại sau lưng đang dần khép lại, đầu bên kia thế mà lại là Thái Hư chi cảnh!
"Chiếc thuyền kia là thuyền lầu bên trong Thái Hư chi cảnh!"
Hứa Tĩnh nhận ra chiếc thuyền này, kinh ngạc nói: “Lúc ta tu luyện bên trong Doanh Châu, thường xuyên nhìn thấy chiếc thuyền này đảo qua trên bầu trời Doanh Châu! Có điều không hiểu vì sao bây giờ nó lại chạy ra khỏi Thái Hư chi cảnh?”
Lúc này, Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương đang ở trên chiếc Độ Thế Kim Thuyền đó. Độ Thế Kim Thuyền thong thả đi về phía Thần Đô. Nguyên Vị Ương bay lên trên khoảng không của Kim Thuyền, còn chìa khóa vàng thì bay lơ lửng trước mặt cô.
Chiếc chìa khóa vàng này chính là trung tâm của Độ Thế Kim Thuyền, là pháp bảo khống chế con thuyền này.
Lúc điều khiển Độ Thế Kim Thuyền, chỉ cần đưa pháp lực vào bên trong chìa khóa vàng, chìa khoá sẽ từ từ chuyển động, cả chiếc Độ Thế Kim Thuyền đồ sộ cũng chuyển động theo.
Chìa khóa vàng hơi giương lên, Độ Thế Kim Thuyền cũng từ từ nhếch đầu thuyền lên một chút, sau đó đột nhiên gia tốc, tăng tốc cực nhanh!
Khi chìa khoá để bằng, Độ Thế Kim Thuyền sẽ ngừng gia tốc, chỉ đi về phía trước. Khi mũi chìa khoá chĩa xuống, đầu thuyền cũng sẽ chìm xuống theo, sau đó giảm tốc độ. Chìa khoá quay bên trái, kim thuyền sẽ nghiêng sang trái, chìa khoá quay bên phải, kim thuyền sẽ nghiêng sang phải.
Bởi vì Hứa Ứng không có chút pháp lực nào, cho nên người khống chế Độ Thế Kim Thuyền chỉ có thể là Nguyên Vị Ương.
Lần này bọn họ từ Thái Hư chi cảnh trở lại Nguyên Thú, chủ yếu là để đưa Kiêu Bá về Nguyên Thú Thần Đô bởi vì trên Độ Thế Kim Thuyền chỉ toàn đạo khóc, dưới Nhân Gian giới khắp nơi cũng toàn là đạo khóc, Kiêu Bá khó mà sống nổi.
Lúc này, Hứa Ứng đang ở trên thuyền rèn luyện võ nghệ, làm đầy khí huyết. Y đã tạo thành thói quen, chỉ cần có thời gian rảnh là sẽ luyện mấy lần.
Con Bạch Cốt Thần Long kia dùng móng vuốt tự cầm đầu mình đặt lên cổ, nhìn tư thế động tác của Hứa Ứng rồi bắt chước theo ra hình ra dạng.
Hứa Ứng tu luyện đến nhập thần, đột nhiên Ngũ Uẩn chi khí sinh ra từ trên tiên sơn, Ngũ Khí Triều Nguyên, hóa thành luồng nguyên khí đầu tiên của y trong năm năm qua!
Y ngơ ngác đứng thẳng bất động tại chỗ, có một niềm vui sướng dâng trào, rất muốn hét thật to lên để phát tiết bao sầu muộn trong những ngày này.
Thế nhưng y lại lặng yên đứng ở nơi đó, chỉ có hai hàng nước mắt chảy xuống.
Luồng nguyên khí đầu tiên mới xuất hiện làm dịu cơ thể y, bắt đầu lưu động từ cảnh giới thứ nhất, chạy tới cảnh giới thứ mười ba cái, vận chuyển một chu thiên.
Sợi nguyên khí này không phải là Thái Nhất chi khí, cũng không phải Hồng Mông chi khí, càng không phải là Thiên Địa nguyên khí, cũng khác với Tiên Thiên chi khí của Như Ý Đại La Thiên.
Nó chỉ là một đạo Võ Đạo chân khí, nhưng không thua kém Tiên Thiên chi khí, Thiên Địa nguyên khí, cũng không thua kém Hồng Mông chi khí, Thái Nhất chi khí!
Khí này cứng cỏi không gì sánh được, mang theo một cỗ lực lượng nguyên thủy, tràn đầy dã tính!
Sợi chân khí này thậm chí còn bắt đầu quấy nhiễu đạo thương trong vết thương của y, không ngừng làm hao mòn lực lượng dị chủng trong đạo thương!
Sợi chân khí này nhỏ yếu như vậy, nhưng lại cường đại như thế. Lực lượng dị chủng trong đạo thương của Hứa Ứng đều do cấp Chí Tôn để lại, sợi chân khí yếu ớt ấy không ngờ lại có thể chống lại, đúng là kỳ lạ!
Hứa Ứng từ không tới có, cuối cùng mất năm năm mới luyện thành một sợi chân khí này, cho y thấy được ánh rạng đông!