Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6907 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 45
người – quỷ khó phân..

❊ ❊ ❊

Hoàng Thượng vừa nói dứt lời trên mặt Hứa Khâm lộ thần sắc kinh ngạc, rõ ràng lòng nghĩ phải làm theo nhưng chân lại nặng tựa ngàn cân, không thể đi nổi một bước.

Hoàng Thượng cứ như vậy đẩy cái mặt nạ về phía nàng, vì không nhìn thấy vẻ mặt của hắn nên nàng không thể đoán được bây giờ người đàn ông này có phải đang tức giận hay đang mất kiên nhẫn.

“Đừng để trẫm phải nói lại lần nữa!” Hàng lông mày của Tề Ngọc nhíu lại, đôi mắt khẽ nheo lại trên mặt, nét mặt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, đáng tiếc là bây giờ không có ai có thể nhìn thấy mặt hắn.

Nghe thấy lời uy hiếp của Hoàng Thượng, Hứa Khâm rốt cục cũng chậm chập nhấc chân đi về phía hắn. Tề Ngọc nhìn người đang đứng ngay trước mắt không khỏi “chậc” một tiếng, khi nhìn thẳng, hắn chỉ có thể thấy eo của Hứa Khâm.

“Chẳng lẽ ngươi không biết khi tới trước mặt trẫm phải quỳ xuống sao? Sao còn đứng đó!” Sự mất kiên nhẫn trong khẩu khí của Tề Ngọc ngày càng rõ ràng.

Hứa Khâm vội vàng quỳ rạp xuống trước mặt hắn, hơi hơi cúi đầu, hòan toàn không nhìn gần cái mặt nạ này, tránh cho bị kích thích mà làm chuyện gì đó khác người. Nàng thật sự rất muốn giơ nắm đấm với cái mặt nạ kia!

Hoàng Thượng nhìn thấy khuôn mặt trắng trắng mềm mềm của Hứa Khâm, khẽ hừ một tiếng. Nghiêng đầu nghĩ nữ nhân nhà họ Hứa quả nhiên không hiểu chuyện như Thẩm Vũ. Thẩm Vũ ở trước mặt hắn luôn luôn coi hắn như thần, đương nhiên ngoại trừ một vài lần cắn hắn!

Không biết xấu hổ, sao dám cắn hắn chứ!

Nghĩ đến đây trong lòng Hoàng Thượng chợt cảm thấy khó chịu, hắn một bên suy nghĩ lí do Thẩm Vũ cắn hắn, một bên lại nhắc nhở mình đừng có ý tứ gì với cái nữ nhân họ Thẩm kia. Càng ngày càng mất kiên nhẫn, hắn bèn chỉ vào cái bàn bên cạnh, trầm giọng nói: “Nhìn qua đi, thấy cái nào vừa mắt thì lấy mà đeo, khỏi để ngươi thầm mắng trẫm quá đáng!”

Theo bản năng Hứa Khâm quay đầu nhìn trên bàn, quả nhiên trên bàn để không ít mặt nạ, đương nhiên tất cả đều là mấy cái mặt nạ kì dị, không có xấu nhất chỉ có xấu hơn, toàn bộ đều là mặt nạ ma quỷ. Hơn nữa không biết có phải vì để giống người dưới hay không mà mặt nạ trên bàn không trắng thì đen, biểu cảm khoa trương đáng sợ.

Rõ ràng nàng thấy rất kinh ngạc, thầm nuốt nước bọt, có chút khó tin được nhìn Hoàng Thượng. Không ngờ vừa nhìn đã thấy cái mặt nạ quỷ đỏ dọa cho nàng suýt bất tỉnh.

“Hoàng Thượng, nô tỳ cả gan hỏi một câu, không biết có còn chiếc mặt nạ nào khác không?” Hứa Khâm miễn cưỡng duy trì ý cười trên mặt, tuy đã cứng đờ vài phần, nhưng nàng vẫn đánh bạo hỏi chuyện này.

Nghe lời nàng vừa nói, Tề Ngọc tới chỗ nàng, góc cạnh của mặt nạ kề sát trán của nàng. Hứa Khâm suýt chút bật ra tiếng hét nhưng lại bị ghìm chặt trong cổ họng, cái mặt nạ này rất cứng. Không đợi nàng kịp cảm thụ, Hoàng Thượng lại lắc lắc đầu ở vị trí này, cái mặt nạ này cũng di chuyển theo. Hứa Khâm chớp chớp đôi mắt to, màu đỏ gần sát trong gang tấc gần như khiến nàng trở nên choáng váng, cái mặt nạ cứng và góc cạnh cọ lên làn da khiến nàng thấy hơi đau.

“Lần trước trẫm gặp nàng thấy trên mặt nàng có sát khí, nên vẫn nhớ tới giờ. Mặt nạ trên bàn đều là trẫm sai Lý Hoài Ân chọn lựa kĩ lưỡng, đây là mặt nạ Hắc Bạch Vô Thường ở Âm tào Địa phủ, họ thường du đãng ở dân gian thu thập hồn phách, nên ta muốn nàng đeo lên trừ tà tránh nạn!” Nam nhân nâng tay đặt lên đầu Hứa Khâm, mặt nạ của hắn kề sát trán Hứa Khâm, không một chút khoảng cách.

Khi nói những lời này giọng của nam nhân vô cùng trần thấp, lộ ra vài phần quỷ dị.

Hứa Khâm nhăn mặt, dịu dàng nói: “Nô tỳ đã biết, nhất định sẽ không cô phụ tâm ý của Hoàng Thượng, chọn lựa một cái thật đẹp!”

Chân nàng mang vài phần run rẩy, giọng nói tựa như sắp khóc. Hoàng Thượng hiếm khi không truy cứu nữa, tâm tình thật tốt thả tay xuống, nghiêng đầu nhìn nàng ý bảo nàng đi lựa mặt nạ.

Nàng lại nhìn một lẫn nữa, những cái mặt nạ này đều vô cùng xấu. không phân biệt được là vẽ người hay quỷ! Hứa Khâm khó khăn nhắm mắt lại cắn răng giơ tay lên, chuẩn bị chọn đại một cái. Chỉ là cánh tay mềm mại kia đang liều mạng run rẩy, dù cố thế nào cũng không hạ tay được.

Khi nàng đang chuẩn bị bất chấp tất cả chọn một cái, chợt cổ tay nàng bị người nào đó nắm lấy. Hứa Khâm chậm rãi mở mắt, nhìn lên thấy là tay của Hoàng Thượng trong lòng nàng có chút kích động thầm thở phào nhẹ nhõm, chẳng lẽ người định tha cho nàng? Không phải chọn lựa mặt nạ nữa.

“Hôm nay trẫm thấy ngươi, cảm thấy sát khí của ngươi quá nặng, Hắc Bạch Vô Thường cũng không kiềm!” Rõ ràng là nói năng bậy bạ, nhưng qua lời của Tề Ngọc lại thành hùng hồn lí lẽ đúng tình hợp lí.

Khiến người ta dù muốn phản bác cũng có gan làm.

Sắc mặt của Hứa Khâm càng thêm tệ, sợ Hoàng Thượng lại nói ra những lời kỳ quái hơn.

“Đừng sợ, trẫm sẽ không hại ngươi. May là hôm nay không xảy ra chuyện gì xấu, trẫm đã sai Lý Hoài Ân ra ngoài cung mời sư phụ đến dạy trẫm làm mặt nạ, trước hết để trẫm vẽ mặt nạ cho ngươi!” Hoàng Thượng vừa nói vừa đưa tay tới nghiên mực trên mặt bàn, mực bên bên trong đã được mài sẵn, chỉ chờ đợi người sử dụng.

Hứa Khâm nhìn lên liền đoán được động tác tiếp theo của Hoàng Thượng, khuôn mặt tức giận đến mức bắt đầu vặn vẹo. Bất đắc dĩ cổ tay nàng còn bị người trước mắt nằm chặt, lúc nàng giãy dụa, lực thít cổ tay tăng thêm không ít.

“Nghe lời, nói không chừng sau đêm nay, xóa bỏ sát khí xong địa vị trong cung của ngươi sẽ cao lên đó! Ngay cả Xu uyển nghi trẫm cũng không coi để ý như vậy!” Hoàng Thượng hừ lạnh, dù lời nói dụ dỗ khuyên nhủ, nhưng ngữ điệu lại cứng rắn vô cùng.

Hứa Khâm lập tức dừng lại, xem như thỏa hiệp không giãy giụa nữa, chậm rãi nhắm hai mắt lại, chuẩn bị nhận loại khổ hình này. Đôi mắt của Tề Ngọc chuyển xuống nhìn khuôn mặt trắng mịn của nàng, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh.

Hắn trực tiếp đưa tay đến búi tóc của nàng rút chiếc bút lông sói. Không chút do dự liền chấm mực nước, nhấc bút vẽ lên mặt nàng.

Lý Hoài Ân liền đứng bên ngoài hạng, trong lòng không khỏi sốt ruột. Bên trong loáng thoáng vang lên tiếng nam nữ, đã gần hơn nửa canh giờ rồi mà vẫn chưa bắt đầu hoan hảo. Hoàng Thượng tìm Hứa tiểu chủ đến, rốt cục là muốn làm gì!

Nếu đến lúc quá giờ, Hoàng Thượng vẫn chưa tận hứng, chẳng phải lại trách tội hắn!

Hắn đứng ở ngoài điện đi tới đi lui, trên mặt tràn đầy thần sắc lo lắng. Bỗng nhiên tiếng nói chuyện bên trong liền dừng, Lý Hoài Ân không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xem ra lúc này đã thật sự đi vào vấn đề chính.

Lý Hoài Ân nghĩ như vậy liền đứng ra xa một chút, dù sao chuyện hoan hảo của Hoàng Thượng nghe nhiều hơn cũng chẳng ích gì. Giờ có thể thả lỏng một hai cái canh giờ, chờ Hoàng Thượng tận hứng.

Hắn dặn dò tiểu thái giám đứng bên vài câu, rồi trở về Thiên điện chợp mắt một chút. Cả ngày lo lắng đề phòng, chỉ có lúc ngủ, mới cảm thấy mình lại may mắn sống sót qua một ngày.

Hắn mới vừa ngủ một lát, vẫn đang trong mộng đẹp, bỗng nhiên nghe tiếng nhao nhao ở ngoài. Hắn bị dọa mà thức dậy, thoáng cái đã ngồi dậy vừa mới nghiêng đầu sang chỗ khác chỉ thấy tiểu thái giám vừa được dặn dò chạy vội vào.

“Lý tổng quản, không hay rồi, Hoàng Thượng đang nổi giận đùng đùng tìm ngài đấy!” Vì tiểu thái giám kia chạy quá nhanh, đứng không vững nên té ngã xuống đất, cũng bất chấp đau đớn hoảng loạn nói.

Lý Hoài Ân sao dám chậm chạp, vội vàng đứng lên chạy ra phía bên ngoài, hổn hển hỏi một câu: “Lúc ta đi ra Hoàng Thượng còn tốt mà, sao nháy mắt liền thay đổi?”

Tiểu thái giám cũng thấy oan uổng, tâm tư của Hoàng Thượng sao hắn có thể đoán được. Lại e sợ chọc giận Lý Hoài Ân nên chỉ cẩn thận nói: “Nô tài không biết ạ, nhưng Hứa tiểu chủ đang khóc, ngài vẫn nên tự đi xem một chút!”

Khi Lý Hoài Ân chạy vào nội điện, quả nhiên nghe thấy tiếng khóc của Hứa Khâm. Dưới đáy lòng thầm thở dài một hơi, chuẩn bị tâm lý chứng kiến thảm trạng ở trong, nhưng đến khi tiến vào, nhìn rõ cảnh tượng trong nội điện cả người ông vẫn mềm nhũn, vội vàng quỳ xuống.

Hứa Khâm bọc áo ngủ bằng gấm ngồi ở trên giường rồng, nước mắt tí tách rơi, mặc dù nhìn không rõ biểu cảm trên mặt nhưng thấy nước mắt của nàng rơi đều mang màu xám tro, trong lòng mọi người đều khó hiểu.

Trên người Hoàng thượng tùy ý khoác một tấm áo lót, ngồi khoanh chân ở trên ghế, mặt nạ ở trên mặt đã muốn tháo xuống, để khuôn mặt anh tuấn. Chỉ là trước ánh đèn tờ mờ đã lộ vết cắn trên cằm.

“Đưa Hứa tiểu chủ trở về đi, ngày mai sẽ phong thưởng. Bây giờ trẫm mệt rồi!” Giọng của nam nhân lộ ra mười phần mỏi mệt, lửa giận vừa mới bộc phát đã thu lại sạch sẽ, nhưng tất cả cung nhân có mặt trong nội điện đều câm như hến.

Lý Hoài Ân liếc nhìn qua một lượt, nhìn nguyên một đám ra bộ rùa đen rút đầu thì đoán ra Hoàng Thượng đã phát hỏa xong rồi, không muốn lằng nhằng thêm nữa.

“Mấy người các ngươi còn đứng đờ ra đó? Nhanh đến hầu hạ Hứa tiểu chủ quay về Trữ Tú cung!” Hắn vội đứng lên, vung tay lên sai bảo mấy cung nữ.

Hứa Khâm tựa hồ vừa hồi thần, một tay nắm chặt áo ngủ bằng gấm trên người, lảo đảo từ trên long sàng bò xuống.

“Hoàng Thượng, nô tỳ biết sai rồi, nô tì không nên khóc lóc làm ngươi mất hứng, Hoàng Thượng!” Nàng quỳ rạp xuống cạnh cái ghế dựa hắn đang ngồi, khuôn mặt lê hoa đái vũ* lộ ra nhìn trông rất đáng thương.

*lê hoa đái vũ: hoa lê dầm sương ý chỉ khuôn mặt người phụ nữ đẹp khi khóc

Lý Hoài Ân trộm quay đầu nhìn thoáng qua giường rồng, trên tấm vải trắng đã nhiễm màu đỏ của máu, hiển nhiên việc tốt của Hoàng Thượng hôm nay coi như đã làm xong. Hắn lại nhìn Hứa Khâm vẫn chưa hiểu chuyện gì còn đang đau khổ cầu khẩn, trong lòng thầm thở dài một hơi. Cuối cùng là nhìn thấy rõ ràng gương mặt của Hứa Khâm, mực vẫn dính còn ở trên mặt, che đi màu da trắng nõn vốn có, cũng không biết vẽ cái gì, chỉ biết thật sự quá xấu xí. Chỉ lúc nàng rơi lệ tạo thành hai vệt dài, mới có thể thấy rõ sắc trắng nõn ban đầu.

Đáng thương, thân là nữ nhi Hứa gia, Xu uyển nghi khóc có thể làm cho hoàng thượng thương tiếc, cô nương nhà họ Hứa mà khóc thì chỉ làm cho Hoàng Thượng thêm tức giận.

Người kia không nhìn nàng, chỉ nhìn chằm chằm vào phía trước, tựa hồ xuất thần, không động đậy.

Lý Hoài Ân thấy vậy, vội vung tay lên, mấy cung nữ tiến tới chỗ Hứa Khâm, dung áo gấm che kín nàng lại, mấy người khác vội vàng hợp sức đem nàng ra khỏi tẩm cung.

Hứa Khâm buồn bã cất tiếng khóc, tới cửa liền biến mất. Nàng vẫn là cô nương dòng chính của Hứa hầu phủ, cho dù bị dọa sợ nhưng về sau vẫn phải đúng mực, cũng hiểu chuyện này không thể truyền ra khắp hậu cung được. Mất mặt tại Long Càn Cung thì phải im.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca