Khi đó, tập võ là chuyện chỉ mấy chủng tộc cấp thấp như Nhân tộc mới làm, Long tộc không tu Võ Đạo. Thế nhưng không ngờ vị Long tộc này lại bước ra con đường riêng, dùng võ chứng đạo, đẩy Võ Đạo lên đệ bát cảnh!
Bởi vậy hắn trở thành cao thủ mạnh nhất thời đại ấy, thậm chí còn khiêu chiến Long Đế!
Công pháp của hắn nhờ vậy mà được xưng là Thiên Võ Chứng Đạo.
Hứa Ứng quan sát chiêu pháp trên vách tường, cùng cách vận hành công pháp. Hình như y nghĩ ra điều gì đó, không khỏi liếc Bạch Cốt Thần Long một cái.
Mặc dù người khai sáng ra Thiên Võ Chứng Đạo ra là Long tộc, nhưng đệ tử của môn công pháp lại là Nhân tộc. Bạch Cốt Thần Long đi theo Hứa Ứng tu luyện Võ Đạo, cảm thấy khá tương tự với công pháp trên vách đá nên mới lén chạy tới đây học tập, mong sẽ có một ngày vượt qua Hứa Ứng, ra sức đập cho y một trận.
Chỉ có điều nó không ngờ rằng, Hứa Ứng lại tinh ranh như thế, không ngờ lại nhận thấy điều kỳ lạ từ chiêu pháp của nó rồi bám theo, phát hiện ra bí mật của nó.
"Võ Đạo mà cũng có thể tu luyện tới đệ bát cảnh, tư chất Võ Đạo của vị Thiên Võ Đế này đúng là nghịch thiên. Cũng may hắn mặc dù là Long tộc, nhưng công pháp lại mang căn cơ của công pháp Nhân tộc."
Hai mắt Hứa Ứng sáng như tuyết, y đang thiếu một môn công pháp cao thâm có thể tu luyện thẳng tới cảnh giới cao hơn, chỉ dựa vào ngày đêm rèn luyện chân khí, không biết đến năm nào tháng nào mới có thể tu thành động uyên.
Có điều “Thiên Võ Chứng Đạo Lục” dù sao cũng là công pháp thời đại Long Đình, vẫn hơi khác với hệ thống tu luyện bây giờ. Nếu cứ cố tu luyện, chỉ có thể đi theo con đường Đạo cảnh này mà thôi.
Hứa Ứng lại là Đạo Tổ tân đạo, con đường khai sáng ra động uyên của y càng nhanh, càng mạnh hơn so với con đường Đạo cảnh.
"Thiên Võ Chứng Đạo này chỉ cần thay đổi một chút, khiến cho nó thích hợp với động uyên..."
Y nhìn chằm chằm vào vách tường, đột nhiên đưa tay ra, đấm vào đầu Bạch Cốt Thần Long vừa mới bò dậy, khiến nó lại nằm rạp ra đất.
Hứa Ứng thản nhiên nói: "Sau này đi theo ta tu luyện, ta dạy cho ngươi công pháp trên vách đá này, nhưng ngươi có cái gì tốt thì phải đưa cho ta đầu tiên, đã hiểu chưa?"
Bạch Cốt Thần Long run rẩy đứng lên, tứ chi run lập cập, gật đầu liên tục không ngừng.
Hứa Ứng vô cùng hài lòng.
Thánh Tôn đứng từ xa thấy cảnh này, không khỏi lắc đầu, thầm nghĩ: "Hắn thật sự là thừa tướng Long Đình Bích Yên Hải sao? Nếu như hắn đi theo Hứa Ứng tu hành, rồi dần dần tự mở ra phong ấn, nhớ tới chuyện ngày hôm nay, không biết có đập chết tên tiểu tử này hay không..."
Hắn thầm nghĩ, Bích Yên Hải là người có thể chiến đấu với cùng dị nhân trưởng thành mà không chết, thực lực chỉ sợ cũng phải ngang với Tần Đạo Toàn.
"Nhất định là vậy rồi!" Hắn quả quyết nói.
Hứa Ứng quang minh chính đại dạy Bạch Cốt Thần Long tu luyện “Thiên Võ Chứng Đạo Lục”. Y tu luyện môn công pháp này thì cần sửa chữa cho phù hợp với bản thân, nhưng truyền thụ cho Bạch Cốt Thần Long thì không cần như vậy.
Bạch Cốt Thần Long không có thân thể, khó mà vận khí. Hứa Ứng nhớ tới Qủa Chuông, bèn dạy phương pháp biến giả thành thật của Qủa Chuông cho nó, khiến nó khống chế một luồng khí tức của mình, vận chuyển dọc theo lộ tuyến của Thiên Võ Chứng Đạo.
Chỉ mới mấy ngày, luồng khí tức kia của Bạch Cốt Thần Long đã càng ngày càng mạnh, xoay tròn quay chung quanh nó, tiến vào rồi chui ra như một con Bạch Long, càng ngày càng thô to, cũng càng ngày càng linh động!
Hứa Ứng cũng chỉnh sửa lại Thiên Võ Chứng Đạo Lục, cuối cùng mới bắt đầu việc tu luyện của mình.
Nương theo lộ tuyến vận chuyển của Thiên Võ Chứng Đạo, đạo lực bên trong hai quả Nhân Sâm Đạo Quả như tìm thấy lối ra, đạo lực lập tức bị luyện hóa liên tục!
Hứa Ứng thi triển quyền cước, diễn luyện chiêu pháp Võ Đạo đơn giản, đồng thời vận chuyển Thiên Võ Chứng Đạo, tu vi lập dâng lên vùn vụt. Chỉ vẻn vẹn gần nửa ngày, y đã tu luyện ngũ đại tiên sơn đến viên mãn!
Chân khí khổng lồ ùn ùn kéo đến, giống như thủy triều trào vào Vĩ Lư Huyền Quan của y, làm dịu đi tòa huyền quan đã biến mất, cũng làm dịu những Thiên Sơn bị lấy đi, tràn vào Thiên Hà, chạy thẳng lên Ẩn Cảnh cảnh!
Sau lưng Hứa Ứng hiện ra hình chiếu của mười ba cảnh giới. Ở giữa Thải Khí đến Ẩn Cảnh, đệ nhất huyền quan và Thiên Sơn Thiên Hà được Võ Đạo chân khí làm dịu, dần dần trở lên rõ ràng, càng ngày càng bắt mắt!
Đối với tân đạo mà nói, Đệ Nhất Huyền Quan chỉ là quan ải cần trùng kích, không tính là một cảnh giới, nhưng dù sao nó vẫn còn ở đó.
Lúc trước Tiên Đế thẳng tay chém cảnh giới này của y xuống, khiến trong cơ thể Hứa Ứng không có con đường vận hành nguyên khí, có thể nói là chém đi con đường dẫn đến đại đạo của y. Mãi cho đến hôm nay, Hứa Ứng mới xem như chân chính bước chân lên con đường tu hành một lần nữa!