"Sao chép khí lực!"
Sau khi mệnh lệnh của Trần Thích được ban xuống, trong đầu anh lập tức dâng lên một luồng tinh thần lực nhỏ. Luồng tinh thần lực này di chuyển nhanh chóng trong mạng lưới thần kinh, cuối cùng lao thẳng vào dây thần kinh thị giác và dừng lại ở đó.
Ngay sau đó, tầm nhìn của Trần Thích chấn động. Tiếp đó, anh kinh ngạc phát hiện ra trên cánh tay trái của mình xuất hiện vài sợi tơ mảnh màu vàng nhạt ẩn hiện!
"Đây là cái gì?" Anh nghi hoặc nhìn những sợi tơ mảnh trên cánh tay.
Những sợi tơ mảnh rung động, không ngừng di chuyển, một cảm giác huyền diệu từ đó truyền ra, mơ hồ thấm vào trong não bộ.
Trong chốc lát, trong lòng Trần Thích đã có chút ngộ ra.
"Đây là lộ trình vận hành của khí lực! Nhờ vào sự gia tăng của tinh thần lực lên đôi mắt, mình thế mà lại có thể trực tiếp nhìn thấy lộ trình vận hành của khí lực!" Trần Thích cảm thấy có chút không thể tin nổi. Tuy nhiên, sau khi kinh ngạc, anh lại bắt đầu thấy đau đầu.
"Nhìn thấy sự vận hành của khí lực quả là khó tin, nhưng mấy ngày nay những chuyện kinh ngạc cũng đã xảy ra không ít, nên cũng chẳng có gì lạ. Điều mình thực sự quan tâm là năng lực sao chép này không hề tạo thêm khí lực từ hư không!" Trần Thích đã kiểm tra kho năng lượng lưu trữ khí lực, nó hoàn toàn không tăng lên.
"Nói cách khác, năng lực sao chép không giống như những gì mình tưởng tượng. Thế này thì phiền phức rồi." Anh gãi gãi đầu, "Vốn tưởng rằng có thể trực tiếp sao chép khí lực, nhưng giờ nhìn lại, có vẻ nó chẳng giúp ích gì cho chiến đấu cả!"
Trong lúc phiền não, Trần Thích cuối cùng cũng chú ý tới thông báo của bức thư điện tử kia.
"Giờ này rồi, là ai gửi thư vậy?" Anh nhìn tên người gửi – "Tiếp tục cố gắng".
Tiện tay mở thư, đập vào mắt là một dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Tư chất, hai ngày nay tốt nhất đừng lên diễn đàn. Vừa có cao thủ mạng đăng chiến thư lên diễn đàn..."
"Cao thủ mạng" thường ám chỉ "hacker".
"Nếu nói chuyện lớn nhất trên diễn đàn dạo gần đây, chính là đợt tấn công luồng dữ liệu mấy hôm trước." Trần Thích vẫn nhớ rõ mồn một vụ tấn công của hacker mấy ngày trước – loại luồng dữ liệu với lưu lượng khổng lồ đó, cũng chính ngày hôm ấy, anh đã hấp thụ vòng tròn dữ liệu đầu tiên – "Cắt đứt".
"Chẳng lẽ là vì vụ tấn công mạng mấy ngày trước bị phá giải?" Phải biết rằng, cuộc tấn công lúc đó là do Trần Thích dựa vào hệ thống chiến giáp để hóa giải. Nếu thực sự vì thế mà đắc tội với một hacker nào đó, thì Trần Thích anh đúng là không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Để đảm bảo an toàn, mình vẫn nên lên diễn đàn xem tình hình thế nào. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là phải chuẩn bị kỹ càng." Lúc này hệ thống chiến giáp đang kết nối với thiết bị đầu cuối mạng, Trần Thích lập tức điều động hai vòng tròn mã lệnh trong đó.
Lọc! Nhận diện! Ngắt kết nối!
Ba chức năng này là thứ Trần Thích lựa chọn dựa trên đặc điểm của tường lửa mạng.
Lọc là ghi lại toàn bộ địa chỉ IP mạng kết nối vào diễn đàn.
Nhận diện là nhận diện và đánh dấu những địa chỉ IP đã ghi lại, để khi một trong số chúng lộ ra ý đồ xấu, có thể lập tức bị chọn ra.
Ngắt kết nối, đúng như tên gọi, khi phát hiện có IP thực hiện hành vi ác ý, sẽ ngay lập tức ngắt kết nối giữa nó và diễn đàn!
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Trần Thích phất tay, trang dấu trang hiện ra, sau đó anh nhấn vào diễn đàn.
Bình lặng...
Luồng dữ liệu cuồng phong bão táp như trong tưởng tượng không hề xuất hiện. Hiện ra trước mắt Trần Thích là một trang diễn đàn bình lặng, bình thường.
Nhưng khi anh thực sự nhìn kỹ, anh lập tức phát hiện ra sự thay đổi to lớn của diễn đàn.
Quảng cáo tiêu đề ở trên cùng trang, năm chữ "Người tu luyện điên cuồng" vốn có ở đó đã biến mất, thay vào đó là mấy chữ đỏ rực:
"Cuồng Ưng khiêu chiến với ngài Vô Danh! Ta sẽ tiến hành trò chơi trên diễn đàn này vào lúc 8 giờ tối nay!"
"Cuồng Ưng?" Trần Thích lặp lại cái tên này, "Chẳng lẽ là Cuồng Ưng trong truyền thuyết, kẻ một mình đánh bại liên quân hacker phương Tây sao!? Nhân vật như vậy sao lại hứng thú với cái diễn đàn nhỏ bé của chúng ta? Hơn nữa, còn tiết lộ trước thời gian tấn công, xem ra người này nếu không phải quá ngạo mạn, thì chính là cực kỳ tự tin vào bản thân!"
Trần Thích hạ tầm mắt, nhìn vào mấy bài đăng mới nhất.
"Kẻ tấn công diễn đàn mấy ngày trước chính là Cuồng Ưng! Tôi có thể chứng minh, lý do là vì mấy tên trong diễn đàn chúng ta vô tình đắc tội với Cuồng Ưng trong lời nói!"
"Cuộc tấn công của Cuồng Ưng hôm đó đã bị một người trong diễn đàn hóa giải, đây mới là nguyên nhân dẫn đến chiến thư của hắn!"
"Dù thế nào đi nữa, một cái diễn đàn rách nát như vậy cũng không thể ngăn cản Cuồng Ưng, mọi người tranh thủ thời gian rút lui đi, cái diễn đàn này tiêu rồi!"
"Tôi là một lập trình viên, tôi nói thật với mọi người, diễn đàn này là dạng mở, nên rất dễ bị công phá, và có thể dựa vào kết nối của thành viên để tấn công trực tiếp vào thiết bị đầu cuối hoặc máy tính của mọi người, tự mọi người liệu mà giữ lấy mình đi."
Những bài đăng đầy bi quan hoặc hả hê khiến lòng Trần Thích thắt lại. Tuy nhiên, khi đọc xuống dưới, anh lại thấy nhiều quan điểm khác biệt.
"Tôi lăn lộn ở đây năm năm rồi, có thể nói là chứng kiến diễn đàn từ lúc không có gì cho đến khi tụ họp được nhiều bạn bè như thế này, tuyệt đối sẽ không vì một câu nói mà sợ hãi từ bỏ!"
"Rất nhiều kinh nghiệm và chỉ dẫn trên diễn đàn rất hiệu quả, tôi cũng nhờ vào đó mà có thể tiến cấp Luyện Cân giai khi không có ai chỉ dạy. So với cái này, một thiết bị đầu cuối thì tính là gì!"
"Diễn đàn bị công phá thì chúng ta xây lại! Các người ở đây tung tin đồn nhảm cái gì?"
Trần Thích nhìn tên người đăng phía sau những bài viết này – "Đại Tượng Đa Trọng", "Tòng Tảo Đáo Vãn", "Nhất Ngôn Bất Hợp", "Trát Mộc Đầu". Khóe miệng anh khẽ mỉm cười, đây đều là những người bạn anh quen biết trong mấy năm lăn lộn trên diễn đàn.
Sau đó, anh gửi một chữ "Đỉnh" vào sau mỗi bài viết.
Lúc này, cửa sổ nổi trên diễn đàn vang lên một tiếng chuông, Trần Thích nhìn sang, hóa ra là quản trị viên "Siêu Cấp Bản Trư" đã đăng một thông báo:
"Xin các bạn hữu đừng lo lắng, tôi đã tổ chức vài cao thủ trong diễn đàn chuẩn bị nghênh chiến. Mọi người hôm nay tạm thời ngắt kết nối trước đi, xin hãy tin tưởng chúng tôi, ngày mai mọi người nhất định có thể đăng nhập lại diễn đàn bình thường! Mọi người hãy tin tôi! Diễn đàn này đã có bảy năm tuổi đời, tuyệt đối sẽ không kết thúc tại đây!"
"Hiếm khi thấy tên đê tiện này đăng thông báo một cách nghiêm túc như vậy."
Đối với Siêu Cấp Bản Trư, Trần Thích cũng hiểu đôi chút. Người này bình thường rất dễ gần, nhưng cũng rất kiên cường. Nghe nói lúc diễn đàn mới thành lập, là anh ta và một người bạn cùng nhau quản lý. Khi diễn đàn dần có chút tiếng tăm, người bạn kia không biết vì sao đột nhiên rút lui, khiến diễn đàn Người Điên cuồng suýt chút nữa đóng cửa, nhưng Siêu Cấp Bản Trư đã cố gắng chống đỡ tới cùng.
Sau đó, các thành viên bình dân trao đổi trên diễn đàn ngày càng nhiều, cuối cùng cũng có thương nhân muốn đầu tư vào đây, thế là dần đi vào quỹ đạo.
Vì vậy, dù có nói diễn đàn Người Điên cuồng này là tâm huyết của Siêu Cấp Bản Trư thì cũng chẳng hề quá lời.
"Xem ra cần thiết phải sử dụng hệ thống chiến giáp một lần nữa rồi." Trần Thích tự nhủ. Siêu Cấp Bản Trư cũng là bạn của anh, hơn nữa chiến thư của Cuồng Ưng này rất có khả năng là gửi cho Trần Thích anh – vụ tấn công mấy ngày trước chính là do Trần Thích hóa giải, nếu vì vậy mà chọc giận Cuồng Ưng...
Tóm lại, dù xét về tình hay lý, Trần Thích đều không thể ngồi yên không quản!
Tối đến, hãy để hệ thống chiến giáp thể hiện khả năng của nó. Tin rằng sản phẩm công nghệ cao đến từ ngoài hành tinh này chắc sẽ không làm mình thất vọng – Trần Thích thầm nghĩ, trải nghiệm sử dụng hệ thống chiến giáp lần trước vẫn còn in đậm trong tâm trí anh, cái cảm giác nhẹ nhàng như không, dễ dàng nắm giữ mệnh lệnh mạng đó...
"Reng! Reng! Reng!" Một hồi chuông dồn dập vang lên.
"Đến giờ rồi!" Trần Thích cúi đầu nhìn thời gian, phát hiện đã hơn tám giờ, "Đến lúc đi học phụ đạo rồi."
Tắt thiết bị đầu cuối mạng, Trần Thích chỉnh đốn lại trang phục, mở cửa ra. Lưu Cứ đã đợi sẵn ở sảnh ngoài, hai người chào nhau rồi bước ra khỏi căn hộ.
"Tiếc thật, năng lực sao chép này vẫn chưa hiểu rõ." Trên đường đi, Trần Thích vẫn cứ băn khoăn về chuyện này.
Suốt dọc đường không ai nói lời nào, hai người quen đường quen lối đi đến quảng trường học viện.
Cuộc xung đột mấy ngày trước từng khiến một đình nghỉ mát ở khu vườn bị hư hại nghiêm trọng. Nếu là bình thường, những sự kiện ác ý phá hoại công cộng như thế này, kẻ gây ra khó tránh khỏi phải chịu hàng loạt cuộc điều tra và trừ điểm, nhưng lần này lại trôi qua trong lặng lẽ, không một ai bị truy cứu trách nhiệm, bao gồm cả Trần Thích và Lưu Cứ.
Đình nghỉ mát bị hủy hoại đã được robot hậu cần sửa chữa khôi phục nguyên trạng, tuy nhiên địa điểm học phụ đạo của Trần Thích đã đổi chỗ.
Nơi này là phía trên đại sảnh của học thuật quán, liên tiếp vài tầng lầu đều được chia thành từng căn phòng nhỏ, trong phòng nhỏ có thiết bị đầu cuối mạng dạng ghế ngồi.
Phòng đọc cá nhân của học thuật quán.
Mộ Chi Khanh và Triệu Nam đang ngồi trên ghế thiết bị đầu cuối.
Sau khi nhìn thấy Trần Thích bước vào, trên mặt Mộ Chi Khanh thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên, cô không nhịn được nói: "Thật hiếm thấy, hôm nay cậu vậy mà không đến muộn."
"Ừ, hôm nay dậy sớm hơn chút." Trần Thích gật đầu, cùng Lưu Cứ ngồi vào ghế thiết bị đầu cuối.
Nghe Trần Thích trả lời thẳng thừng như vậy, Triệu Nam liếc nhìn Mộ Chi Khanh.
Quả nhiên, sắc mặt Mộ Chi Khanh không vui.
"Tên này, đến lời nói ngược cũng không nghe ra sao! Còn trả lời một cách nghiêm túc nữa!"
Tuy nhiên, cô đã sớm quen với kiểu nói chuyện gây ức chế của Trần Thích rồi. Hơn nữa, mỗi lần bị Trần Thích chặn họng, cô đều có thể tìm cách gỡ gạc lại từ phương diện khác. Nghĩ đến đây, Mộ Chi Khanh vung tay, lập tức, từng mô hình toàn ảnh kỳ dị xuất hiện.
"Hôm nay, nhiệm vụ của cậu là phải hiểu rõ cấu trúc của mấy loại máy bay thoi cơ sở của tinh cầu Tu La này, đồng thời có thể tự mình lắp ráp!"
"Cái này là không thể nào chứ!" Trần Thích giật mình, "Bây giờ đến cấu trúc tàu vũ trụ dân dụng của Trái Đất mình còn chưa hiểu rõ, huống chi là tàu của người tinh cầu Tu La? Hơn nữa đây là bài tập phụ trong đánh giá cuối kỳ, đâu phải câu hỏi bắt buộc!"
"Chính vì cậu đến cấu trúc của mấy con tàu Trái Đất kia còn không rõ, nên tôi mới bắt cậu học cấu trúc tàu của tinh cầu Tu La!" Mộ Chi Khanh nói như thật, "Tàu tinh cầu Tu La phức tạp và rắc rối hơn, nhưng ngược lại, một khi cậu nắm vững nó, những con tàu Trái Đất đơn giản hơn nhiều kia tự nhiên sẽ không làm khó được cậu nữa. Cậu phải biết là tôi đang trông chờ cậu lấy trọn tất cả các câu hỏi trong phần đánh giá phụ để giúp tôi kiếm đủ học phần đấy!"
Nhìn biểu cảm nghiêm túc của Mộ Chi Khanh, Trần Thích thở dài. Anh đương nhiên biết Mộ Chi Khanh cố tình tăng độ khó cho mình, nhưng đối phương nói cũng có chút đạo lý. Hơn nữa Trần Thích cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, nên anh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng cúi đầu học tập.
"Mẫu Tu La 01, dùng cho chiến đấu tầm ngắn, chiều dài 45.5 mét, chiều cao 26.3 mét, trọng lượng cơ bản 125.5 tấn, trang bị lò phản ứng hạt năng lượng nhỏ, công suất khoảng 17800kw, lực đẩy động cơ 136100kg, khả năng gia tốc 0.59g..."
Phụ đạo vừa mới bắt đầu, hàng loạt thông tin dữ liệu này khiến đầu óc Trần Thích dần trở nên phình to.
"Những thứ này thực sự quá rắc rối. Muốn ghi nhớ hoàn toàn chúng, điều này... điều này đối với mình thật sự quá khó khăn. Nếu có thể nhìn một cái là nhớ hết luôn thì tốt biết mấy."
Vừa tháo dỡ, trong đầu Trần Thích vừa miên man suy nghĩ, xuất hiện đủ loại ảo tưởng phi thực tế. Đây có lẽ là di chứng của việc anh đọc tiểu thuyết giả tưởng quá lâu.
Đột nhiên, hai tay Trần Thích cứng đờ, trên mặt lộ ra vẻ bừng tỉnh.
"Cậu bị sao vậy?" Mộ Chi Khanh luôn dõi theo anh đã phát hiện ra sự bất thường của Trần Thích ngay lập tức.
"Không sao." Trần Thích trả lời một câu rồi tiếp tục tháo dỡ, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
"Đúng rồi! Năng lực sao chép này không thể tạo ra năng lượng từ hư không là vì bị giới hạn bởi định luật bảo toàn năng lượng, nhưng nếu là dữ liệu thì sao? Có thể sao chép trực tiếp những thông tin cấu trúc trước mắt này vào ký ức của mình không? Dù sao sao chép vốn dĩ chính là chức năng sao chép dữ liệu của máy tính mà!"
Càng nghĩ, anh càng cảm thấy suy đoán này rất có khả năng. Thế là anh không kìm được mà ra lệnh sao chép cho vòng tròn sao chép đang tỏa ra ánh sáng xanh lam trong vòng xoáy tinh thần.
"Sao chép dữ liệu cấu trúc của năm con tàu trước mắt!"
Mệnh lệnh được ban xuống!
Một luồng tinh thần lực di chuyển nhanh chóng, trong nháy mắt tiến vào đôi mắt của Trần Thích.
Ngay lập tức, các loại ký hiệu trước mắt rung động, từng con tàu kia trong nháy mắt biến hình thành những vật thể cấu tạo từ mã dữ liệu. Từng luồng thông tin khó mà diễn tả được tỏa ra từ đó, hội tụ vào đôi mắt Trần Thích, rồi thông qua mạng lưới thần kinh chảy về phía tay trái của anh.
Giây tiếp theo...
"Tít! Cơ sở dữ liệu chiến giáp đã được mở, dữ liệu đã nhận xong, đang lưu trữ!"
Một giọng nói điện tử tổng hợp vang lên trong não bộ Trần Thích.