"Để công bằng, tôi cho cậu ba cơ hội để trải nghiệm đặc điểm của bậc Luyện Cốt. Mỗi lần tôi chỉ ra một chiêu, không truy kích cũng không biến chiêu, nếu cậu né được thì đợt tấn công sẽ dừng lại. Chú ý, đây là lần thứ nhất!"
Nói đoạn, Mộ Chi Khanh bước đến trước mặt Trần Thích, rồi giơ tay trái lên, vung về phía cậu một cách đầy tùy ý.
Một lượng lớn khí lực từ đại cân và xương cốt trên cánh tay cô lần lượt bùng phát, theo cánh tay đang vung tới mà xông ra ngoài cơ thể!
Vút!
Tay trái của Mộ Chi Khanh trong nháy mắt hóa thành một bóng đen!
Tức thì, Trần Thích cảm thấy luồng kình phong ập vào mặt, lòng cậu thắt lại, vội né sang một bên.
Giây tiếp theo, trong tinh thần hải lại lan tỏa cảm giác mát lạnh. Lần này Trần Thích chú ý kỹ hơn, lập tức phát hiện ra, những luồng cảm giác mát lạnh kia quả nhiên là tinh thần lực đang tỏa ra ánh sáng màu lam!
Sự lan tỏa của tinh thần lực lập tức nâng cao khả năng kiểm soát cơ thể của Trần Thích, giúp cậu dễ dàng né tránh đòn tấn công của Mộ Chi Khanh.
"Ủa? Những tinh thần lực này lại di chuyển dọc theo cột sống, rồi nhờ vào mạng lưới thần kinh mà lan tỏa đến khắp cơ thể!"
Dưới sự cảm nhận tinh tế của Trần Thích, cậu đã khám phá ra bí ẩn bên trong. Những tinh thần lực này trong thời gian ngắn đã men theo mạng lưới thần kinh bao phủ khắp cơ thể, cuối cùng thâm nhập vào từng ngóc ngách trong người cậu.
Cậu từng thử thúc đẩy tinh thần lực đi vào đại cân trong cơ thể, nhưng kết quả là phần tinh thần lực đó chỉ trong chốc lát đã héo hon và tan biến.
Đúng lúc này, đối diện bỗng vang lên một tiếng quát khẽ!
"Dám lơ đãng sao! Chiêu thứ hai tới đây!"
Đi cùng tiếng quát là hai luồng kình phong trước sau nối tiếp, mắt thường khó mà nhìn thấy!
"Bây giờ không phải lúc nghiên cứu tinh thần lực," Trần Thích lách người né hai luồng kình phong, rồi lùi lại một bước tránh cú đá chân trái của Mộ Chi Khanh, cậu lặng lẽ suy ngẫm, "Nhưng tốt nhất là phải hiểu được nguyên nhân tinh thần lực lan tỏa, như vậy trong chiến đấu mới có thể vận dụng tốt hơn!"
Cậu nhìn Mộ Chi Khanh cách đó không xa nhưng không ngừng suy nghĩ: "Ba cơ hội chỉ còn một, phải tranh thủ tìm ra nguyên nhân trong lần tấn công tới của Mộ Chi Khanh!"
"Nhìn gì thế? Chuẩn bị đi, lần tấn công thứ ba sắp bắt đầu rồi. Tin rằng cậu cũng đã hiểu được đặc điểm 'Nhị trọng kình' của bậc Luyện Cốt. Nếu cảm thấy không thể đối phó, cậu cứ nói thẳng, như vậy khi đấu tập thăm dò sau này, tôi sẽ khống chế lực tấn công ở mức bậc Luyện Cân. Dù sao tôi tới đây là để giúp cậu tiến bộ, chứ không phải để đánh cậu."
Nghe lời cảnh báo của Mộ Chi Khanh, Trần Thích thở hắt ra một hơi, khí ngưng mà không tán, chậm rãi vận chuyển: "Khi đối chiến thực sự, nếu ngay từ đầu vì tinh thần lực mà mình thể hiện ra khả năng kiểm soát và phản ứng vượt trội, cô ấy tất nhiên sẽ quen với nhịp điệu chiến đấu đó. Vậy một khi tinh thần lực thất bại, khả năng kiểm soát và phản ứng của mình tụt xuống mức bình thường, trong khi Mộ Chi Khanh vẫn giữ nhịp độ cũ thì sẽ rất nguy hiểm, ngộ thương là điều khó tránh khỏi!"
Dù vậy, Trần Thích cũng không thể nói thẳng, chẳng lẽ lại bảo Mộ Chi Khanh: "Cô đợi chút, tôi phát hiện mình chưa kiểm soát được bản thân, cho tôi chút thời gian nghiên cứu." Vả lại, cậu chấp nhận sự kèm cặp này chính là để phấn đấu và tiến bộ dưới áp lực!
Chân phải Mộ Chi Khanh nâng cao, thon dài, da thịt căng tràn, đầy vẻ mạnh mẽ...
Trần Thích nhìn chằm chằm vào quỹ đạo tấn công của Mộ Chi Khanh, cảm nhận những thay đổi trong cơ thể, sự căng thẳng và phản ứng kích thích đồng thời nảy sinh: "Rốt cuộc yếu tố nào đang tự động thúc đẩy tinh thần lực? Phản ứng cảm xúc? Phản xạ có điều kiện?"
Chân phải Mộ Chi Khanh nâng đến cực hạn, khí lực trong đôi chân dài luân chuyển giữa gân cốt, phát ra tiếng "bộp bộp" khe khẽ...
Trần Thích lùi nhẹ bước chân, dưới sự kích thích của cảm xúc, nhịp tim trong cơ thể tăng nhanh, adrenaline tiết ra mạnh hơn. Đồng thời, tinh thần lực trong não bộ lại một lần nữa khuếch tán: "Bắt đầu lan tỏa rồi, rốt cuộc nguyên nhân gì kích thích tinh thần lực khuếch tán? Tốc độ dòng máu? Sự bài tiết của tuyến nội tiết?"
Chân phải Mộ Chi Khanh giáng xuống nhanh chóng, dưới sự gia trì của khí lực thuần hậu, cái chân đó phá tan lực cản không khí, tiếng xé gió vang lên...
Trần Thích dùng lực dưới chân, lúc này toàn thân cậu lại được tinh thần lực bao phủ, từng bộ phận trên cơ thể đều như cánh tay sai khiến: "Tinh thần lực đã lan tỏa đến mọi ngóc ngách của cơ thể, lần cảm nhận này lại thất bại rồi!"
Bịch!
Trần Thích lùi lại, cú đá của Mộ Chi Khanh giáng xuống mặt đất, tiếng va chạm vang vọng khắp phòng tập rộng rãi.
Ba đòn tấn công đơn giản của Mộ Chi Khanh kết thúc, Trần Thích vẫn chưa tìm được đáp án.
"Được rồi, vậy tiếp theo tôi sẽ tấn công bình thường nhé!" Mộ Chi Khanh liếm nhẹ môi, nói.
Đôi chân cô hơi cong lại...
Phập!
Chân đạp mặt đất, Mộ Chi Khanh biến mất tại chỗ trong nháy mắt, còn trước mặt Trần Thích, một bóng người đột ngột xuất hiện!
"Nhanh quá!"
Nhìn Mộ Chi Khanh đột nhiên xuất hiện trước mắt, Trần Thích giật mình, hai tay bắt chéo trước ngực, thân hình lùi nhanh về sau.
Cùng lúc đó, tinh thần lực trong não bộ men theo cột sống truyền đi nhanh chóng, rồi phân tán vào từng đường dây thần kinh, chỉ trong chưa đầy nửa giây đã bao phủ toàn thân.
Thế nhưng, tốc độ lần này của Mộ Chi Khanh rõ ràng nhanh hơn trước quá nhiều!
Nắm đấm trắng ngần khẽ chạm vào hai cánh tay đang chặn trước ngực Trần Thích...
Bịch! Bịch!
Hai tiếng vang liên tiếp, Trần Thích cảm thấy có hai luồng kình lực nối đuôi nhau va vào cánh tay, lực xung kích khổng lồ đẩy cậu về phía sau!
Phụt! Phụt!
Trong cơ thể, hai luồng khí kình ngoại lai lần lượt bùng nổ trong vòng ba giây.
"Nhị trọng kình!"
Tuy nhiên, luồng Nhị trọng kình này không gây ra tổn thương lớn cho Trần Thích – không phải Mộ Chi Khanh nương tay, mà là Trần Thích đã điều khiển hai luồng khí lực tương đương trong cơ thể để triệt tiêu nó!
"Không chỉ phản ứng và sự phối hợp cơ thể được nâng cao, mà cả khả năng điều khiển khí lực cũng được cải thiện! Hơn nữa, cảm giác kiểm soát và nhận thức mạnh mẽ này, mình thậm chí có thể nhận ra sự biến động ở bất kỳ ngóc ngách nào trong cơ thể, khí lực truyền dẫn, cơ bắp co giãn, chi thể duỗi ra, tất cả đều hiện rõ trong não bộ và được kiểm soát một cách tỉ mỉ. Cảm giác này, chẳng phải là điều cổ thư từng nói..."
"Tinh tế nhập vi!"
Trong khoảnh khắc này, Trần Thích thực sự chấn động. Nếu những điều này là thật, thì nghĩa là ngay cả khi bản thân tinh thần lực không có bất kỳ lực tấn công nào, nó vẫn có thể nâng cao thực lực của cậu lên một tầm cao mới!
Sự kiểm soát hoàn toàn triệt để đồng nghĩa với việc không có chút lãng phí nào!
"Còn dám lơ đãng! Lần này không phải đùa đâu, tôi thực sự sẽ tấn công đấy!"
Lời nói của Mộ Chi Khanh kéo sự chú ý của Trần Thích trở lại. Cô giơ ngón trỏ tay trái lên, vẻ mặt đầy bất mãn.
Trần Thích dựng hai tay lên, làm tư thế sẵn sàng chiến đấu, nhưng trong lòng vẫn còn băn khoăn: "Nhưng tinh thần lực này được thúc đẩy thế nào? Mạng lưới thần kinh rắc rối, phức tạp và nhỏ bé như vậy, sức người sao có thể điều khiển được? Cho nên, nhất định phải làm rõ nguyên lý vận hành! Nhưng, những nguyên nhân có thể mình đều nghĩ tới rồi, đều không đúng! Khoan đã!"
Bình!
Mộ Chi Khanh đối diện bật người, tấn công nhanh chóng. Thân hình cô uốn cong đầy kinh ngạc, trong lúc lao tới, chân trái cô đá ngang nhanh như chớp!
Trong mắt Trần Thích lóe lên tia sáng xanh, cậu không lùi mà tiến, sải bước dài, nhẹ nhàng và trôi chảy xông đến trước mặt Mộ Chi Khanh – nơi này không nghi ngờ gì chính là phạm vi tấn công của cô!
"Không biết tự lượng sức!" Mộ Chi Khanh quét chân trái ngang, mục tiêu là ngực Trần Thích. "Thôi được, cho cậu nếm chút khổ sở, để cậu biết cái bậc Luyện Cốt danh xứng với thực này của tôi khác với mấy tên 'hàng giả' mà cậu từng thắng trước đây!"
Cô rõ ràng hiểu lầm ý của Trần Thích, cho rằng lý do Trần Thích khăng khăng đòi cô tấn công bình thường là vì từng thắng Hoàng Thư Lãng – kẻ dùng tiền để tiến cấp bậc Luyện Cốt – nên mới coi thường võ giả Luyện Cốt.
Chân dài lao tới với tốc độ kinh người, kình lực trên chân cuồn cuộn.
Đồng tử Trần Thích co rút, trong gang tấc, thân hình cậu hạ thấp, tích lực, lao tới!
Trong nháy mắt, tốc độ của Trần Thích tăng vọt, cả người linh hoạt, nhanh chóng thoát ra khỏi luồng gió từ cú đá, rồi rời xa Mộ Chi Khanh!
Đòn tấn công của Mộ Chi Khanh trượt mục tiêu.
Cách đó không xa, Lưu Cứ và Triệu Nam đang quan chiến đều tặc lưỡi. Từ góc nhìn của hai người, Trần Thích vừa rồi như thể cố tình chạy vào phạm vi tấn công của Mộ Chi Khanh, rồi nhẹ nhàng né tránh, sau đó rút lui ra xa.
Giống như đang khoe khoang, hoặc nói đúng hơn là đang thí nghiệm điều gì đó. Với hiểu biết của Lưu Cứ về Trần Thích, anh cảm thấy khả năng sau là rất lớn, còn Triệu Nam thì nghiêng về khả năng trước.
Lúc này, Trần Thích đang tràn đầy phấn khích.
"Quả nhiên là vậy, những tinh thần lực này truyền dẫn dọc theo cột sống, hơn nữa còn đi kèm với các phản ứng căng thẳng, kích thích, rất giống với sự điều tiết tự phát như nhịp tim tăng nhanh, adrenaline tiết ra mạnh hơn. Tất cả những điều này đều cho thấy, thứ đang điều khiển tinh thần lực chính là..."
"Thần kinh giao cảm!"
"Đúng vậy, chính là hệ thống thần kinh giao cảm không phụ thuộc vào ý thức con người, có thể độc lập điều tiết thân nhiệt, hấp thụ dinh dưỡng, nội tiết và phản ứng cảm xúc!"
Trong cơ thể con người, tất cả các cơ quan đều vận hành theo trật tự riêng, như nhịp tim đập, máu lưu thông, sở dĩ như vậy không phải do ý thức chủ quan của con người điều khiển, mà là do hệ thống thần kinh tự hoàn thành.
Chúng ta gọi đó là "bản năng".
Trần Thích nhìn đôi bàn tay mình, lòng trào dâng cảm xúc: "Trong chiến đấu, vì cần phải thống nhất khí lực toàn thân nên mình đã phân tán sự chú ý đến khắp cơ thể, còn hệ thống thần kinh giao cảm sau khi cảm nhận được sự căng thẳng, kích thích cũng theo đó mà lan tỏa tinh thần lực đến toàn thân!"
Trần Thích thử tập trung sự chú ý vào hai bàn tay, cố gắng hết sức để cảm nhận các thành phần như mô cơ, đại cân trên tay. Giây tiếp theo, một lượng lớn tinh thần lực từ mạng lưới tinh thần xuyên thấu và tụ lại trên hai bàn tay.
"Quả nhiên, dù bị thần kinh giao cảm kiểm soát, nhưng tinh thần lực rõ ràng khác với các cơ quan nội tạng, nó có thể phản hồi ý chí cá nhân! Nghĩa là trong điều kiện bình thường, tinh thần lực sẽ bị hệ thống thần kinh giao cảm tự động kiểm soát, còn khi ý chí cá nhân tiến hành điều khiển, thần kinh giao cảm sẽ nhường chỗ cho ý thức chủ đạo."
Ngay khi Trần Thích đang đắm chìm trong niềm vui kiểm soát sức mạnh mới, một tiếng gầm sắc bén nhưng vẫn mang theo âm hưởng dịu dàng vang lên:
"Cậu! Cậu đang khoe khoang đấy à! Có thể dễ dàng thoát khỏi đòn tấn công của tôi!"
Phải nói rằng, câu nói "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" quả không sai.
Cùng một hành vi, trong mắt Trần Thích và Lưu Cứ, nó thể hiện ý nghĩa thực tế, tức là tính thí nghiệm; còn trong mắt Mộ Chi Khanh và Triệu Nam, nó lại thể hiện ý nghĩa cảm xúc, chính là...
Sợi dây buộc tóc của Mộ Chi Khanh không biết đã rơi từ lúc nào, lúc này mái tóc dài của cô bay lượn, thân hình thon dài bay bổng giữa không trung, như thiên nữ hạ phàm, xoay người lao tới.
Võ kỹ, Thiên Vũ!
Võ kỹ, thông qua các động tác cơ thể, khoảng cách nhịp thở và tần suất rung động khí lực nhất định, từ đó tận dụng triệt để một phần khí lực trong cơ thể, khiến nó không bị lãng phí trong khi tấn công.
Võ kỹ chỉ có thể được tạo ra sau hàng loạt thí nghiệm và thực tiễn lâu dài, thường lưu truyền trong các gia tộc lớn, một phần nhỏ lưu truyền trong quân đội...
Hiệu quả kinh người.