Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 32
sủng hạnh ai?..

❊ ❊ ❊

Hoàng Thượng là người đến cuối cùng. Trên người Tề Ngọc mặc long bào màu vàng sang, đầu đội ngọc quan oai phong lẫm liệt đi tới. Sau khi ngồi vào long ỷ thì nhìn thấy các phi tần ngồi tản mác ở hai bên cửa, vùng lông mày anh khí sít sao nhăn lại, mặt cũng không thay đổi chăm chú nhìn về phía trước như thể không liên quan tới mình.

Rất nhanh điểm tâm cùng nước trà được mang lên, Tề Ngọc hướng về phía Chung công công phất tay tỏ ý có thể bắt đầu lựa chọn.

“Người thứ nhất, nữ nhi của Lưỡng Quảng tổng đốc (Quảng Đông & Quảng Tây) Phỉ An Như, người thứ hai …” Chung công công đọc liền một hơi tên của mười người, sau đó mười cô nương xinh đẹp đi từng bước nhỏ nối đuôi nhau đi vào nội viện.

Thái Hậu ngồi ở bên cạnh Hoàng Đế không khỏi nhíu mày lạnh giọng hỏi Chung công công: “Tiểu Chung Tử, mọi khi đều là năm người một tổ, sao bây giờ lại tăng lên gấp đôi?”

Chung công công quỳ rạp xuống đất nhưng không biết nên trả lời như thế nào.

“Mẫu hậu ngài đừng buồn bực, là trẫm an bài cho hắn làm như vậy. Mười người một tổ tiết kiệm rất nhiều thời gian, đang ngồi ở đây là mẫu hậu cùng các tần phi của trẫm nên không cần thiết lãng phí nhiều thời gian ở trên người vô dụng, cứ hợp tâm ý lựa chọn ra là được!” Hoàng Thượng quay về phía Thái Hậu chậm chạp giải thích.

Thái Hậu há hốc miệng tựa hồ còn muốn nói gì đó, Tề Ngọc vung tay chặn lại, khẽ cao giọng nói: “Các vị phải mở to con mắt thay trẫm tuyển chọn một phen, dù sao sau này mọi người đều sớm chiều chung đụng!”

Nghe Tề Ngọc nói như vậy Thái Hậu không phản bác nữa: “Phúc tuyển chính thức bắt đầu!”

“Cô nương Phỉ gia kia không tệ, Lý Hoài Ân, hôm nay đặt thẻ bài của nàng để vào bên trong đống thẻ bài thị tẩm!” Hoàng Thượng tay chống cằm làm mọi người vừa chú ý đến mười người kia bị những lời nói của Hoàng Thượng hù dọa!

“Nô tài tuân chỉ!” Lý Hoài Ân chờ ở một bên vội vàng nhận lệnh.

“Hoàng Thượng!” Thái Hậu ở một bên quay đầu lại hô một tiếng, làm như vậy cũng quá là hồ nhá, nhìn người thứ nhất liền có ý tứ cho nàng thị tẩm. Chuyện này chưa từng xảy ra cho dù nhà người đó có thế lực đi chăng nữa thì cũng không nên như vậy.

“Mẫu hậu có gì phân phó?” Tề Ngọc nhẹ nhàng quay đầu cười một tiếng nhìn về phía Thái Hậu, trên gương mặt vẫn là vẻ mặt ung dung như không có việc gì.

Thái Hậu buồn phiền, lời nói lên đến miệng lại nén trở về. Trước mặt nhiều người như vậy mà trực tiếp răn dạy Hoàng Thượng là không tốt. Tuy nói Hoàng Thượng chưa bao giờ trưng nét mặt không tốt ra cho nàng nhìn nhưng mà người ở ngôi cửu ngũ chí tôn cũng có mộT ít tật xấu, nàng biết rất rõ những điểm này. Vạn nhất Tề Ngọc thật sự mất hứng lại hạ thấp thể diện Thái Hậu là nàng, nàng cũng không thể làm gì được.

“Hoàng Thượng, ý của Thái Hậu là ngài coi trọng vị muội muội này thì cứ chọn để cho nàng ta hầu hạ là được. Bất quá đằng sau còn rất nhiều vị muội muội xinh đẹp khác nữa, đợi thêm một chút nữa chọn luôn vài người đến hầu hạ. Dù sao thì cũng không nên chọn ngay từ vị đầu tiên miễn cho các vị muội muội phía sau ai oán!” Một người ngồi ở phía bên trái Trang phi nhẹ giọng mở miệng thay Thái Hậu giải vây, thuận tiện cũng biểu đạt ý này rõ ràng.

Muốn tìm người thị tẩm? Có thể. Nhưng thế lực của ba phía nhất định phải cân bằng! Trên mặt Tề Ngọc hiện ra thần sắc lạnh lẽo, hắn giống như lại nhớ tới thời điểm ba người Thẩm Vũ ở chỗ Thái Hậu lựa chọn, lại lần nữa bị người ta thao túng sự lựa chọn của mình.

“Tiếp tục!” Giọng nói của hắn trở nên lạnh lung, nhẹ nhàng phất phất tay nghiêng đầu nhìn thẳng về phía trước.

Chung công công lặng lẽ nâng ống tay áo lên lau mồ hôi lạnh vừa chảy trên mặt, tiếp tục gọi vài vị tú nữ khác đi vào. Hoàng Thượng không để ý những người khác nữa, chỉ là khi vừa ý vị tú nữ nào liền lấy một khối ngọc bài đưa cho tiểu thái giám bên cạnh đưa xuống.

“Người thứ 29, cô nương dòng chính Thôi hầu phủ, Thôi Tú; vị thứ 30 cô nương dòng chính Thôi hầu phủ, Thôi Cẩn!” tiếng nói lanh lảnh của Chung công công lần nữa lại truyền đến, đến sau đó hai người tựa hồ giống nhau như đúc đi về phía Hoàng Thượng cúi người hành lễ.

“Ngẩng đầu lên!” Thanh âm của Thái Hậu lạnh lùng truyền tới, hai tỷ muội Thôi gia liền ngẩng đầu lên. Thôi Tú đánh bạo giương mắt lên nhìn Hoàng Thượng, vừa vặn cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, hai má liền đỏ ửng. Thôi Cẩn thì luôn luôn cúi mắt xuống, thập phần quy củ. Tính tình của hai người từ biểu hiện này đều có thể hiểu được.

Tề Ngọc nhẹ nhàng híp con mắt lại, tựa hồ như đang tìm điểm khác nhau giữa hai người này.

“Lý Hoài Ân, cũng đưa thẻ bài của hai người các nàng ném vào trong đống thẻ bài thị tẩm đi!” Hoàng Thượng vung tay lên trực tiếp quyết định.

Lập tức các phi tần thế gia kia đều thở phào nhẹ nhõm, trong cung có ba phe thế lực thì có hai phe được nhận định rồi, chỉ còn lại một người là Thái Hậu sắc mặt trở nên âm trầm. Hoàng Thượng cũng không để ý tới vẫn như trước, không thèm đếm xỉa tới ai tiếp tục tuyển chọn tú nữ.

“Người thứ 41, cô nương dòng chính Hứa hầu phủ, Hứa Khâm. Người thứ 42, ngũ cô nương Thẩm vương phủ, Thẩm Vận…” Vẫn như cũ mười cái tên được đọc ra chỉ là tên hai người ở phía trước quá mức vang dội khiến mọi người đều chú ý đến mà quên mất những người sau.

Một người là cô nương dòng chính Hứa hầu phủ, Thái Hậu lần này cũng chơi lớn rồi! Một người khác là ngũ cô nương Thẩm vương phủ, Thẩm vương phủ thật sự là không ngại bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy!

“Ờ!” Hoàng Thượng trầm mặc một lát, có chút không kiên nhẫn phát ra một chữ độc nhất.

“Đây không phải muội muội của Thù Uyển Nghi sao? Đứng ra đây cho trẫm nhìn một chút!” Tề Ngọc tựa như nổi lên hứng thú, thu hồi vẻ mặt như thể việc đó không liên quan đên mình, ngược lại trừng lớn mắt nhìn.

Thẩm Vận đi tới trước nửa bước, đứng trước Hứa Khâm nghiêng người một chút nhẹ nhàng phúc thân thi lễ một cái.

“Bộ dạng không giống Thù Uyển Nghi cho lắm, đáng tiếc! Thẩm vương phủ đưa cả bốn vị cô nương vào cung, Thẩm Vương Gia thật sự là hao tổn tâm tư, bất quá nữ nhi cũng không phải là bán như vậy! Trẫm xem ngươi có vẻ nghe lời hơn Thù Uyển Nghi, nói không chính xác là còn có thể vào mắt của trẫm hơn nàng!” Hoàng Thượng lấy từ trong khay ngọc ra một tấm bảng đưa cho nội giám: Thẩm Vận tạm thời được lưu lại trong cung.

Thẩm Vũ ngồi ở vị trí phía sau khẽ nhíu mày, trong tay cầm lấy cốc trà che kín khóe môi đang nở nụ cười thản nhiên. Hoàng thượng đây là vẫn còn oán nàng đây! Lại nói ra trước mặt nhiều người như vậy.

Một tổ này Hoàng Thượng chỉ chừa lại thẻ bài của hai người, có điều với Hứa Khâm vẫn không có chút động tĩnh nào. Ở một bên lông mày của Thái Hậu ngày càng nhíu chặt, cô nương tốt nhà nàng khó khăn lắm mới chuẩn bị tiến cung. Hoàng Thượng đến ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn!

“Người họ Hứakia, Lý Hoài Ân, ném thẻ bài của nàng vào bên trong đống thẻ bài thị tẩm luôn đi!” Hoàng Thượng duỗi ngón tay chỉ Hứa Khâm, đôi lông mày anh khí nhăn lại tựa hồ như đang suy nghĩ nàng tên gọi là gì.

Bất quá biểu hiện của hắn rơi vào trong mắt Thái Hậu quả thực như là hạ chiến thư vậy.

“Hoàng Thượng người đừng có quên dòng máu đang chảy trên người ngươi một nửa là dòng máu nhà họ Hứa!” Thái Hậu rốt cuộc không nể tình nói bằng ngữ điệu mười phần thanh lãnh, làm cho mọi người ở nội điện chấn động theo.

Hoàng Thượng cũng không có tức giận, ngược lại trên mặt hắn lộ ra nụ cười vui vẻ như tắm gió xuân, một lần nữa quay đầu nhìn Thái Hậu thấp giọng nói: “Mẫu hậu ngài đừng để ý, không phải ta đang suy nghĩ tên của đường chất nữ sao? Gọi là Hứa Khâm đúng không?”

Hắn vừa nói dứt lời, không khí trong đại điện một lần nữa trở nên quái dị. Thẩm Vũ đang bưng cốc trà tay liền run lên suýt thì đổ hết ra ngoài!

Hoàng Thượng đây là đang làm gì vậy? Chẳng lẽ không phải tìm nữ nhân mà là đến nhận thân thích!

Mặc dù biết Hoàng Thượng là đang cố ý muốn chọc giận Thái Hậu, làm cho người của Hứa gia mất mặt, nhưng mà Thẩm Vũ lại nghĩ đến nếu một ngày Hoàng Thượng làm nàng khó xử đuổi theo nàng kêu cháu ngoại, trong lòng bàn tay không khỏi bốc lên một tầng mồ hôi lạnh.

“Hồi bẩm Hoàng Thượng, tên của dân nữ lấy từ trong kinh thi. Thanh thanh tử khâm,du du ngã tâm.” Ngược lại Hứa Khâm cũng không bị lâm vào thế bị động, trên mặt cũng không hiện lên thần sắc khó xử chịu nhục, tự nhiên hướng về phía Hoàng Thượng thi lễ một cái ôn nhu đáp.

Tề Ngọc gật gật đầu, nhẹ giọng “Ừ” một tiếng, thấp giọng nói: “Trẫm biết, những thứ văn nhân kia ưa thích dùng những thứ trong kinh thi ghép vào cho đủ, bất quá Hứa hầu phủ là thế gia đứng đầu chắc là có những nhân tài có thực học! Trẫm đặc biệt nhìn trúng ngươi, tối hôm nay tự mình chuẩn bị sạch sẽ đi!”

Lời vừa nói ra, hơn phân nửa người trong nội điện đều ngây người. Vốn là tưởng rằng Hoàng Thượng chán ghét Hứa Khâm, đầu tiên là chẳng quan tâm lại nói những lời công kích, lúc này lại như đổi một khuôn mặt khác, chỉ định Hứa Khâm tối hôm nay thị tẩm.

“Dân nữ tuân chỉ!”Hứa Khâm vẫn quy củ như vậy thi lễ một cái. Cũng không vì Hoàng Thượng đối đãi khác với người khác mà đắc chí, làm ra tư thái không quan tâm hơn thua.

Thẩm Vũ ngồi ở trên ghế, lấy một cái khăn tay đưa tay lên lau sạch sẽ, thừa dịp người khác không chú ý ánh mắt nàng đã nhìn một lượt các tú nữ khác. Thần sắc trên mặt trở nên nghiêm túc, xem ra bởi vì nàng được sủng ái như vậy dẫn đến Hứa gia cùng các gia tộc khác chú ý thay đổi rất nhiều. Kiếp trước Hứa Khâm cùng Phỉ An Như cũng không có vào cung, thế nhưng lúc này thế tới hung hãn, xem ra bộ dáng là muốn cùng nàng tranh cao thấp một phen!

Không dễ dàng mới sang lọc các tú nữ này một lần nữa bởi vì Hoàng Thượng cực kỳ không phối hợp, quá trình gian khổ cơ hồ khiến cho người ta giận sôi lên.

Cuối cùng Thái Hậu trưng bộ mặt lạnh lùng đi ra ngoài, tuy nói cuối cùng Hoàng Thượng cũng cho Hứa Khâm mặt mũi, bất quá lúc đầu cũng giẫm đạp bộ mặt Hứa gia một phen. Lúc đầu cho một cái tát sau đó nhét cho một quả táo ngọt, loại chuyện như vậy Hứa gia đều không thích.

Cho dù trong lòng có oán hận như thế nào nhưng mà đối với lần đầu tiên thị tẩm của Hứa Khâm, Thái Hậu vẫn cực kỳ coi trọng. Bởi vì Hoàng Thượng lên tiếng sai người đi dọn dẹp cung điện cho Hứa Khâm, tối hôm nay sẽ không gọi nàng đi Long Càn Cung. Thái Hậu liền tự chủ trương cho Hứa Khâm cung điện ngũ phẩm gần giống với đãi ngộ của Thù Uyển Nghi. Lại phái Mục cô cô đến thay Hứa Khâm trang điểm, thay đồ tắm rửa, đốt hương.

Phi tần hậu cung không ít người mắt lạnh nhìn người ở Thọ Khang Cung bận bịu ngược xuôi thay các tú nữ lo liệu, trong lòng liền khinh thường. Cho dù trước kia là tiểu thư nhà quyền quý như thế nào, ở trong hậu cung này cũng chỉ là một tú nữ, Thái Hậu làm lớn như vậy thật muốn xem đến lúc Hoàng Thượng nổi tính tình đùa giỡn, đánh vào mặt người Hứa gia nàng!

Đáy lòng thì nghĩ như vậy, nhưng mà chuyện này không tới phiên mình quản tất nhiên là sẽ không đi khua tay múa chân. Thẩm Vũ sau khi trở về liền trực tiếp xõa tóc ra ngã lên giường nghỉ ngơi. Hôm nay một phòng đều là mùi son phấn thật khiến nàng muốn ngộp thở!

Sau khi dùng bữa tối Thẩm Vũ cho người chuẩn bị nước tắm rửa. Nàng cởi xiêm y, cho mấy người Minh Tâm ở bên cạnh hầu hạ lui ra ngoài, chính mình lại tựa vào thành bồn tắm nhắm mắt dưỡng thần. Trong đầu lần lượt nghĩ tới những tú nữ hôm nay, có vài người nhìn hết sức quen thuộc, có vài người cũng không có ấn tượng gì. Xem ra bởi vì nàng nên sự tình biến hóa rất nhiều.

Nước âm ấm hết sức thoải mái, hơi nóng bốc lên làm cho nàng có cảm giác buồn ngủ. Chỉ là còn không đợi nàng chìm vào giấc ngủ thì cánh cửa đã bị người ta dùng lực mạnh đẩy ra.

“Uyển Nghi, ngài mau tắm sạch, Hoàng Thượng đang đi đến đây!” Âm thanh của Minh Âm rối loạn truyền đến, bởi vì chạy nhanh mà dồn dập, âm ở phía cuối cao gần như phá âm, nghe có chút chói tai.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca