Trần Thích cố sức lắc đầu, xua đi những tạp niệm trong lòng.
Trong lúc chiến đấu, anh không muốn bản thân phải suy nghĩ vẩn vơ.
"Những chuyện này, cứ để sau trận chiến rồi tính tiếp. Nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu của mình bây giờ là thoát khỏi trạng thái không thể kiểm soát này, và giành chiến thắng trong trận khiêu chiến!"
Khí lực là một loại vật chất vô cùng kỳ lạ, không nhìn thấy, không chạm vào được, lại kết nối trực tiếp với dây thần kinh não bộ. Vì thế, khi chúng di chuyển, người ta có thể cảm nhận rõ ràng và điều khiển chúng như cánh tay của chính mình.
Thế nhưng, những luồng khí lực này lại khác biệt. Chúng xuất phát từ bàn tay trái của Trần Thích, rồi len lỏi vào trong cánh tay trái, lấp đầy các gân lớn. Thế nhưng...
Dây thần kinh não bộ của Trần Thích không hề kết nối với những luồng khí lực mới xuất hiện này. Trong cảm nhận của anh, chúng giống như những dị vật nằm trong cơ thể vậy!
Trần Thích đột ngột vung tay trái, rồi dùng sức giật mạnh!
Ầm!
Hoàng Thư Lãng bị cánh tay Trần Thích kéo theo, vạch một đường bán nguyệt trên không trung rồi rơi bịch xuống đất.
Cú va chạm này khiến máu lại trào ra từ miệng Hoàng Thư Lãng, đồng thời, tứ chi hắn cũng bắt đầu run rẩy nhẹ.
"Nắm đấm trái thực sự bị dính chặt vào người hắn rồi!"
Sau một hồi giãy giụa, Trần Thích bất lực nhận ra bàn tay trái của mình vẫn bị trói buộc trên người Hoàng Thư Lãng.
Ánh mắt anh quét qua, nhận thấy Hoàng Thư Lãng trước mặt lúc này hoàn toàn bất động, cả người cứng đờ.
"Hơn nữa, Hoàng Thư Lãng này dường như cũng giống mình lúc đó, toàn thân cứng đờ, không thể cử động! Hửm?"
Khi biên độ cử động cơ thể của Trần Thích càng lớn, tốc độ hút khí lực của bàn tay trái đột nhiên tăng lên nhanh chóng!
Vù!
Khí lực xuyên thấu như dòng thác chảy!
Nếu nói khí lực ban đầu chỉ là dòng suối nhỏ róc rách, thì lúc này, nó chẳng khác nào dòng sông cuồn cuộn!
Sắc mặt Trần Thích càng lúc càng khó coi. Vốn dĩ tổng lượng khí lực của anh chỉ bằng một nửa người luyện gân giai bình thường, sau một thời gian tiêu hao thì đã cạn kiệt. Vì vậy, sự gia tăng đột ngột của dòng khí lực ngoại lai này đã dễ dàng và nhanh chóng chiếm lĩnh toàn bộ các gân lớn trong cánh tay trái!
Sau đó, khí lực ngoại lai không chút nghi ngờ gì mà công phá thẳng vào lồng ngực Trần Thích.
"Hửm? Những luồng khí lực này... mình có thể điều khiển được chúng rồi!"
Ngay lúc khí lực ngoại lai tràn vào ồ ạt, Trần Thích chợt cảm thấy ý thức của mình dần thẩm thấu vào trong đó, và cảm giác dị vật mà chúng mang lại cũng biến mất.
"Cái này..."
Cảm nhận được luồng khí lực tràn đầy trong cánh tay trái, Trần Thích sững sờ.
Điều khiển như cánh tay mình!
Trần Thích đã có thể chỉ huy những luồng khí lực mới này, giống hệt như thể chính anh là người tôi luyện ra chúng.
Thế nhưng, sự hấp thụ của bàn tay trái vẫn chưa dừng lại. Sự xuất hiện của càng nhiều khí lực càng thúc đẩy chúng tràn sâu vào trong cơ thể!
Thực tế, từ lúc Trần Thích tung cú đấm đánh ngã Hoàng Thư Lãng cho đến bây giờ, chỉ mới trôi qua hơn một phút. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, các gân lớn ở nửa thân trên của anh đã hoàn toàn bị lấp đầy bởi khí lực ngoại lai!
Khí lực tràn đầy, thì kình lực và sức mạnh cũng tăng vọt!
Nhờ vào nguồn khí lực sung mãn, cánh tay trái của Trần Thích lại một lần nữa vung lên!
Ầm! Ầm! Ầm!
Trong tiếng xé gió, Hoàng Thư Lãng liên tiếp bị đập mạnh xuống mặt đất cứng rắn. Tiếng va chạm không dứt vang vọng khắp phòng đấu trống trải!
Tứ chi Hoàng Thư Lãng co giật vô lực.
Ở góc phòng, vài giám sát viên cơ khí đang quét tia laser nhanh chóng trên bề mặt cơ thể. Một khi bất kỳ bên nào trong số Trần Thích và Hoàng Thư Lãng xuất hiện thương tích nghiêm trọng, chúng sẽ lập tức lao vào ngăn cản, kết thúc trận đấu và phân định thắng bại.
Tất nhiên, trong mắt những người đang quan sát tại đại sảnh, cảnh tượng trước mắt chính là Hoàng Thư Lãng sau khi bị Trần Thích đánh trúng, chưa kịp phản công đã bị anh túm lấy và liên tục đập xuống đất!
Quần áo trên người Trần Thích đã bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn, nhưng tình trạng của Hoàng Thư Lãng cũng chẳng khá khẩm hơn, những cú đập liên tiếp khiến tứ chi hắn vặn vẹo theo những góc độ kỳ dị!
Từ lúc hai bên giao chiến, đến khi Trần Thích đánh trúng Hoàng Thư Lãng, rồi đến việc Hoàng Thư Lãng bị đập liên tục xuống đất, quá trình này nghe có vẻ rườm rà nhưng thực tế chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi.
Đối với những người đang theo dõi tại đại sảnh, vài giây này thực sự là những khoảnh khắc đảo chiều ngoạn mục.
"Trần Thích vậy mà trụ lại được! Hơn nữa, mấy cú phản công này..." Phó lớp trưởng Trương Sơn, người vốn đang cau mày lo lắng, lúc này đã lộ rõ vẻ phấn khích trên gương mặt, "Quá đỉnh! Thật sự quá đỉnh!"
Những người khác cũng không giấu nổi sự kích động, ánh mắt như rực lửa.
Cũng khó trách, ban đầu Trần Thích đã chiếm ưu thế, không ngờ Hoàng Thư Lãng lại đột ngột bùng nổ, thậm chí trọng thương Trần Thích!
Chứng kiến ưu thế của Trần Thích mất sạch, khả năng cao sẽ bị Hoàng Thư Lãng nhân đà này đánh bại, ai mà ngờ được...
Trần Thích lại có thể cứng rắn thoát ra khỏi sự khống chế của Hoàng Thư Lãng! Và còn phản công nữa!
Sự thăng trầm đột ngột này khiến lòng người xem không khỏi chấn động!
"Không thể nào!" Lý Hiền, người đang đứng ở góc phòng quan sát, thốt lên kinh ngạc giữa những tiếng reo hò khắp đại sảnh, sắc mặt thay đổi dữ dội.
Mộ Chi Khanh cũng biến sắc, đôi mắt đen trắng rõ ràng đầy vẻ kinh ngạc.
Người khác có thể cảm thấy được khích lệ và phấn khích vì màn phản công bất ngờ của Trần Thích trong nghịch cảnh, nhưng Lý Hiền và Mộ Chi Khanh thừa biết, Hoàng Thư Lãng lúc này đang sở hữu thực lực luyện cốt trung kỳ!
Dù rằng luyện cốt trung kỳ này có phần "hư ảo", nhưng cũng không thể phủ nhận khoảng cách khổng lồ giữa luyện cốt giai và luyện gân giai.
Cả hai người cũng đang ở luyện cốt giai nên hiểu rất rõ, khoảng cách giữa luyện cốt giai và luyện gân giai không chỉ thể hiện ở sức tấn công, mà còn bao gồm khả năng phản xạ, tốc độ, khả năng chịu đòn, v.v. Xét về mọi mặt, luyện cốt giai đều vượt trội hoàn toàn!
Những cú tấn công và di chuyển của Trần Thích đã chứng minh anh thực sự chỉ là một võ giả luyện gân trung kỳ, vậy thì...
Hoàng Thư Lãng đã ở luyện cốt trung kỳ, sao có thể dễ dàng bị Trần Thích đập xuống đất như vậy?
"Chẳng lẽ Hoàng Thư Lãng này nhát gan? Không dám phản công?"
Nhìn đôi mắt hoảng loạn trên màn hình của Hoàng Thư Lãng, Lý Hiền tự cho rằng mình đã tìm ra câu trả lời.
Nhưng hắn thực sự đã hiểu lầm Hoàng Thư Lãng rồi. Hoàng Thư Lãng không phải không dám phản công, mà là...
Không thể phản công!
Toàn thân hắn đã cứng đờ! Không thể cử động dù chỉ một chút! Hắn thậm chí không thể mở miệng nói chuyện! Dù trong lòng tràn ngập sự kinh hoàng và lo lắng.
Không chỉ vậy, hắn kinh hãi phát hiện ra khí lực trong cơ thể mình đang không thể kiểm soát mà đổ dồn về phía "lỗ hổng" ở lồng ngực!
Thậm chí, lượng lớn khí lực đột nhiên bùng phát trong cơ thể Hoàng Thư Lãng, sau khi sinh ra cũng tranh nhau đổ ra ngoài từ "lỗ hổng" đó!
"Lỗ hổng" ấy kết nối trực tiếp với nắm đấm trái của Trần Thích, khí lực xuyên qua "lỗ hổng" để tiến vào bàn tay trái của anh, sau đó lan tỏa khắp toàn bộ cánh tay trái thông qua các gân lớn!
Những luồng khí lực ngoại lai này sau khi lưu lại trong cánh tay trái của Trần Thích vài giây, sẽ bị ý thức của anh xâm nhập và kiểm soát, từ đó trở nên giống hệt như khí lực của chính mình!
"Biến khí lực của người khác thành của mình?"
Lúc này, toàn bộ các gân lớn ở nửa thân trên của Trần Thích, bao gồm cả một phần dây chằng và gân cơ bị tắc nghẽn ở cánh tay phải, đều đã được đả thông nhờ lượng khí lực tăng vọt!
"Những luồng khí lực mới này, cảm giác hiện tại không khác gì khí lực của mình. Hơn nữa, khí lực không ngừng tăng lên còn giúp mình đả thông tất cả các gân lớn ở nửa thân trên!"
Anh cúi đầu, nhìn thẳng vào Hoàng Thư Lãng đang kinh hãi tột độ.
"Tuy là không thể tự chủ, nhưng đã hấp thụ của hắn nhiều khí lực thế này, dù sao cũng coi như đã kết thù vì hủy hoại căn cơ của hắn rồi!"
Đúng vậy, sau vài lần thử nghiệm, Trần Thích vẫn nhận ra dù có giãy giụa hay vung vẩy thế nào, bàn tay trái của anh vẫn không thể tách rời khỏi cơ thể Hoàng Thư Lãng. Nghĩa là, cuộc hấp thụ khí lực này... vẫn sẽ còn tiếp tục!
Vù!
Trần Thích khẽ thở hắt ra, sâu trong đáy mắt lóe lên tia sáng xanh nhạt.
Do dự sẽ tự hại mình!
Nếu việc hấp thụ không thể dừng lại... vậy thì hãy giúp mình một tay đi!
Đột nhiên buông bỏ sự kháng cự tâm lý đối với luồng khí lực mới, Trần Thích chuyển ý niệm, bắt đầu thử điều khiển cơn lốc khí lực trong bàn tay trái.
Phải nói rằng, mỗi khi liên quan đến việc tu luyện hay tăng cường thực lực, Trần Thích luôn tỏ ra nóng nảy, bốc đồng, không màng hậu quả, nhưng kỳ lạ là kết quả cuối cùng thường mang lại những bất ngờ.
Khi Trần Thích tĩnh tâm, thử điều khiển cơn lốc khí lực trong bàn tay trái, anh kinh ngạc phát hiện ra rằng, dù không thể làm cơn lốc chậm lại hay tan biến, nhưng anh lại có thể...
Tăng tốc!
Một giây sau...
Tốc độ hấp thụ của bàn tay trái lại tăng thêm, từ dòng sông cuồn cuộn biến thành thác đổ dữ dội!
Khí lực nhanh chóng tăng lên, dày đặc hơn!
Từng luồng khí lực từ cánh tay trái Trần Thích xông ra, quấn lấy nhau rồi xông thẳng đến khắp các bộ phận trên cơ thể; từng chướng ngại vật xuất hiện trên đường đi của khí lực, cố gắng chặn đứng chúng lại.
Năm giây sau...
Khí lực càng tụ càng nhiều, càng nén càng chặt!
Nén! Nén! Nén!
Mười giây sau...
Phá! Phá! Phá!
Sự tắc nghẽn ở bụng dưới, phá tan!
Sự tắc nghẽn ở đùi, phá tan!
Sự tắc nghẽn ở đầu gối, phá tan!
Sự tắc nghẽn ở bắp chân, phá tan!
Sự tắc nghẽn ở cổ chân, phá tan!
Thế như chẻ tre!
"Nhanh đến vậy sao!"
Trần Thích bàng hoàng. Dù đã quyết định mượn nguồn khí lực mới để đả thông gân lớn, nhưng anh không bao giờ ngờ được rằng, chỉ trong hơn mười giây ngắn ngủi, lượng khí lực tích tụ và bùng nổ đã đả thông toàn bộ dây chằng và gân cơ trong cơ thể cũng như tứ chi của anh!
Theo vài luồng khí lực mảnh nhỏ đả thông các gân lớn ở vùng đầu, Trần Thích đã hoàn tất quá trình chuyển hóa toàn bộ gân lớn trên cơ thể!
Khí lực mới vào gân lớn là sơ kỳ, không ngừng đả thông dây chằng và gân cơ chuyển hóa thành gân lớn là trung kỳ, còn đả thông toàn bộ gân lớn, chính là...
Luyện gân hậu kỳ!
Khí lực vẫn đang tăng lên, cơn lốc khí lực phun trào như thủy triều.
"Sao Hoàng Thư Lãng này lại có nhiều khí lực thế? Hắn chỉ là một kẻ luyện gân trung kỳ mới đả thông được hai chân và tay phải, tại sao trong cơ thể lại chứa nhiều khí lực đến vậy?"
Cảm nhận tổng lượng khí lực đang dần tăng lên trong cơ thể, Trần Thích nghi hoặc. Tất nhiên anh không thể biết rằng, Hoàng Thư Lãng có được lượng khí lực khổng lồ như vậy là do phản phệ của huyết đan bán thành phẩm, và những luồng khí lực sinh ra từ việc thấu chi tiềm năng đó đã bị Trần Thích hấp thụ quá nửa.
"Tiêu rồi! Cứ tiếp tục thế này, khí lực lấp đầy toàn bộ gân lớn trong cơ thể, chẳng phải mình sẽ trở thành luyện gân đỉnh phong sao?"
Đột nhiên, sắc mặt Trần Thích thay đổi dữ dội khi nghĩ đến một hậu quả nghiêm trọng.
"Những luồng khí lực mới này tuy thuần khiết, nhưng cảm nhận kỹ lại vẫn thấy sự hư ảo, rỗng tuếch. E rằng chúng thực sự là do thuốc kích thích sinh ra! Nếu để mặc chúng tiếp tục lấp đầy các gân lớn, một khi đã tràn đầy, trong cơ thể mình còn đâu không gian để khí lực chấn động? Không thể chấn động thì không thể tôi luyện, tinh luyện! Cho dù có hấp thụ đủ khí lực để xông phá luyện cốt giai, nhưng xây dựng tu vi trên nền tảng khí lực hư ảo này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc tiến giai sau này!"
Anh nhíu mày.
"Với cơ thể mình, lượng hấp thụ hiện tại đã đạt đến giới hạn, nhưng làm sao để dừng lại đây?"
Đủ rồi, phải dừng lại!
Ý niệm này thấp thoáng xuất hiện trong tiềm thức của Trần Thích, rồi thông qua tầng tầng lớp lớp hệ thống thần kinh di chuyển, truyền đạt nhanh chóng, cuối cùng chạm đến một nơi khó hiểu trong cơ thể anh.
"Tút! Thông tin đã xác thực, chính xác! Ký chủ đang tiến gần đến điểm đột phá cảnh giới, lệnh dừng được nâng lên ưu tiên hàng đầu!"
"Tút! Đã dừng, năng lượng dư thừa được chuyển sang bổ sung cho kho năng lượng của hệ thống!"
Ầm!
Trong tai vang lên tiếng gầm rú, toàn thân Trần Thích chấn động mạnh. Tiếp đó, cơn lốc khí lực trong bàn tay trái xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, tốc độ hấp thụ khí lực trực tiếp tăng từ cấp thác đổ lên thành lũ lụt vỡ đê!
Lượng lớn khí lực cuồn cuộn, dữ dội từ tâm cơn lốc xông ra!
Các gân lớn trong cẳng tay lập tức phồng lên!
Thế nhưng, Trần Thích còn chưa kịp kinh ngạc đã cảm thấy mu bàn tay trái nóng rực lên, tiếp đó, lượng lớn khí lực vừa bùng phát trong giây trước đều biến mất sạch sẽ.
Bên cạnh tay trái, cơ thể Hoàng Thư Lãng vốn đã cứng đờ từ lâu đột nhiên run rẩy dữ dội, rồi tách rời khỏi nắm đấm trái của anh!
Bịch!
Hoàng Thư Lãng đang giãy giụa rơi xuống đất, cả người không còn chút hơi thở.
Trần Thích đứng ngây người tại chỗ.
Trong căn phòng trống trải, âm thanh tổng hợp điện tử vang lên, truyền qua camera đến đại sảnh.
"Người bị khiêu chiến Hoàng Thư Lãng mất khả năng chiến đấu, người khiêu chiến Trần Thích, giành chiến thắng!"
Cùng lúc đó, sâu trong ý thức của Trần Thích cũng vang lên âm thanh tổng hợp điện tử trầm thấp:
"Tiến độ bổ sung năng lượng: Tầng thứ nhất 1.5%, có thể hỗ trợ vận hành cơ bản, thực hiện quét ký chủ..."